Phải cho mọi người biết, ai mới thực sự là ưu tiên số một trong việc nấu ăn riêng của Tiểu Tần sư phụ.
Cung Lương vẫn còn đang ở nhà mong ngóng tạo hình của Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, thì Trần Huệ Hồng đã xách chiếc ghế đẩu nhỏ vào ngồi chễm chệ trong bếp, vừa gặm táo tàu vừa dán chặt mắt vào xem Tần Hoài làm bánh.
"Là ảo giác của chị sao? Sao chị cứ thấy làm cái bánh bao này tốn sức thế nhỉ." Trần Huệ Hồng có chút khó hiểu: "Cái cậu Tiểu Âu kia đi mua đường trắng sao mãi vẫn chưa về thế, có cần chị gọi điện giục một tiếng không?"
"Tốn sức thật đấy chị ạ." Tần Hoài thở dài sườn sượt, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy bất lực với kỹ năng Chỉ pháp cấp Sơ cấp của mình đến thế: "Tạo hình của cái bánh bao này quá tinh xảo, em mới làm lần đầu nên chưa quen tay."
Thực ra nếu Tần Hoài cứ dựa bừa theo tạo hình đại khái của mấy chiếc bánh bao kẹp hoa trên mạng, rồi tự mình chế cháo ra một tạo hình mới cho Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, thì có khi lúc làm đã chẳng đến mức chật vật như bây giờ.
Nhưng xưi xẻo thay, Tần Hoài lại từng được tận mắt chứng kiến hàng thật giá thật do Trịnh Đạt làm ra.
Bạn có thể chê Trịnh Đạt lười biếng, bạn có thể bảo Trịnh Đạt không làm việc đàng hoàng, nhưng bạn tuyệt đối không được nói Trịnh Đạt là tay mơ.
Trịnh sư phụ với tư cách là một đầu bếp Điểm Tâm, cũng được xem là một chiến binh lục giác toàn năng.
Tần Hoài lấy chiếc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao phiên bản full option mà Trịnh Đạt làm ra để phô diễn kỹ năng lúc trước làm khuôn mẫu, đến lúc bắt tay vào sao chép lại, hắn quả thực chỉ muốn chặt tay mình đi thay bằng đôi tay khác cho rồi.
Não bộ: Hiểu cách làm chưa?
Đôi tay: Cút.
Tần Hoài vừa kẹp thêm hai đường hoa văn vừa nói: "Âu Dương đi mua đường trắng không về nhanh thế được đâu chị, giờ này mấy cửa hàng tiện lợi bình thường quanh đây đều đóng cửa hết rồi, cửa hàng tiện lợi 24 giờ gần nhất cũng cách đây tận 1.4 km. Hơn nữa trước cửa hàng tiện lợi đó có bán xúc xích nướng, bạch tuộc viên, bánh nướng Đài Loan và mì lạnh nướng, tối nay Âu Dương nuốt trọn hai viên bánh trôi nhân Bách Quả rồi, giờ nhìn thấy mấy hàng ăn vặt đó thì kiểu gì cũng dán chặt chân tại chỗ, phải xơi xong mới chịu vác mặt về cho xem."
Tần Hoài tỏ vẻ hắn đã bắt bài Âu Dương rõ mồn một rồi.
"Đường trắng ở nhà chỉ là hơi ít chứ không phải là hết sạch, em chỉ đơn thuần tìm cái cớ để tống cổ cậu ta ra ngoài thôi."
Trần Huệ Hồng gật gù: "Bánh trôi nhân Bách Quả kia ăn vào đúng là khó chịu thật, vừa ngọt vừa ngấy, lại còn có cái mùi vị tạp nham lộn xộn, hèn chi ngay cả sức ăn như Tiểu Âu cũng chịu không nổi."
"Hết cách rồi chị ạ, em cũng đã cố gắng hết sức, nhưng số lượng nguyên liệu của Bách Quả Hãm Thang Đoàn thật sự quá nhiều, nhiều đến mức vô lý. Em chưa từng thấy cái công thức nào ảo ma đến thế, bây giờ em chỉ hận không thể để Cung Lương kích hoạt luôn cho em cái Nhiệm Vụ Phụ Tuyến, để em đi đường tắt xem trước phần ký ức đó của chú ấy, lôi cái công thức Bách Quả Hãm Thang Đoàn ra xem hướng dẫn chuẩn chỉnh nó như thế nào.”
"Làm gì có ai nấu ăn kiểu đó chứ, nguyên liệu gì cũng ném tuốt luốt vào trong nồi, thế này khác gì làm bừa đâu." Tần Hoài nhịn không được cằn nhằn.
Trần Huệ Hồng lẳng lặng gặm táo tàu không nói lời nào, dường như đang mải suy nghĩ điều gì đó, chị cứ nhìn Tần Hoài kẹp xong nguyên một đường viền hoa rồi mới chậm rãi cất lời: "Cũng không hẳn là... hoàn toàn không có."
Tần Hoài ngẩng đầu nhìn Trần Huệ Hồng, phát hiện chị đang bày ra vẻ mặt hoài niệm chuyện xưa, hắn liền thừa biết ký ức sắp được lục lại chắc chắn không phải là chuyện của kiếp này rồi.
"Hồi chị còn ở Bắc Bình, cái thời còn làm Phong tiểu thư ấy, thực ra chị cũng từng ăn một món na ná như vậy rồi."
Năm đó Phong tiểu thư còn từng phải chịu nỗi khổ này cơ á?
Xem ra làm KOL review ẩm thực cũng chẳng dễ dàng gì, nhận tiền ăn cỗ quả nhiên vẫn phải trả giá đắt.
Phát hiện ánh mắt Tần Hoài nhìn mình mang theo vài phần thương cảm, Trần Huệ Hồng liền biết hắn đã hiểu lầm, chị vội vàng giải thích: "Không phải như em nghĩ đâu, thực ra món đó ăn cũng ngon lắm."
"Em biết món Bào Đồn không?" Trần Huệ Hồng hỏi.
Tần Hoài gật đầu: "Đương nhiên là biết rồi, một trong Bát Trân mà, thực chất chính là lợn sữa quay, nhét đủ loại nguyên liệu vào trong bụng lợn rồi đem nướng. Món Bào Đồn chuẩn vị thì em chưa được ăn bao giờ, nhưng lợn sữa quay thì năm nào đến Tết em cũng ăn. Họ hàng nhà em thích nhất là dịp Tết mang lợn sữa quay, ngỗng quay, vịt quay, xá xíu, gà luộc đến biếu ông bà nội em."
Nhà em đi biếu quà Tết toàn tặng mấy món này á?
"Bây giờ thì có thể khá phổ biến, nhưng cái thời đó Bào Đồn tuyệt đối là món ăn cực kỳ quý hiếm. Mấy vị Vương gia bối lặc hơi sa sút một chút, cũng chỉ dám đợi đến dịp Tết mới cắn răng ra tửu lâu đặt một con Bào Đồn về để chống đỡ thể diện thôi."
"Sau khi Tuệ Nương qua đời, chị lại nán lại Bắc Bình thêm vài năm. Chị nghĩ lúc đó có lẽ đã có người lờ mờ đoán ra chị chẳng phải tiểu thư khuê các gì rồi, nhưng mấy vị quý nhân đó căn bản chẳng thèm bận tâm, mà chị cũng mặc kệ, chỉ cần có đồ ăn ngon và có chỗ chơi là được."
"Có một lần, Bắc Bình có một vị công tử nhà Đốc quân tới, lúc đến còn dẫn theo cả đầu bếp, đòi đấu tay nghề nấu nướng với các thiếu gia khác."
"Mấy món khác khó so bì, thế là họ thi làm món Bào Đồn (lợn sữa quay), nhồi vào trong bụng lợn đủ loại nguyên liệu kỳ quái nhưng giá trị đáng giá ngàn vàng."
LVQ8371