"Anh ơi, em làm bài tập xong rồi!"
Ngay lúc Tần Hoài đang nhìn chằm chằm bảng câu hỏi mà hoài nghi nhân sinh, thì Tần Lạc từ nhà bên cạnh chạy về, trên tay còn ôm đống đồ ăn vặt do Cung Bảo Châu dúi cho. Hắn liếc mắt một cái, phát hiện đó là loại bim bim khoai tây vị bơ mật ong mà hắn rất thích ăn.
Gói bim bim vẫn còn một nửa, Tần Hoài cực kỳ tự nhiên thó luôn từ tay em gái rồi ăn ngon lành, bảo: "Làm xong rồi thì chơi điện thoại một lát đi."
Tần Lạc không nghịch điện thoại, mà ngồi phịch xuống đối diện Tần Hoài, hỏi: "Anh ơi, hôm nay lúc em làm bài tập ở nhà bên, nghe thấy ông Hứa và mọi người đang bàn xem có nên khai man trên bảng câu hỏi hay không đấy."
"Khai man cái gì cơ?" Tần Hoài tiếp tục nhóp nhép nhai bim bim.
Tần Lạc cố giật lại gói bim bim nhưng bất thành, đành hung hăng bốc một nắm lớn, tọng một miếng vào miệng rồi mới nói: "Thì là câu hỏi cuối cùng có nên chọn nhân thịt tươi hay không đó."
"Mọi người đều nhìn ra anh làm bảng câu hỏi này là để luyện món bánh trôi nhân thịt tươi, nhưng mà bánh trôi nhân thịt tươi ăn chán phèo, căn bản không ngon bằng nhân đậu đỏ."
"Ông Hứa và mọi người muốn chọn nhân thịt tươi để anh vui, nhưng lại sợ khai man sẽ làm ảnh hưởng đến việc luyện làm bánh trôi của anh. Bác Cung nói rồi, kiểu tuyên truyền giả dối này chỉ cần một mình bác ấy làm để anh biết tấm lòng của mọi người là được, đông người hùa theo quá thì lại thành giả trân."
Tần Hoài sững sờ, hỏi: "Thế ông Hứa và mọi người có bàn xem tại sao bánh trôi nhân thịt tươi lại không ngon không?"
Tần Lạc nghĩ ngợi, Tần Hoài bèn trả lại gói bim bim cho cô bé, Tần Lạc lập tức nghĩ thông suốt ngay: "Cũng có nhắc đến mấy lần, nhưng mọi người cũng không biết dở ở chỗ nào, chỉ đơn thuần cảm thấy bánh trôi nhân thịt tươi không ngon bằng mấy loại kia thôi."
“Mọi người đều không muốn ăn bánh trôi nhân thịt tươi đầu tiên, toàn để đến viên thứ 3 hoặc viên cuối cùng mới ăn, ăn nhân ngọt ngấy rồi mới ăn nhân thịt tươi để giải ngấy.”
"Em thấy anh không cần phải lo lắng quá đâu, bánh trôi nhân thịt tươi không ngon bằng mấy loại khác đơn thuần chỉ là do vấn đề năng lực của anh thôi. Viên Mộng Thiêu Bính của anh cũng thế mà, em thấy bánh trôi nhân thịt tươi chí ít vẫn còn ngon hơn Viên Mộng Thiêu Bính." Tần Lạc an ủi.
Em học cách an ủi người khác từ Âu Dương với chị Huệ Hồng đấy à?
Tần Hoài lẳng lặng giật lại gói bim bim: "Đừng ăn nữa, đi ngủ sớm đi."
"Sáng mai sang nhà đối diện ăn bánh trôi."
Tần Lạc: ??2
Tần Lạc: Bim bim của em!!!
Anh ơi, trả bim bim cho em, em mới ăn được nửa gói mà!
Ngồi tàu cao tốc cả ngày mệt quá, chương này hơi ngắn, ngày mai sẽ bắt đầu bạo chương bù lại nhé.
Trong bầu không khí "kém thì luyện nhiều", Tết Nguyên Đán ngày càng đến gần.
Những tửu lâu cao cấp buôn bán đắt khách như Hoàng Ký Tửu Lâu thì không có quy định nghi Tết. Trên thực tế, rất ít tửu lâu đóng cửa nghỉ Tết, trong tất cả các dịp lễ tết, thì Tết Nguyên Đán chắc chắn là thời điểm tửu lâu làm ăn khẩm khá nhất.
Ông Chủ vì muốn kiếm tiền sẽ để tửu lâu tiếp tục hoạt động, để nhân viên dốc hết sức làm việc không xảy ra sai sót, trên cơ sở lương nhân ba thường sẽ được phát thêm một khoản tiền thưởng.
Tiền thưởng của Hoàng Ký chắc chắn là cực kỳ hậu hĩnh.
Hoàng Thắng Lợi phát một phần, Trịnh Đạt phát một phần, Cung Lương sẽ còn đắp thêm một phần nữa.
Dùng lời của Đổng Sĩ mà nói, từ sau khi cậu ta được Hoàng Thắng Lợi nhận làm đệ tử chân truyền, thì chưa từng được ăn bữa cơm tất niên ở nhà vào đêm ba mươi Tết nữa. Trước mùng bảy mà có thể về nhà ăn được một bữa cơm đã coi như năm đó được xếp ca quá đẹp, các sư huynh chiếu cố cậu ta và anh trai để cậu ta được về nhà ăn Tết sớm.
Đổng Sĩ Đổng Lễ tuổi còn trẻ, lại là hai con cẩu độc thân, không có áp lực yêu đương, cũng chăng phải lo toan gánh vác gia đình, chỉ cần lì xì đủ đày thì nghỉ Tết cũng chăng cần vội. Kỳ nghỉ Tết quý giá trước mùng bảy là phải nhường lại cho các đồng nghiệp đã có gia đình, cấu độc thân còn chưa đến lượt.
Đêm ba mươi Tết năm nào, Đổng Sĩ cũng vui vẻ ngồi đếm từng bao lì xì, đếm của mình xong lại đếm sang của anh trai, sau đó phát hiện tổng tiền lì xì của anh trai cao hơn mình. Trong lúc đau buồn, cậu ta đã biến bi phẫn thành động lực, quyết định sang năm nhất định phải khổ luyện trù nghệ để giành được nhiều tiền lì xì hơn Đổng Lễ, kết quả mùng một Tết vẫn buông thả hóng hớt Bát Quái như thường.
Mọi người ở Hoàng Ký đều biết, lì xì năm nay chắc chắn sẽ dày hơn những năm trước.
Không vì gì khác, chỉ vì làm ăn quá khấm khá.
Một ngày thứ năm bình thường, thời tiết bình thường, nhiệt độ khá lạnh, việc buôn bán của Hoàng Ký vẫn bùng nổ, khách xếp hàng mua Điểm Tâm và ăn tại quán vẫn rồng rắn lên mây như thường lệ.
Không khí Tết trên phố đã rất rộn ràng, không ít cửa hàng đều treo đèn lồng đỏ hi khánh, dán thông báo tăng giá dịp Tết. Trên đường xuất hiện thêm rất nhiều người dân quàng khăn đỏ, đeo găng tay đỏ, không ít vị khách may mắn bốc được số trên mạng đạp xe lóc cóc đến Hoàng Ký ăn cơm, việc đầu tiên khi bước vào quán chính là tháo chiếc khăn quàng cổ màu đỏ dày cộp xuống.
LVQ8371