Hai chiếc Kiềm Hoa Cưng Đăng Bao hiện tại, không còn nghỉ ngờ gì nữa, đích thị là một màn "lật xe” toàn tập.
Nhưng may mà "lật xe" không quá nghiêm trọng. Tuy hơi méo một chút, nhưng nhìn lướt qua vẫn nhận ra được đó là Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, tạo hình vẫn có những điểm cộng vớt vát lại, trông không đến nỗi quá khó coi.
Tần Hoài gõ cửa nhà Cung Lương.
Cung Lương cứ như thể đang ngồi chầu chực sẵn ở cửa vậy, cánh cửa bật mở cái rụp trong tích tắc, làm Tần Hoài giật thót cả mình.
"Tiểu Tần sư phụ vất vả quá rồi, đêm hôm khuya khoắt thế này mà cậu còn cất công làm bánh bao cho tôi, muộn thế này chắc làm lỡ mất giấc ngủ của cậu rồi."
"Dạo trước có người bạn giới thiệu cho tôi một loại sáp thơm hỗ trợ giấc ngủ dùng thích lắm, để hai hôm nữa tôi mua rồi mang qua cho cậu, xài cái đó ngủ ngon lắm."
Cung Lương vừa nói, vừa nhanh nhảu đón lấy chiếc đĩa, định rước Tần Hoài vào nhà.
Tần Hoài xua tay ý bảo thôi không vào đâu, bây giờ cũng muộn lắm rồi, hắn đứng nói dăm ba câu rồi phải về rửa mặt đi ngủ ngay, nếu không ngày mai đi làm lại muộn mất.
"Cung Tiên Sinh, món Kiềm Hoa Cung Đăng Bao này cháu đúng là mới làm lần đầu, hơn nữa cháu cũng không rành khoản nặn hình cho lắm, nên bánh làm ra trông hơi xâu xấu, chú đừng để bụng nhé."
"Cháu không biết trước đây chú ăn món Kiềm Hoa Cung Đăng Bao trông nó như thế nào, đành phiền chú ráng nhớ lại rồi so sánh với cái này xem sao. Có vấn đề hay thiếu sót gì chú cứ nhắn qua WeChat cho cháu nhé. Muộn thế này rồi cháu xin phép về trước đây, sáng mai cháu qua lấy đĩa sau ạ."
"Được được được, sao tôi có thể phiền Tiểu Tần sư phụ cậu qua lấy được chứ? Sáng mai tôi sẽ mang sang cho cậu!”
Tần Hoài đi rồi, Cung Lương mang vẻ mặt đầy cảm động nhìn chằm chằm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao trong đĩa, chỉ nhìn chứ nhất quyết không ăn.
"Ông xã, cái bánh bao này ông có định ăn không đấy? Không ăn thì nó nguội ngắt mất, ông không ăn thì tôi xơi trước nhé." Quách Minh Châu có chút hết nhịn nổi nữa rồi.
"Tôi đang cố nhớ xem cái Kiềm Hoa Cung Đăng Bao hồi trước ăn trông nó ra sao. Bao nhiêu năm trôi qua rồi nên tôi chẳng nhớ rõ nữa, chỉ nhớ mang máng là nó đẹp lắm. Minh Châu, bà có nhớ không?"
Quách Minh Châu lắc đầu, ý bảo sao mà nhớ nổi, bao nhiêu năm trôi qua rồi, đến mùi vị bà ấy còn chẳng nhớ nổi nữa là tạo hình.
"Thế rốt cuộc ông có ăn không?” Quách Minh Châu chăng thèm nhớ lại làm gì, bây giờ bà ấy chỉ muốn tọng ngay cái bánh bao này vào bụng thôi.
"Minh Châu bà ăn trước đi, để tôi ráng nhớ lại thêm chút nữa, nếu không thì chẳng biết ăn nói sao với Tiểu Tần sư phụ." Cung Lương tiếp tục vắt óc nhớ lại.
Quách Minh Châu liếc nhìn cái bánh bao, lại nhìn sang ông chồng, ngẫm nghĩ một chốc, rồi cắn răng quyết tâm nhịn ăn. Bà ấy ngồi xuống bàn ăn, bắt chước Cung Lương dán mắt vào đĩa bánh bao, ra sức lục lọi trí nhớ.
Rốt cuộc cái Kiềm Hoa Cung Đăng Bao năm đó mình ăn trông nó như thế nào nhỉ?
Chẳng thể nào nhớ ra nổi một chút gì luôn, chỉ nhớ mang máng hôm đó xơi Tứ Hỷ Thang Đoàn no căng cả bụng. Bánh trôi làm từ gạo nếp đúng là nặng bụng thật, ăn no đến mức tối về trằn trọc mãi chẳng ngủ được.
Tối đó hai vợ chồng Cung Lương và Quách Minh Châu ngồi dán mắt vào Kiềm Hoa Cung Đăng Bao để vắt óc nhớ lại mất bao lâu thì Tần Hoài không rõ. Hắn chỉ biết sáng hôm sau vừa mới mở mắt ra, đập vào mắt đã là một tin nhắn WeChat dài dằng đặc ngang ngửa cái báo cáo công việc do Cung Lương gửi tới.
Sự thật chứng minh, con người ta mà không tự ép bản thân một phen, thì có khi cả đời cũng chẳng biết trí nhớ của mình tốt đến mức nào.
Tin nhắn WeChat của Cung Lương miêu tả vô cùng sống động, cứ như thể bên cạnh ông ấy đang đặt sẵn một cái Kiềm Hoa Cung Đăng Bao do chính tay Tỉnh sư phụ làm để mang ra đối chiếu vậy.
Đoạn tin nhắn WeChat này thực sự rất hữu ích.
Tuy Cung Lương chỉ là một kẻ ngoại đạo, căn bản không biết được độ khó thực tế của Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, nhưng dựa vào những lời miêu tả của ông ấy, Tần Hoài đại khái có thể hình dung ra được chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao do Tỉnh sư phụ nặn đẹp hơn đồ của Trịnh Đạt làm rất nhiều.
Vẫn phải luyện tập thêm thôi.
Chết tiệt, đống kỹ năng cần cày cuốc này cũng nhiều quá rồi đấy, muốn trở thành một chiến binh lục giác toàn năng sao mà khó như lên trời thế này?
Sau khi đến Hoàng Kí, Tần Hoài không hề hé răng nửa lời với Trịnh Tư Nguyên về phát hiện mới của hắn vào đêm qua.
Tần Hoài định bụng sẽ tự mình làm thử vài lần trước, đợi đến khi xác định được cái hướng "làm qua loa" mà hắn suy đoán không có vấn đề gì thì mới nói cho Trịnh Tư Nguyên biết.
Hắn cũng phải câu giờ vài ngày để tự biêna ra một lý do hợp lý mới được.
Hắn biết Trần Huệ Hồng năm xưa chính là Phong tiểu thư, ở thành Bắc Bình có một cái Thái Phong Lâu, Bếp trưởng của Thái Phong Lâu năm đó là Giang Thừa Đức, mà Tỉnh sư phụ lại tình cờ chính là Giang Vệ Kim - con trai của Giang Thừa Đức. Thế nên hắn mới có thể xâu chuỗi những mối quan hệ này để kết nối món Bào Đồn với Bách Quả Hãm Thang Đoàn lại với nhau, từ đó lờ mờ suy đoán ra được nguyên do tại sao Bách Quả Hãm Thang Đoàn lại cần nhiều nguyên liệu tạp nham đến thế.
Nhưng Tần Hoài đâu thể bê nguyên xi những lời này đi kể cho Trịnh Tư Nguyên nghe được.
Hắn phải bịa ra một lý do hợp tình hợp lý, đủ sức thuyết phục một người bình thường mới được.
LVQ8371