Những người tham gia bữa cơm ngày mai chỉ có Trịnh Đạt, Trịnh Tư Nguyên, Hoàng Thắng Lợi, Hoàng An Nghiêu, Tần Hoài, Cung Lương, Quách Minh Châu và Cung Bảo Châu.
Xét theo một khía cạnh nào đó, đây chính là hội bạn thân của Cung Lương.
Vốn dĩ theo dự định chỉ có Trịnh Đạt và Hoàng Thắng Lợi nấu ăn, một người phụ trách bếp bánh, một người phụ trách bếp mặn, hai người kết hợp lại với nhau thì chính là bản sao của Tỉnh sư phụ.
Hoàng Thắng Lợi đã nói rồi, ngày mai chú ấy sẽ không cố tình làm món gì quá cao siêu phức tạp, chỉ xào đại vài món gia đình sở trường không mất nhiều công sức. Chủ yếu là hiếm lắm mới được ngày nghỉ để mọi người tụ tập với nhau, tiện thể để Trịnh Đạt làm chút Điểm Tâm cho đỡ lụt nghề.
Khoảng thời gian này Tần Hoài luôn kiên trì không ngừng nghỉ nghiên cứu Bách Quả Hãm Thang Đoàn, cái tinh thần dẫu có thảm họa hay thất bại đến đâu cũng không bỏ cuộc của hắn đã làm Cung Lương vô cùng cảm động.
Dùng lời của Cung Lương mà nói thì chính là: Trong lòng Tiểu Tần sư phụ có tôi!
Tần Hoài cảm thấy lượng buff đã được dồn rất tới tầm rồi, ngoại trừ việc ngày mai không phải là sinh nhật Cung Lương ra, thì những cái buff nào có thể dồn hắn đều đã dồn hết lên.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao Tần Hoài đã từng thử làm qua, độ khó về kỹ thuật ngón tay quả thực rất cao, đây hoàn toàn là vấn đề kỹ thuật. Bây giờ mà bắt Tần Hoài cắn răng làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao thì hắn làm cũng chật vật, mà thành phẩm ra lò trông cũng chẳng đẹp đẽ gì.
Thay vì luyện xong Tứ Hỉ Thang Đoàn rồi lại tốn hơn nửa năm trời để luyện Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, chi bằng cứ liều một phen xem có thể đi đường tắt được không.
Không đi đường tắt được thì lại tiếp tục luyện, hai việc này cũng chẳng xung đột gì với nhau.
Thế nên trước khi Trịnh Đạt tan làm, Tần Hoài đã lén gọi ông chú lại, dùng nghệ thuật ngôn ngữ đỉnh cao để bày tỏ niềm đam mê của mình đối với Kiềm Hoa Cưng Đăng Bao cùng sự tán dương dành cho mẻ bánh lần trước Trịnh Đạt làm.
Ôi chao, mấy chiếc bánh bao lần trước quả thực chính là tác phẩm nghệ thuật!
Tần Hoài muốn ngày mai lại được chiêm ngưỡng tác phẩm nghệ thuật.
Nếu là ngày thường, Trịnh Đạt có lẽ sẽ do dự xem có nên làm hay không.
Quá rắc rối.
Làm một hai chiếc thì được, chứ ngày mai người ăn đông như vậy, Trịnh Đạt dù có thích ra oai đến mấy thì cũng chắng muốn tốn bao nhiêu công sức chỉ để làm màu.
Nhưng trong cái tình huống ngày hôm qua, Trịnh Đạt không thèm do dự lấy một giây, gật đầu đồng ý luôn.
Ông ấy quá cần một cơ hội để chứng minh bản thân.
Thằng nghịch tử kia lại dám nghi ngờ tư duy làm Điểm Tâm của ông!
Bách Quả Hãm Thang Đoàn nhân đậu phộng hạt dưa thì làm sao? Đơn giản một chút thì làm sao? Ngon mới là chân lý!
Mày tưởng Điểm Tâm phức tạp bố mày không biết làm chắc? Mày tưởng bố mày là cái loại chỉ biết lươn lẹo qua mặt người khác à? Đừng có mà coi thường thực lực của bố mày nghe chưal
Trịnh Đạt cảm thấy yêu cầu của Tần Hoài quả thực chính là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Chỉ cần ngày mai ông làm ra hai mâm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao xứng danh tác phẩm nghệ thuật, ông có thể vừa ra oai, vừa chứng minh được thực lực của mình.
Ông sẽ thoát khỏi cái mác lươn lẹo lười biếng, biến thành "Trịnh sư phụ làm gì cũng có lý do riêng".
Quan trọng nhất là đến lúc đó ông chẳng cần hé răng nửa lời, bánh bao vừa bưng lên bàn là đủ thay cho vạn lời muốn nói.
Thế là Trịnh Đạt vỗ ngực bảo đảm không thành vấn đề, còn tiện thể làm màu nói rằng lần trước chỉ là tùy tiện làm chơi, chưa tính là tác phẩm nghệ thuật gì sất, ngày mai ông sẽ chơi lớn, cho Tần Hoài mở mang tầm mắt xem thế nào mới gọi là Kiềm Hoa Cung Đăng Bao tinh xảo tuyệt luân.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao bên phía Trịnh Đạt đã chốt sổ, Tần Hoài cảm thấy Tứ Hi Thang Đoàn bên mình chắc cũng không có vấn đề gì quá lớn.
Hương vị không xuất sắc cũng chẳng sao, lấy tình cảm bù vào mà, đống buff của Tứ Hỉ Thang Đoàn dồn lên đã đủ nhiều rồi.
Vì một đòn chí mạng quyết định thắng lợi vào ngày mai, đành phải để các ông bà trong nhóm ăn thử và vợ chồng Cung Lương nhà kế bên chịu thiệt thòi một tối vậy.
Tối nay không có để ăn, ngày mai đột nhiên lại được ăn, hiệu quả chắc chắn sẽ bùng nổ hơn.
Tần Hoài thuận miệng dụ dỗ: "Hôm nay ăn rồi ngày mai không có ăn, thế mai cậu chẳng phải nhịn à. Bánh trôi để qua một đêm thôi, không ảnh hưởng mùi vị nhiều đến thế đâu."
"Sáng mai cậu ở nhà tự nấu thì cẩn thận một chút, đừng nấu vỡ đấy."
Âu Dương lập tức cảm động rớt nước mắt, đúng là anh em tốt, không nói nhiều nữa!
Chỉ cần tiệm Trà Chanh Giã Tay của Âu Dương này còn mở cửa ngày nào, thì cậu sẽ có Trà Chanh Giã Tay uống ngày đó.
Đang nói chuyện thì bánh trôi cũng ra lò.
Tổng cộng chỉ nấu 4 viên, mỗi người 2 viên, 3 loại khẩu vị chơi trò mở hộp mù.
3 phút 50 giây thời gian làm nguội vừa trôi qua, Tần Hoài và Âu Dương liền bắt đầu thưởng thức.
Viên đầu tiên Tần Hoài ăn trúng là nhân đậu phộng hạt dưa.
Phải công nhận là cái nhân này tuy rất đỗi bình thường phổ thông, nhưng mùi vị quả thực rất hợp khẩu vị đại chúng, rất khó đạp phải mìn.
Hơn nữa so với các loại nhân khác thì nó tương đối đơn giản, sự kết hợp các nguyên liệu phụ là dễ kiểm soát nhất, ít bị lật xe nhất và cũng là dễ tạo ra đột phá nhất.
"Ưm." Tần Hoài phát ra âm thanh tán thưởng.
Đang mải xuýt xoa thì điện thoại reo, nhìn lướt qua, là cuộc gọi WeChat do Tần Lạc gọi tới.
LVQ8371