Cưng Lương đành gãi đầu cười ngại ngùng rồi đi về.
Cung Lương về, nhưng Tần Hoài thì không, hắn ở lại nhà Tỉnh Ly Hương xem ba người họ kiểm kê mứt bí đao.
Tỉnh Ly Hương nói không sai, mứt bí đao rải đầy phòng thoạt nhìn thì thấy nhiều, nhưng thực ra là do lớp giấy dầu lót bên dưới làm tăng thêm hiệu ứng thị giác. Lúc kiểm kê kỹ lưỡng thì chỉ có 9 cân 4 lạng, trong đó đã có 5 cân 6 lạng là do Trịnh Đạt đổi bằng một trận đòn nhừ tử rồi.
Để làm Bách Quả Hãm thì 9 cân 4 lạng mứt bí đao là đủ rồi.
Tỉnh Ly Hương gật đầu, tỏ ý mứt bí đao đã ổn, rồi cùng Hoàng Thắng Lợi đối chiếu danh sách để kiểm kê món tiếp theo.
Trịnh Đạt không tham gia mua sắm nguyên liệu, nên chẳng biết cần số lượng bao nhiêu để làm gì, bèn ngốc nghếch hỏi: "Sư phụ, mứt bí đao đủ chưa ạ? Nếu chưa đủ thì con nhớ nhà cậu con vẫn còn một ít đấy, con không thể ăn đòn vô ích được, hay để mai con sang nhà cậu xin thêm tí nữa nhé.”
Trịnh Đạt không nhận được câu trả lời, mà chỉ nhận lại trận cười ha hả của Tỉnh Ly Hương và Hoàng Thắng Lợi.
Kiểm kê xong nguyên liệu, Tỉnh Ly Hương bảo hai cậu đồ đệ bớt buôn dưa lê lại mà mau về phòng đi ngủ, nhất là Trịnh Đạt.
Bây giờ Trịnh Đạt đã được lên nhân viên chính thức, hoàn toàn có thể gánh vác trọng trách làm Bánh Bao buổi sáng cho nhà hàng quốc doanh rồi. Dậy muộn làm lỡ dở việc mua đồ ăn sáng của mọi người thì không nói, chứ đi muộn còn bị trừ lương nữa.
Dưới sự đe dọa của việc trừ lương, Trịnh Đạt lật đật chạy về phòng ngủ.
Tần Hoài xuyên tường về nhà Cung Lương, phát hiện trong khi Trịnh Đạt đã lên giường ngủ say với tốc độ ánh sáng, thì Cung Lương vẫn đang cặm cựụi mượn ánh đèn đầu để sắp xếp tài liệu.
Trên sổ tay ghi chép chi chít đủ thứ, chỗ thì khoanh tròn đánh dấu, chỗ thì gạch chân tô đậm, ngoài tài liệu ra còn viết thêm vài dòng tâm đắc.
Ở trên cùng của trang mới nhất, là một dòng chữ được hạ bút dùng sức đến mức ngòi bút đâm rách cả giấy, mực thấm luôn sang trang sau.
"Cung Lương, mày phải tự tin lên, rốt cuộc mày đang sợ cái gì chứ? Tại sao cứ mỗi lần đến những sự kiện lớn là mày lại không tự chủ được mà run rẩy, sợ hãi, chùn bước, muốn bỏ cuộc giữa chừng? Cái đồ nhu nhược nhát gan như mày, liệu có xứng đáng với đồng nghiệp, lãnh đạo, bạn bè và Tỉnh sư phụ không hả???"
Trong lúc sắp xếp tài liệu, Cung Lương thỉnh thoảng lại lật giở những nội dung phía trước. Cho dù lật bao nhiêu trang đi chăng nữa, thì dòng chữ đầu tiên trên trang đó luôn là câu nói này.
Hôm sau, Cung Lương vẫn đi làm như thường lệ.
Trưởng phòng Trần thu xếp vài tờ báo mới đưa cho Cung Lương, còn tặng hắn một quả táo để chúc mừng sinh nhật. Cung Lương thụ sủng nhược kinh, bèn thuật lại một lượt những tài liệu mình cất công sắp xếp tối qua cho Trưởng phòng Trần nghe. Hai người bàn bạc với nhau cả buổi sáng, Tần Hoài đứng bên cạnh nghe mà cứ như lọt vào sương mù, nghe được hai câu thì dứt khoát bỏ cuộc, quay sang xem một cậu thanh niên khác trong văn phòng đang trốn việc.
Đừng đùa, sở thích của ông nhõi này y hệt La Quân, rất thích đọc tiểu thuyết, mà lại còn là tiểu thuyết võ hiệp nữa chứ.
Cốt truyện tuy hơi cũ rích, nhưng văn phong lại cực kỳ xuất sắc. Cậu thanh niên trốn việc kia xem đến mức say sưa mê mẩn, Tần Hoài ở cạnh đọc ké cũng thấy cuốn hút vô cùng, chớp mắt một cái đã hết cả buổi sáng.
Ăn trưa xong, cậu thanh niên lại tranh thủ thời gian cày tiếp tiểu thuyết, Tần Hoài cũng tranh thủ đọc ké theo, thế là một ngày cứ thế trôi qua.
^ ^“ .^ ` `» . ^ ` ^ . đ ` .^ Ï^*% z Tên khốn trốn việc thì lười biếng trọn vẹn một ngày, còn nhân viên sale xuất sắc thì cần mẫn làm việc suốt cả ngày.
Lúc tan làm, Cung Lương vẫn chưa ăn quả táo mà Trưởng phòng Trần tặng, hắn mang đi rửa sạch rồi đem ra cổng xưởng dệt lụa cho cô người yêu đang đứng đợi mình tan ca.
Quách Minh Châu hí hửng nhận lấy quả táo, hỏi: "Anh lấy đâu ra quả táo này thế? Nhìn là biết ngọt rồi."
"Trưởng phòng Trần cho đấy." Cung Lương nói, "Minh Châu, sao em không ăn đi?"
"Sắp được ăn bữa lớn rồi, giờ mà ăn táo thì nặng bụng lắm." Quách Minh Châu cất quả táo vào túi, "Mang về để dành sáng mai ăn, lâu lắm rồi em chưa được ăn táo, lần trước cơ quan em phát táo là từ năm ngoái lận."
"Vậy lần sau đi công tác anh sẽ để ý giúp em, nếu có táo anh sẽ đổi nhiều nhiều chút mang về cho em nhé.”
"Vâng, táo anh đổi chắc chắn sẽ ngọt hơn táo cơ quan em phát rồi." Quách Minh Châu khoác lấy tay Cung Lương, cô không nắm tay hắn mà làm như ảo thuật, rút từ sau lưng ra một chiếc khăn quàng cổ.
"Tèn ten ten ten, xem này, quà sinh nhật em chuẩn bị cho anh đấy!" Quách Minh Châu giũ giũ chiếc khăn quàng cổ, "Đợt bị bố mẹ nhốt ở nhà, em rảnh rỗi sinh nông nổi, lôi hết đống len mẹ mua ra đan khăn. Đây là chiếc đẹp nhất đấy, mấy chiếc xấu xí kia bị mẹ em tháo tung ra hết rồi."
"Đẹp không!"
"Đẹp lắm." Cung Lương gật đầu thật mạnh.
"Sao trông anh chăng có vẻ gì là bất ngờ thế, có phải anh biết trước là em đan khăn cho anh rồi không?" Quách Minh Châu hỏi.
"Ôi, bất ngờ quá đi mất." Cung Lương giả vờ như bây giờ mới nhìn thấy chiếc khăn, chọc cho Quách Minh Châu bật cười rồi mới giải thích, "Em giấu khăn sau lưng, nhét dưới vạt áo sơ mi cộm lên một cục to đùng thế kia, anh vừa ra khỏi cửa là đã nhìn thấy rồi."
"Ây da." Quách Minh Châu hơi ảo não, "Ai bảo sinh nhật anh lại rơi vào tháng năm cơ chứ, nếu anh sinh vào mùa đông, mặc áo dày sụ thì có phải anh sẽ không nhìn ra rồi không."
LVQ8371