Trịnh Đạt sau khi nghe nói hướng đi của mình không sai, chỉ là do hắn lười nghiên cứu tiếp nên mới đành bỏ đở giữa chừng, thì hối hận đến mức cả đêm không ngủ được. Hôm sau, hắn vác đôi mắt thâm quầng đến Hoàng Ký, bày tỏ rằng bản thân cũng muốn gia nhập đội nghiên cứu Bách Quả Hãm.
Tiến độ trước đó đã không theo kịp rồi, lần này hắn nhất định phải bắt kịp!
Dưới sự dẫn dắt của Trịnh Đạt, việc nghiên cứu Bách Quả Hãm có thể nói là tiến bộ một ngày ngàn dặm.
Nếu nói trước kia là giục ngựa phi nước đại, thì hiện tại chính là trực tiếp ngồi máy bay, áp dụng cả công nghệ cao luôn rồi.
Gần như ngày nào trong bếp của Hoàng Ký cũng thoang thoảng mùi thơm của Bách Quả Hãm. Các đầu bếp ở đây cũng từ trạng thái cứ ngửi thấy mùi Bách Quả Hãm là biến sắc, chuyển sang say mê như bây giờ.
Hiện tại không chỉ hương vị của Bách Quả Hãm trở nên ngon miệng, mà ngay cả mùi thơm cũng dễ ngửi hơn hắn.
Vốn dĩ là ngọt ngấy, là địa ngục, là bùng nổ thảm họa, là ngửi thấy mùi liền run lẩy bẩy chỉ muốn bỏ chạy. Từ chỗ đánh chết cũng không muốn nếm thử, giờ đây mọi người lại hăng hái tranh nhau ăn, vừa ăn còn vừa so sánh, bình chọn xem mẻ bánh trôi nào là khó ăn nhất.
Bây giờ thì không còn nỗi phiền não đó nữa.
Tất cả đều rất ngon.
Sau khi kẹo bí đao trở thành nhân vật chính tuyệt đối, đáp án chuẩn mực liền xuất hiện. Chỉ cần kiểm soát tốt độ ngọt thì Bách Quả Hãm sẽ không khó ăn, những tinh chỉnh sau đó chỉ quyết định xem nó sẽ ngon đến mức nào và ngon theo hướng nào mà thôi.
Mà sau khi Bách Quả Hăãm bắt đầu trở nên ngon miệng, độ khó cũng theo đó ập tới.
Làm thế nào để Bách Quả Hãm vốn đã ngon lại càng ngon hơn, đã trở thành một bài toán vô cùng nan giải.
Hai bố con Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt suýt nữa thì trở mặt thành thù trong bếp chỉ vì Bách Quả Hãm. Không ai thuyết phục được ai. Bố có suy nghĩ của bố, con có ý tưởng của con, cả hai đều không có cách nào chứng minh đối phương sai, cũng chẳng thể chứng minh mình đúng.
Hai người đều là những kẻ cứng đầu cứng cổ, nhất quyết phải thử phương pháp của riêng mình, khiến Đàm Duy An bị kẹp giữa hai vị đại thần này, rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Lúc thì cậu ta hùa theo khen bảo đao của Trịnh sư phụ chưa già, ý tưởng này chắc chắn không có vấn đề gì.
Lát sau lại quay sang ủng hộ hướng suy nghĩ của Tiểu Trịnh sư phụ rất tuyệt, Bách Quả Hãm làm theo cách này chắc chắn sẽ ngon hơn.
Nếu bạn muốn hỏi Đàm Duy An có ý tưởng gì không, thì Đàm Duy An chỉ có thể trả lời rằng cậu ta hoàn toàn mù tịt.
Cậu ta thì có thể có ý tưởng gì chứ, cậu ta chính là thành viên vô tích sự nhất trong đội nghiên cứu Bách Quả Hãm này mà.
Ban đầu Đàm Duy An còn tưởng Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên kéo cậu ta vào là để ăn thử, kết quả sau mấy ngày mới phát hiện việc ăn thử cũng chẳng đến lượt cậu ta.
Đám người ở bếp sau Hoàng Ký đứa nào đứa nấy đều biến thái, trong nhà Tần Hoài lại còn có một kẻ biến thái hơn, toàn là những tay ăn thử cừ khôi cả.
Sau đó Đàm Duy An lại cho rằng Trịnh Tư Nguyên và Tần Hoài kéo cậu ta vào để làm phụ bếp, cậu ta còn rất vưi vẻ. Nhiều đầu bếp như vậy không chọn người khác mà lại chọn cậu ta, chứng tỏ Tiểu Tần sư phụ và Tiểu Trịnh sư phụ rất coi trọng cậu ta.
Kết quả làm phụ bếp được một thời gian, Tần Hoài lại dời tình đổi ý sang món Điểm Tâm khác, thế là đội nghiên cứu giải tán.
Ngay khi Đàm Duy An cho rằng đội nghiên cứu này đã trôi vào dĩ vãng, thì nó lại được tái lập, cậu ta thậm chí còn có một cống hiến nhất định —— đóng góp công thức của Chu sư phụ.
Công thức này rất quan trọng, nó đã đặt nền móng cho tỷ lệ nguyên liệu của Bách Quả Hãm.
Trải qua ngần ấy thời gian, lặn ngụp tới lui, Đàm Duy An phát hiện cậu ta thật ra vẫn là kẻ ăn bám kia, chẳng qua là một kẻ ăn bám có gia thế tốt, tự trang bị đồ nghề mà thôi.
Hiện tại hai vị đại lão đang thần tiên đánh nhau, kẻ ăn bám như cậu ta làm sao dám lên tiếng, chỉ đành tiếp tục tàng hình thôi.
Lúc này có thể sẽ có người thắc mắc, Đàm Duy An là kẻ ăn bám, nhưng Tần Hoài thì không phải. Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt vì Bách Quả Hãm mà sắp đánh nhau tới nơi rồi, Tần Hoài không có chút phản ứng nào sao?
Có chứ.
Hắn ở ngay bên cạnh xào nhân thịt, nhiệt tình hóng hớt.
Cùng hắn hóng hớt còn có Hoàng Thắng Lợi, và Đổng Sĩ - kẻ vì hóng hớt chuyện thiên hạ mà bất chấp cả mạng sống.
Hoàng Thắng Lợi là người xem náo nhiệt tích cực nhất.
Trịnh Đạt tuy ăn nói vụng về không giải thích được rõ ràng, nhưng ỷ vào tài nấu nướng giỏi hơn Trịnh Tư Nguyên, Bách Quả Hãm làm ra luôn ngon hơn hẳn. Điểm thi lý thuyết không cao nhưng thực hành lại đạt điểm tối đa, thế nên lúc hắn cãi cọ ngang ngửa với con trai mình, Hoàng Thắng Lợi nghe vô cùng chăm chú, hận không thể lấy bút ghi âm ra thu lại hết.
Ví dụ như lúc này.
"Bố ơi, bố bỏ cái nhân hạt dưa của bố đi. Hạt dưa tuy rất phổ biến, nhưng lại quá đỗi bình thường. Nếu Bách Quả Hãm lấy hạt dưa làm nguyên liệu phụ chính, vậy tại sao chúng ta phải làm Bách Quả Hãm? Cứ trực tiếp làm bánh nhân hạt dưa là xong, Điểm Tâm nhân hạt dưa nhiều vô kể, đâu thiếu mỗi Bách Quả Hãm."
LVQ8371