"Vương đại gia, ông tìm cháu có chuyện gì vậy? Có phải Âu Dương ôm hết đồ ăn gói mang về mà không chừa lại cho ông phần nào không? Vụ này cháu phải chấn chỉnh lại cậu ta mới được, ăn mảnh thế là quá vô đạo đức rồi. Cháu gọi điện cho cậu ta ngay đây, bắt cậu ta phải nhè ra hai hộp cho ông."
"Không phải, không phải đâu." Vương đại gia vội xua tay, ngụ ý Tiểu Âu là một đồng chí tốt, không thể đổ oan cho cậu ta được: "Có phần của ông mà, đồ ăn thừa gói lại chia theo đầu người, mỗi người một hộp, trẻ con thì không có."
"Nhà ông hai người tính ra còn được lời chán, chia được tận hai hộp cơ."
"Ông có chuyện này... À không, đúng ra là có chuyện muốn nhờ Tiểu Tần sư phụ giúp một tay."
Giúp một tay!
Nhờ giúp đỡ là quá tốt rồi, giúp người ta thì mới dễ kích hoạt Nhiệm Vụ Phụ Tuyến chứtI
"Vốn dĩ qua bao nhiêu năm ông cũng suýt quên béng mất rồi, ai dè dạo trước lúc đi ăn, lão Tiền lại bất thình lình nhắc đến Bánh Bao Gạch Cua Kép, làm dạo này ông cứ nghĩ ngợi mãi."
"Vừa rồi lúc ăn cơm, ông lại không kìm được mà nhắc tới Tiểu Hứa. Ông biết cháu không biết Tiểu Hứa là ai, cháu cứ coi như ông già rồi nên thích ôn lại chuyện xưa, hay càm ràm lải nhải, đừng để bụng nhé."
"Chuyện là thế này, ông có giữ một công thức làm Điểm Tâm. Chắc là khó làm lắm, nhiều năm trước có một người bạn của ông đã bỏ giá cao ra mua lại từ tay một vị sư phụ làm Điểm Tâm. Sau đó bố ông bị ngã gãy chân cần tiền chữa bệnh, trong tay ông không có tiền, cậu ấy cũng chẳng có, nên cậu ấy đưa luôn công thức này cho ông, bảo ông đem bán lấy chút tiền."
"Bao nhiêu năm nay ông vẫn không bán công thức này mà cứ giữ mãi. Sau đó ông chuyển công tác, Tỉnh sư phụ cũng qua đời, ông từng nhờ đồng nghiệp cũ hỏi thăm giúp, nghe nói món Điểm Tâm ghi trong công thức này hình như đã thất truyền rồi, đồ đệ của Tỉnh sư phụ là Tiểu Trịnh cũng không học được."
"Ông biết học làm Điểm Tâm là phải có sư phụ cầm tay chỉ việc, ông ở đây chỉ có mỗi cái công thức chứ chăng có ai dạy, bảo Tiểu Tần cháu nhìn công thức mà làm ra món Điểm Tâm này thì có hơi làm khó người khác. Ông cũng không cố ý làm khó cháu đâu, chắc tại ông già rồi, lần này về Cô Tô lại nhớ lại bao chuyện ngày xưa, vừa nghĩ tới là ông lại thèm ăn Bánh Bao Gạch Cua Kép vô cùng.”
Vương đại gia kể chuyện hơi lộn xộn, Tần Hoài vốn đang vừa nghe vừa xâu chuỗi lại, nhưng lúc nghe ông nhắc đến Bánh Bao Gạch Cua Kép, Tần Hoài lập tức ngớ người, kinh ngạc đến mức bất giác cao giọng:
"Công thức ông nói là công thức làm Bánh Bao Gạch Cua Kép ạ?!"
Vương đại gia bị giọng nói đột ngột cất cao của Tần Hoài làm giật mình, gật đầu: "Tiểu Tần sư phụ, cháu biết Bánh Bao Gạch Cua Kép sao."
"Cháu có biết chút ít, cháu từng nghe Trịnh sư phụ nhắc tới. Thực ra chú ấy biết làm Bánh Bao Gạch Cua Kép đấy, nhưng vì một số lý do nên không làm nữa, thành ra người ngoài mới tưởng món Bánh Bao Gạch Cua Kép đã thất truyền."
“Nhưng bây giờ chưa phải lúc làm Bánh Bao Gạch Cua Kép. Bánh Bao Gạch Cua Kép là món ăn theo mùa, phải đợi đến mùa thu gạch cua béo ngậy mới làm được. Bây giờ ông đưa công thức cho cháu thì cháu cũng không luyện làm được đâu." Tần Hoài giải thích.
Mặc dù Vương đại gia không rành chuyện bếp núc, nhưng ông ấy biết thế nào là món ăn theo mùa.
"Nhưng ông nhớ hồi mùa xuân Tiểu Hứa cũng từng ăn Bánh Bao Gạch Cua Kép mà, cậu ấy còn chia cho ông một miếng, ăn ngon y hệt mùa thu luôn." Vương đại gia hơi thắc mắc, bèn rút điện thoại ra, nheo mắt mở album ảnh lướt lướt một hồi, tìm được ảnh rồi đưa màn hình cho Tần Hoài xem.
Trong ảnh là công thức mà Vương đại gia chụp lại.
"Đây là công thức Tiểu Hứa đưa cho ông, ở giữa có một bước được chia ra làm hai cách, một cách dùng tương, cách kia dùng gạch cua tươi. Tiểu Tần cháu xem thử đi, ông nhớ lúc trước Tỉnh sư phụ quanh năm đều làm được bánh bao gạch cua mà."
Tần Hoài cầm lấy điện thoại xem, ôi chao, đây thực chất là hai công thức riêng biệt.
Một cái là cách thông thường, công thức làm Bánh Bao Gạch Cua Kép bằng gạch cua tươi.
Cái còn lại là công thức làm Bánh Bao Gạch Cua Kép bằng tương gạch cua, thứ có thể bảo quản được lâu.
Hai công thức này được ghi chép cực kỳ tỉ mỉ, quả thực y chang kiểu hướng dẫn cho người mù mờ của Giang Vệ Minh, kiểu như sợ người đọc công thức không hiểu nổi vậy. Cụ thể đến mức từng bước phải làm gì, tình trạng thế nào là đúng, xảy ra hiện tượng gì thì tức là có vấn đề ở đâu đều được ghi rõ rành rành, thảo nào Vương đại gia cũng có thể đọc hiểu.
Vì ghi quá chi tiết nên hai công thức này trông na ná nhau. Vương đại gia lại là người chưa bao giờ xuống bếp nấu nướng, tay nghề bếp núc chỉ dừng ở mức úp mì và hấp bánh bao, nên ông ấy nhìn lóa mắt rồi tưởng hai công thức này giống nhau cũng là chuyện dễ hiểu.
Công thức cái phiên bản mà Trịnh Đạt chưa học được kia, lại đang nằm trong tay Vương đại gia.
"Làm được không cháu?" Vương đại gia hỏi.
"Làm được ạ." Tần Hoài dứt khoát gật đầu.
Trịnh Đạt biết làm tương gạch cua, Vương đại gia bên này lại có công thức dùng tương gạch cua để làm Bánh Bao Gạch Cua Kép, hai bên kết hợp lại, chắc chắn làm được.
Dư sức làm luôn.
Tần Hoài không hỏi Tiểu Hứa đưa công thức cho Vương đại gia là ai, bởi vì hắn đã lờ mờ đoán ra rồi.
LVQ8371