"Thực ra là dò la được rồi." Vẻ mặt của Đổng Sĩ lại càng thêm phần rối rắm, "Tôi đã hỏi sư phụ, cũng hỏi cả Trịnh sư thúc. Chuyện này năm đó nổi rần rần luôn, không chỉ sư phụ và Trịnh sư thúc có ấn tượng, mà ngay cả Cưng Tiên Sinh cùng hàng xóm láng giềng quanh đây cũng đều nhớ. Tôi đi hỏi bao nhiêu người, gần như ai cũng có thể kể cho tôi nghe dăm ba câu."
"Có điều... phiên bản của mỗi người hình như lại chẳng giống nhau cho lắm."
Lại còn có chuyện không giống nhau nữa cơ à?
"Sao lại thế?" Tần Hoài đột nhiên thấy tò mò.
"Chuyện là thế này." Đổng Sĩ bắt đầu chuẩn bị lên sàn diễn.
"Sau khi tôi đi hóng hớt từ nhiều nguồn, có vài thông tin đã được xác nhận như sau:”
"Tiểu Hứa tên thật là Hứa Nặc, con trai út của xưởng trưởng Hứa ở xưởng dệt bông. Xưởng trưởng Hứa còn một cậu con trai lớn đã đi bộ đội, trong nhà chỉ còn mỗi cậu con út ở lại, thế nên hai vợ chồng xưởng trưởng cực kỳ cưng chiều cậu con trai út này."
"Hứa Nặc đam mê ăn uống, cứ có chút tiền với tem phiếu là lại tót ra nhà hàng quốc doanh. Cộng thêm tính tình lanh lẹ, dẻo miệng lại chẳng hề ra vẻ ta đây, nên cậu ta có rất nhiều bạn bè. Nghe đồn sư công của tôi cũng quý cậu ta lắm, hay nấu ăn riêng cho cậu ta."
"Cậu ta còn có một chiến tích cực kỳ nổi tiếng. Hồi cậu ta tốt nghiệp cấp ba, bà nội có cho cậu ta một khoản tiền. Chắc tầm bốn năm trăm tệ gì đấy, nói chung là nhiều lắm, bảo là cho tiền để đi tán gái với ăn uống. Kết quả gái thì chẳng tán được cô nào, cậu ta nướng sạch sành sanh vào đường ăn uống. Cậu ta bỏ ra hẳn 780 tệ mua công thức Bánh Bao Gạch Cua Kép, rồi mang cái công thức đó đưa cho sư công của tôi để sư công chuyên làm Bánh Bao Gạch Cua Kép cho cậu ta ăn. Vụ này làm xưởng trưởng Hứa tức muốn hộc máu, lớn tiếng đòi đuổi cổ cậu ta ra khỏi nhà."
"Tuy sau đó không bị đuổi thật, nhưng xưởng trưởng Hứa đã ra tối hậu thư, bắt Hứa Nặc phải vào làm ở xưởng dệt bông, nếu không thì cấm tiệt tiền tiêu vặt. Thời đó xưởng dệt bông là một miếng mồi béo bở, phúc lợi tốt nhất, nhưng Hứa Nặc sống chết không chịu vào xưởng. Cậu ta cứ nằng nặc đòi làm nhân viên thời vụ ở nhà hàng quốc doanh, thà không có lương cũng phải bám trụ lại đó bằng được."
"Nếu không nhờ mấy đứa bạn chí cốt hay chu cấp cho, thì Hứa Nặc ngay cả một miếng đồ ăn ngon cũng chẳng có mà nhét vào mồm."
Nghe qua thì có vẻ giống một bộ phim hài về cậu con trai út tâm hồn ăn uống của nhà xưởng trưởng.
"Rồi sau đó cậu ta chết."
Tình tiết câu chuyện xoay chuyển đúng là nằm ngoài sức tưởng tượng.
Khoan đã, không có chút bước đệm nào ở giữa luôn sao? Đùng một cái là chết?
Nhìn ánh mắt ngơ ngác của Tần Hoài, Đổng Sĩ vội vàng giải thích: "Tiếp theo đây chính là phần có nhiều phiên bản khác nhau này.”
"Hứa Nặc chết cực kỳ đột ngột, cộng thêm việc cả nhà xưởng trưởng Hứa đều cạy miệng cũng không hé răng nửa lời về chuyện này, nên thực ra chẳng ai biết rốt cuộc Hứa Nặc chết như thế nào."
"Chỉ biết là cậu ta đã chết."
"Có người đồn cậu ta đầu cơ trục lợi, bị giang hồ thanh toán đâm một nhát chết tươi."
"Có người lại bảo cậu ta hớ hênh khoe của, bị bọn lưu manh cướp giật lấy gạch đập chết."
"Còn có người nói cậu ta chết vì bệnh bạo phát. "
"Lại có người kêu cậu ta bắt cá hai tay, cùng lúc quen mấy cô liền, nên bị tình địch đẩy xuống sông chết đuối."
"Cái lý do này là nghe điêu nhất luôn."
"Còn có người đồn là bị người anh em tốt nhất đâm sau lưng, nhất thời nghĩ quẩn nên tự tử."
"Cũng có người kể là vì tình lận đận, lỡ yêu phải phụ nữ đã có chồng nên mới tự tử."
"Đương nhiên, cái phiên bản tôi nghe được nhiều nhất thì bảo cậu ta chỉ đơn thuần là gặp tai nạn qua đời thôi. Xưởng trưởng Hứa đau đớn vì mất con trai cưng nên vô cùng suy sụp, ông ấy không nói thì người khác cũng chăng dám hé răng hỏi, thế nên mọi người mới không nắm rõ nguyên nhân cụ thể là gì."
"Nói chung là chết rồi, nhưng rốt cuộc nguyên nhân thực sự là gì thì chẳng ai hay biết."
Tuy Tần Hoài biết nghĩ thế này có hơi bất kính với người đã khuất, cơ mà... cách chết cũng phong phú quá rồi đấy.
Tự sát, bị giết, tai nạn.
Đủ cả luôn.
Trong phim hình sự cũng chăng gom đủ các thể loại cách chết phong phú đến mức này.
Đổng Sĩ gãi đầu bứt tai nói: "Vốn dĩ tôi định đi hỏi thăm thêm chút nữa, chắt lọc lại thông tin rồi mới kể cho cậu. Mấy cái tin này tạp nham quá, có cái tôi nghe xong cũng thấy ảo ma vô cùng."
"Nhưng ai bảo Lục sư huynh hai ngày nay lại lỡ sa lưới tình cơ chứ, tôi thật sự không nhịn được việc đi hóng hớt chuyện của anh ấy, đành ra lúc đi dò la tin tức cho cậu có hơi trễ nải chút xíu."
Cách chết của Hứa Nặc vượt xa sức tưởng tượng của Tần Hoài, hắn thật sự không ngờ tới.
Suy nghĩ vài phút, đến giờ đi làm rồi nên không nghĩ nữa.
Chuyên tâm làm Quả Nhi.
Khi Hoàng Thắng Lợi bắt đầu giờ bán hàng buổi tối, ông đã thông báo với mọi người trong bếp chuyện ngày 16 được nghỉ. Được nghỉ lễ, mọi người đương nhiên là vui mừng khôn xiết.
Kể từ khi tạp chí Tri Vị phát hành, việc làm ăn của Hoàng Ký tốt đến mức bùng nổ, 4 ngày nghỉ mỗi tháng vốn có tạm thời bị hủy bỏ, dời sang các tháng khác. Đương nhiên, nếu thật sự có việc bận thì vẫn có thể xin nghỉ, so với áp lực phục vụ ngoài sảnh, áp lực nấu nướng trong bếp thực ra không lớn đến thế.
Bây giờ thống nhất nghỉ một ngày, tương đương với việc được nghỉ thêm một ngày, chẳng có ai lại không thích được nghỉ cả.
LVQ8371