Cái con Lạc Lạc đúng là ác như thú, đăng vòng bạn bè thì thôi đi, đằng này nó còn zoom cận cảnh, lại toàn lựa lúc nửa đêm mà đăng.
"Anh ơi, sao tự dưng anh lại học được nhiều món Điểm Tâm mới thế?"
Nhìn thái độ là đủ hiểu, hơn nửa năm qua Hà Thành soi vòng bạn bè của Tần Lạc kỹ đến mức nào.
Tần Hoài cũng rất biết điều mà gửi gắm sự quan tâm của một người anh họ: "Tiểu Thành, thi cuối kỳ thế nào rồi? Toán qua môn chưa? Chỗ anh có mối giáo viên dạy kèm xịn sò lắm, Lạc Lạc học bù ở Cô Tô mười mấy ngày mà thành tích tăng vùn vụt đấy, lần này về ăn Tết mà còn xách theo cả xấp bài thi cơ, em có muốn học kèm luôn không?"
Thành tích của Hà Thành và Tần Lạc bao năm nay vẫn luôn kẻ tám lạng người nửa cân, thằng bé chỉ nhỉnh hơn một tẹo thôi.
Hà Thành ban nãy chỉ là giả vờ khóc lóc, giờ thì thằng bé muốn khóc thật mất rồi.
Tần Lạc nghe thấy có chuyện tốt cỡ này, em họ sắp phải học kèm chung với mình, lập tức lên tinh thần, nhiệt liệt chèo kéo: "Đúng thế, các thầy cô đều tâm lý lắm, chị cực kỳ thích học kèm luôn!"
Hà Thành: !!!∑(°Д°ノ)ノ
Tần Tú Lệ vốn đã xông lên định hỏi han ân cần ông cháu trai cưng, nghe Tần Hoài và Tần Lạc kẻ tung người hứng, lời đến khóe miệng lập tức quay xe: "Hiệu quả thế cơ à? Hoài Hoài, mấy giáo viên đó chỉ dạy kèm ở Cô Tô thôi sao?"
"Học phí tầm khoảng bao nhiêu thế? Hai hôm trước cô nghe mẹ cháu bảo hình như là dạy kèm 1 kèm 1, kiểu đó đắt lắm đúng không?"
"Cô ơi, không đắt đâu ạ. Khóa học dịp nghỉ lễ này kết thúc rồi, đợi đến nghỉ hè cô cứ đưa Hà Thành lên Sơn Thị, cho em ấy học chung với Lạc Lạc luôn. Một tiếng đầu đạy Lạc Lạc, một tiếng sau dạy Tiểu Thành, chẳng tốn bao nhiêu tiền đâu, cứ coi như là quà năm mới cháu tặng cho Tiểu Thành vậy." Tần Hoài đáp.
Mức học phí của giáo viên do Cung Lương giới thiệu, với thu nhập của hai vợ chồng Tần Tú Lệ chắc chắn là gánh không nổi. Tần Hoài bây giờ đang là đại gia, dứt khoát giấu luôn mức giá, đằng nào cũng tốn tiền mời thầy dạy cho em gái thì ké thêm đứa em trai nữa cũng chẳng sao, hắn không thiếu tiền.
Tần Tú Lệ là một trong hai người duy nhất được hưởng lợi từ bàn tay vàng chuyên trị vô sinh hiếm muộn của Tần Hoài, bao năm qua đối xử với cậu cháu trai đích tôn này đương nhiên là khỏi phải bàn. Tiền lì xì dịp Tết, tiền tiêu vặt ngày thường, rồi quần áo, đồ ăn vặt, đồ chơi chưa bao giờ thiếu món nào.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung bận bịu bán đồ ăn sáng nên chẳng có thời gian đưa con cái đi chơi. Trước kia lúc Tần Hoài còn ham học, cứ đến kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè là Tần Tú Lệ lại dẫn thằng cháu lớn và hai củ cải nhỏ Tần Lạc, Hà Thành đi du lịch, công sức bỏ ra chăm bẵm đương nhiên không cần phải nói nhiều.
"Được, vậy cô thay Tiểu Thành cảm ơn cháu nhé, nghỉ hè năm sau cô sẽ đưa nó lên Sơn Thị." Tần Hoài đã nói thế thì Tần Tú Lệ tin sái cổ, gật đầu cái rụp.
Chú Hà Hoa lăng lặng xách vali đóng vai người qua đường.
Hà Thành biết đại cục đã định, có vùng vẫy cũng vô ích, mà thực ra lên Sơn Thị cũng tốt, nghỉ hè lên đó là được ăn Điểm Tâm thả phanh rồi, khỏi phải chầu chực nhỏ dãi trước vòng bạn bè của Tần Lạc nữa.
Hà Thành lén lút hỏi Tần Lạc: "Mấy giáo viên dạy kèm đó xịn thật hả chị? Có nghiêm không? Có dữ dằn không? Giao nhiều bài tập về nhà không?"
Tần Lạc đáp: "Làm xong bài tập thì sẽ được ăn Điểm Tâm."
Hà Thành bỗng cảm thấy mình lại tràn trề năng lượng chiến đấu.
Cả nhà cười nói vui vẻ đi vào trong thôn. Nhà ông nội Tần nằm ngay khu vực trung tâm, bao năm nay người trong làng ai cũng công nhận vị trí ngôi nhà này xây quá đẹp, cực kỳ tiện lợi cho cả làng lượn lờ sang chúc Tết.
Tiện thể nhắc luôn, ông nội Tần tên là Tần Hùng, bà nội Tần cũng mang họ Tần, tên là Tần Nhã.
Bà nội Tần nôn nóng muốn đưa đám cháu về nhà nên đi lên trước mở đường, ông nội Tần bám sát theo sau. Tần Hoài và Tần Tú Lệ đi ở giữa, Tần Tú Lệ hỏi dò Tần Hoài xem giáo viên dạy kèm của Tần Lạc có dạy được cho Hà Thành không, vì Hà Thành đâu có học trường quốc tế.
Hà Thành và Tần Lạc rớt lại phía sau to nhỏ xì xầm, Triệu Dung bị tuột dây giày, cúi xuống buộc lại nên tụt tít lại đằng sau, Tần Tòng Văn và chú Hà Hoa thì lầm lũi đi chót đội hình, sắm vai thợ khuân vác làm nền.
Tần Lạc vừa mới vớ bở một mớ, căn bản là không giấu nổi vẻ đắc ý, hỏi Hà Thành: "Mày trả hết nợ cho anh hai chưa?"
Ở nhà họ Tần, không chỉ anh em ruột phải tính toán sòng phẳng, mà anh em họ cũng phải rành mạch. Hà Thành mà tham ăn lố phần Điểm Tâm của mình thì cũng phải xì tiền ra trả.
Bao năm nay vợ chồng Tần Tú Lệ cực kỳ yên tâm về khoản tiền tiêu vặt với tiền lì xì của cậu con trai, chẳng bao giờ phải thu thẻ giữ giùm, bởi vì con trai họ có bao giờ trả hết nợ cho Tần Hoài đâu.
"Em tiết kiệm được một mớ rồi!" Hà Thành tỏ vẻ hơn nửa năm qua mình nhịn ăn Điểm Tâm khổ sở thế nào, Tết năm nay mục tiêu cao cả nhất là trả nợ: "Đợi gom xong tiền lì xì đem trả cho anh hai, cùng lắm là em chỉ nợ 2000 tệ nữa thôi!"
"Chị trả sạch sành sanh rồi nhé!" Tần Lạc đắc ý khoe khoang.
Hà Thành sốc nặng, mặt mũi hiện rõ nét bàng hoàng kiểu: Sao chị lại phản bội tổ chức?
Rõ ràng hai chị em mình cùng chung hội nợ nần, năm nay vẫn dắt tay nhau lập tổ đội đỗ nghèo khi cơ mà? Sao chị dám lén lút làm giàu sau lưng thằng em này?
Thiên lý ở đâu? Công bằng ở đâu? Bí kíp làm giàu ở đâu?
"Vậy chị..."
LVQ8371