Nhưng mà chuyện này sau khi Tần Hoài lên cấp ba thì không còn xảy ra nữa.
Cũng không phải vì sau khi Tần Hoài lên cấp ba thì vợ chồng Tần Tòng Văn không về quê nữa, chủ yếu là do năm hắn học lớp 10, cô nhi viện đã chuyển ra ngoại ô, đi ra tận ngoại ô để ăn chực thì đường xa quá.
Địa chỉ thay đổi, nhưng tên thì vẫn giữ nguyên, dẫn đến việc không ít người luôn thắc mắc, ngoại ô thì đào đâu ra đường Tam Mã Lộ.
Khi xe chạy đến cổng cô nhi viện Tam Mã Lộ, trời đã tối mịt.
Đa số các cô nhi viện trên phim ảnh, nếu không ấm áp khang trang thì cũng cũ nát hoang tàn, không phải phim tình cảm gia đình thì cũng là phim kinh dị. Nhưng cô nhi viện Tam Mã Lộ ngoài đời thực lại chỉ là một tòa nhà ba tầng có sân bình thường cũ kỹ, xám xịt, lớp bả matit trên tường chẳng biết đã bong tróc bao nhiêu lớp, từng mảng tường xi măng loang lổ phơi bày rõ dấu ấn của thời gian.
Trong sân có vài thiết bị vưi chơi trẻ em do các nhà hảo tâm quyên tặng từ mấy năm trước, không biết là đèn hỏng hay đơn thuần chỉ để tiết kiệm điện mà đèn trong sân không bật. Tần Hoài nhìn xuyên qua cánh cửa sắt, lờ mờ thấy khu vưi chơi hình như đã được thay mới một loạt, có thể thấy số tiền quỹ mà La Quân và Khuất Tĩnh quyên góp quả thực xài không hết, Tần Viện Trưởng giàu đến mức dư đả để thay mới luôn cả thiết bị vui chơi rồi.
"Bíp bíp." Tần Tòng Văn bóp còi xe.
Bóp còi liên tục mấy tiếng, cuối cùng cũng thu hút được sự chú ý của Tần đại gia đang trông cửa.
Tần đại gia bị lãng tai mười mấy năm rồi, hai năm nay lại càng nặng hơn, nói chuyện toàn phải gào lên, lúc gác cổng thì toàn lười biếng, không lướt điện thoại thì cũng ngủ khì. Nếu không phải vì Tần đại gia là anh họ của Tần Viện Trưởng, Tần Hoài cảm thấy ông ấy căn bản không thể nào đánh bại được mấy ông bác có thính lực tạm ổn khác để giành được cái công việc bảo vệ lương tháng 3 ngàn tệ không có biên chế này.
Mấy ông bác khác có thể cũng hay lười biếng, nhưng ít ra người ta không bị lãng tai!
Tần đại gia nhận ra chiếc xe bánh mì của nhà họ Tần, liền chậm rãi đi ra cửa, nheo cặp mắt lão hóa tìm chìa khóa, đôi tay run run mở cổng.
Trong cô nhi viện không có chỗ đỗ xe, lái xe vào trong tìm đại một bãi đất trống đậu lại là được. Đỗ xe xong xuôi, nhóm người Tần Hoài bước xuống, lúc này đèn trong sân đã sáng, có thể nhìn rõ khu vui chơi quả thực là đồ mới mua, mới toanh, chắc chắn không phải là hàng secondhand mua rẻ lại.
Thấy Tần Hoài tới, Tần đại gia cười híp mắt đóng cửa lại trước, rồi mới xáp lại gần: "Hoài Hoài, cuối cùng cháu cũng tới rồi, mấy ngày nay bọn nhỏ trong cô nhi viện ngày nào cũng vây quanh ông hỏi sao anh Bao Bao còn chưa tới, người biết thì bảo là nhớ cháu, người không biết lại tưởng là bọn nó chê ông nấu mì dở đấy."
"Tối nay ông còn chưa ăn cơm đâu, chỉ chờ cháu qua làm cái món gì mà, Tứ cái gì Đoàn ấy."
"Tứ Hỷ Thang Đoàn ạ." Tần Hoài lớn tiếng đáp.
"Đúng đúng, Tứ Hỷ Thang Đoàn. Đồ đạc chuẩn bị xong xuôi cả rồi, cứ theo tin nhắn Wechat cháu gửi, nhân thịt các thứ đều băm xong hết rồi."
Nghe Tần đại gia nói vậy, Tần Hoài yên tâm gật đầu.
Bản thân việc làm Tứ Hỷ Thang Đoàn không hề phiền phức, độ khó chuẩn bị nguyên liệu cũng không cao. Nhân đậu đỏ và nhân vừng đường không thể làm ngay được, chỉ có thể đi mua thành phẩm làm sẵn, còn khâu chuẩn bị nhân Bách Quả ban đầu chỉ cần băm nhỏ mứt hoa quả và các loại hạt là xong.
Độ khó khi chuẩn bị nhân thịt thì cao hơn một chút, đòi hỏi phải băm thật kỹ. Nhân viên trong cô nhi viện đều là dân chuyên băm nhân thịt (trước đây Tần Hoài thường xuyên qua làm bánh bao), năng lực nghiệp vụ của họ thì hắn rất rõ, cực kỳ đáng tin cậy.
Tần Hoài cười hỏi: "Tần đại gia, cô nhi viện hiện tại vẫn cần ông nấu mì sao? Vẫn chưa có đầu bếp ạ?"
Trước khi Tần Hoài được thừa kế di sản, cô nhi viện tạm thời vẫn chưa có đầu bếp.
Cô nhi viện Tam Mã Lộ là đơn vị sự nghiệp, đầu bếp đều có biên chế. Đầu bếp trước đó vì cho đường dây lừa đảo nước ngoài thuê thẻ ngân hàng, dính líu đến lừa đảo nên đã bị sa thải, đầu bếp mới hiện tại vẫn chưa tìm được. Bây giờ ba bữa một ngày của cô nhi viện đều do Tần Viện Trưởng, Tần đại gia và mấy vị nhân viên công tác xã hội luân phiên phụ trách. Vì tài nấu nướng thực sự quá tệ, Tần Viện Trưởng còn phải đặt riêng chỗ Tần Hoài mấy ngàn cái bánh bao chay, để bọn trẻ ăn thêm vài bữa bánh bao cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này.
Nhưng bánh bao chay có ngon đến mấy thì cũng không thể ngày nào cũng ăn, phần lớn thời gian vẫn là Tần đại gia kiêm chức đầu bếp, nấu cho bọn trẻ bát mì, xào chút rau xanh.
Tần đại gia cũng rất sẵn lòng, làm đầu bếp kiêm nhiệm thi thoảng còn có thể tiện tay cuỗm non nửa thùng dầu về nhà. Nể tình ông ấy là anh họ ruột, phần lớn thời gian Tần Viện Trưởng đều nhắm mắt làm ngơ...
Tần đại gia sống ở dưới quê, Tần Viện Trưởng sẽ lén ghi chép lại xem ông ấy đã cuỗm bao nhiêu dầu về nhà, sau đó mò đến vườn rau nhà ông ấy để nhổ trộm rau bù vào.
"Chưa có đâu, cô nhi viện mình một tháng được có ngần ấy tiền lương thì ai thèm đến." Tần đại gia xua tay, "Tay nghề nấu nướng của ông bây giờ xịn lắm rồi nhé, biết làm cả món thịt xào rồi, không cần đầu bếp đâu.”
LVQ8371