Đây chính là thiên tài sao? Đây chính là thế giới của thiên tài sao?
Lúc ông nội của Đàm Duy An là Đàm đại sư còn sống, ông luôn nói với hắn rằng, tuy hắn có chút thiên phú đấy, nhưng so với thiên tài thực sự thì vẫn còn khoảng cách rất lớn. Đàm Duy An luôn cảm thấy ông nội hơi đề cao người khác mà hạ bệ cháu mình.
Làm gì có chuyện khoảng cách rất lớn, cùng lắm là chênh lệch một chút thôi.
Bây giờ Đàm Duy An mới thấy, lời ông nội nói cấm có sai.
Trịnh Tư Nguyên chợt bừng tỉnh: "Thì ra là thế, là tôi chưa nghĩ tới tầng này."
Đàm Duy An: 222
Này người anh em, cậu cứ thế mà tin luôn à?
Tần Hoài và em gái hắn chỉ tán gẫu dăm ba câu, lại còn nói chuyện về Tết, thế mà Bách Quả Hãm Thang Đoàn liền có bước đột phá, thế này mà hợp lý à?
"Có thể nghĩ ra được phương pháp thế này, lại còn làm ra được Bách Quả Hãm Thang Đoàn ngon miệng, quả không hổ là Sư công." Trịnh Tư Nguyên cảm thán.
"Đúng vậy." Tần Hoài tỏ vẻ đồng ý, "Tôi thấy với trình độ của chúng ta cùng lắm cũng chỉ làm ra được hương vị không tồi thôi, muốn trên cơ sở này làm cho thật xuất sắc thì độ khó quả thực quá cao."
Không phải chứ, hai người cứ thế vưi vẻ chuyển sang thảo luận chủ đề tiếp theo luôn rồi á?
Cái phần vừa nãy cứ nhẹ nhàng lướt qua thế thôi hả?
Mạch não của mấy thiên tài các người đều kỳ diệu vậy sao? Chấp nhận dễ dàng vậy luôn? Lại còn hiểu ý nhau thế cơ à?
Đàm Duy An lặng lẽ lùi ra xa hai người họ, đi đến bên cạnh Cổ Lực, hỏi: "Tiểu sư đệ, lúc nãy em có nghe thấy không? Em có hiểu không? Em thấy chuyện này hợp lý à?"
Cổ Lực tiếp tục làm Như Ý Quyển, điềm nhiên đáp: "Không hiểu, nhưng nếu Tần sư phụ và Tiểu Trịnh sư phụ đều hiểu rồi, chứng tỏ hướng suy nghĩ này hẳn là đúng."
Đàm Duy An mang theo vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi đi làm Điểm Tâm.
Tần Hoài và Trịnh Tư Nguyên cũng không rảnh rỗi, Trịnh Tư Nguyên vốn không đến Hoàng Ký sớm, vừa đến đã bắt tay vào làm bánh trôi, nấu bánh trôi, ăn bánh trôi rồi lại thảo luận, mất khá nhiều thời gian, giờ mà làm Hoành Thánh thì chắc chắn là không kịp nữa.
Tần Hoài bèn chủ động bảo sáng nay Trịnh Tư Nguyên không cần làm Hoành Thánh nữa, để hắn làm Kê Thang Diện, nhào mì sẽ nhanh hơn.
Trịnh Tư Nguyên vốn thích ăn Kê Thang Diện nên đồng ý ngay tắp lự, còn tuyên bố mình phải ăn hai bát.
Hắn đã nhiều ngày không được ăn Kê Thang Diện rồi.
Không cần phải làm bữa sáng, Trịnh Tư Nguyên dứt khoát vào ca làm sớm luôn, phụ Tần Hoài một tay, nhào trước một mẻ bột làm Quả Nhi.
Hiện tại, toàn bộ bếp sau của Hoàng Ký có thể giúp Tần Hoài phụ việc này, chỉ có Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt.
8 giờ 40 phút, Đổng Sĩ hớn hở đến Hoàng Ký ăn sáng.
Vừa bước vào bếp, Đổng Sĩ liền bất ngờ phát hiện bữa sáng hôm nay lại do Tần Hoài làm, có Kê Thang Diện để ăn, tuyệt quá đi mất!
Đúng là một ngày tuyệt vời mà!
Nếu buổi sáng có thể ăn một bát Kê Thang Diện do Tần Hoài làm, Đổng Sĩ cảm thấy cho dù trưa nay không hóng hớt được tin tức yêu đương mới nhất của Lục sư huynh, hắn cũng sẽ không thấy buồn.
"Bên kia có Bách Quả Hãm Thang Đoàn, Đổng Sĩ, nếu cậu có hứng thì ăn thử một viên giúp tôi, rồi cho xin chút ý kiến nhé." Tần Hoài thuận miệng nói.
Vị giác của Đổng Sĩ rất tốt, lại giỏi ăn nói, chỉ là hơi nhiều lời, đúng là một người ăn thử vô cùng hoàn hảo.
Đổng Sĩ: (=°Д°=)
Quả nhiên, mọi món quà đều đã được âm thầm định giá.
Cái giá phải trả để được ăn Kê Thang Diện sáng nay, lại là trước đó phải ăn một viên Tứ Hi Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm.
Thôi, ăn vậy.
Cứ coi như là vì tình bạn giữa hắn và Tần Hoài.
Đổng Sĩ mang vẻ mặt như sắp anh dũng hy sinh đi đến bên cạnh cái âu, định chọn một viên nhỏ múc ra, nhưng rồi phát hiện mấy viên bánh trôi trong này đều to ngang nhau, hắn đành phải chọn một viên mà bản thân cảm thấy là nhỏ nhất.
Bánh trôi hơi nguội.
Nhưng không ảnh hưởng đến việc thưởng thức.
Đổng Sĩ cắn một miếng.
Vì tình bạ... Ế?
Viên bánh trôi này!
Lại hơi bị ngon đấy!
Nếu là một năm trước mà ăn phải viên Bách Quả Hãăm Thang Đoàn có hương vị thế này, Đổng Sĩ sẽ chỉ nói một câu là cũng tàm tạm. Nhưng bây giờ thì khác, hắn đã từng ăn rất nhiều Bách Quả Hãm Thang Đoàn đở đến tận xương tủy và cả loại dở ở mức bình thường rồi.
Bây giờ đột nhiên lại được ăn một viên có hương vị khá ngon.
Tiên phẩm!
Quả thực là tiên phẩm!
Trên đời này sao lại có viên Bách Quả Hãm Thang Đoàn ngon lành và bình thường đến vậy cơ chứ!
"Tần... Tần Hoài, cái này do anh làm à?" Đổng Sĩ kinh ngạc.
"Đúng vậy." Tần Hoài vẫn đang nhào mì, không ngẩng đầu lên: "Mấy hôm trước chẳng phải tôi có ý tưởng mới sao? Hai ngày nay tôi đều luyện tập, thế nào, thành phẩm cũng được chứ?"
"Được, quá được luôn!" Đổng Sĩ vô cùng tán thưởng.
Một giây sau, Đổng Lễ đến làm việc.
"Anh!" Đổng Sĩ lao thẳng tới, giống hệt một con Husky đang vui sướng, kích động nói: "Anh trai, em cảm thấy lời đồn kia là thật đấy, Tần Hoài chắc chắn tối nào về nhà cũng quên ăn quên ngủ để làm Điểm Tâm!"
"Anh mau ra ăn viên bánh trôi kia đi, đó chính là bằng chứng đấy!"
Kẻ nào ở bên ngoài tung tin đồn nhảm về hắn thế này?
Những ngày tiếp theo, các thành viên của đội nghiên cứu Bách Quả Hãm lại tề tựu ở bếp sau Hoàng Ký vào buổi chiều, tái khởi động việc nghiên cứu Bách Quả Hãm.
Thậm chí còn kết nạp thêm một thành viên mới —— Trịnh Đạt.
LVQ8371