Ngoài 60 cân Tô Bính, Trần Huệ Hồng còn xách theo 60 cân bánh trôi, 30 phần Quả Nhị, 20 cân Bánh Bao Tửu Nhưỡng và 20 cân Tam Đinh Bao.
Đống Điểm Tâm này mang về Sơn Thị là để chia cho La Quân, Khuất Tĩnh và cô nhi viện.
Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tam Đinh Bao là do Khuất Tĩnh xin thêm Tần Hoài, gia đình cô giáo Trần tuy đều sống ở Sơn Thị, nhưng chưa từng nghe nói đến Vân Trung Thực Đường, cũng chưa từng được ăn Tam Đinh Bao và Bánh Bao Tửu Nhưỡng. Khuất Tĩnh muốn cho bố mẹ kiếp trước ăn chút đồ ngon, nên mới hiếm hoi mở miệng xin Điểm Tâm từ hắn.
Cũng chẳng phải việc gì khó nhằn, Tần Hoài tiện tay làm luôn.
Vì đồ đạc lỉnh kỉnh quá nhiều, Trần Huệ Hồng không đi tàu cao tốc mà bảo trợ lý của Trần Anh Tuấn lái xe đến chở Điểm Tâm về.
"Tiểu Tần, Lạc Lạc, ra Giêng gặp lại ở Sơn Thị nhé." Trần Huệ Hồng ngồi ở ghế phụ vẫy tay, chìa một phong bao lì xì qua cửa sổ xe đưa cho Tần Lạc, "Lạc Lạc, chúc mừng năm mới."
Tần Lạc hoàn toàn không ngờ lại được nhận lì xì sớm như vậy, bất ngờ mừng rỡ suýt nhảy cẫng lên tại chỗ, hớn hở nói: "Cháu cảm ơn dì Trần, chúc dì Trần và Tuệ Tuệ năm mới vui vẻ ạ!"
Đưa mắt nhìn chiếc Maybach của Trần Huệ Hồng rời đi, Tần Lạc hớn hở bóc lì xì, thốt lên chữ "Oa".
Tần Hoài liếc mắt nhìn, 6 tờ polime đỏ chót, cũng khá nhiều đấy.
Trần Huệ Hồng là cái kiểu người ở nhà ép nước táo, ép được một nửa thấy thiếu táo là chạy tót sang nhà La Quân chôm luôn hai quả cơ mà, bà ấy luôn triệt để quán triệt phương châm tất cả di sản của mình sau này đều phải để lại cho Tuệ Tuệ.
Bây giờ lại mừng tuổi sớm cho Tần Lạc một cái lì xì to bự thế này, đã coi là cực kỳ hào phóng rồi.
Tần Lạc lại càng sướng rơn, cô bé đã bao giờ nhận được cái lì xì to thế này đâu. Tết nhất thì cũng chỉ có người nhà mới mừng tuổi nhiều một chút, họ hàng bình thường toàn mừng 5 tệ 10 tệ, được cái lì xì 20 tệ là đã sướng rơn rồi.
"Anh ơi, tiền lì xì này em tự xài một nửa được không, một nửa còn lại em dùng để trả nợ cho anh." Tần Lạc nhìn Tần Hoài với ánh mắt mong chờ.
"Dạo này học bổ túc vất vả rồi, tiền này em cứ giữ lấy mà tiêu." Tần Hoài phẩy tay hào phóng, giữ vững vị thế của một người anh cả.
Hăm bảy Tết, sợ dây dưa thêm hai ngày nữa thì sẽ thực sự bị ông nội đánh gãy chân, Âu Dương kéo theo một vali Tứ Hỷ Thang Đoàn lên tàu cao tốc trở về.
Đến đây, toàn bộ thành viên trong nhóm ăn thử ngoại trừ Tần Hoài và Tần Lạc đều đã về quê ăn Tết.
Bên phía Tần Hoài không còn người ăn thử, thời gian buổi tối rảnh rỗi hơn hẳn, còn Trịnh Đạt vốn luôn nhàn nhã thì đã sớm bận tối tăm mặt mũi.
Năm nay Hoàng Ký tung ra hộp quà Điểm Tâm Bạch Án năm mới, do Trịnh Đạt toàn quyền phụ trách, Trịnh Tư Nguyên hỗ trợ bên cạnh.
Từ ngày ông Công ông Táo, Trịnh Đạt suýt nữa thì ăn ngủ luôn trong bếp, mỗi ngày mở mắt ra là làm Điểm Tâm, nhắm mắt lại trong mơ cũng làm Điểm Tâm. Sáng 8 rưỡi đúng giờ có mặt làm việc, tối 8 giờ lê lết thân xác mệt mỏi đúng giờ tan làm, khiến Trịnh Đạt ở cái tuổi tự do tài chính lại phải trải nghiệm một kiểu sống của dân làm thuê 996.
Mới nghỉ được một ngày, Tần Hoài đã kinh ngạc phát hiện hắn hình như không thể ngồi không được nữa rồi.
Tối hăm bảy Tết ngồi lướt điện thoại mà cứ thấy trống rỗng nhạt nhẽo, chỉ muôn kiếm chút Điểm Tâm để làm.
Ở Hoàng Ký hai tháng, chẳng biết từ lúc nào, hắn đã sống theo đúng chuẩn phong cách của một thánh cày cuốc.
Vào ngày làm việc cuối cùng ở Hoàng Ký, Tần Hoài suy đi tính lại quyết định bám trụ vị trí đến giây phút cuối cùng, tăng ca một lát, tặng cho các đồng nghiệp chút bất ngờ.
Vào đúng ngày hăm tám Tết, Tần Hoài làm tròn 80 cân Tứ Hỷ Thang Đoàn, cày một mẻ lớn độ thuần thục trộn nhân. Bánh trôi làm xong được chia cho mọi người ở Hoàng Ký mỗi người một ít, không nhiều nhặn gì, coi như là chút lòng thành của hắn.
Dù sao thì hôm sau hắn cũng phải lên đường về quê rồi, sau này cũng sẽ không quay lại nữa, chuyến học hỏi giao lưu ở Hoàng Ký xem như chính thức khép lại.
Đổng Sĩ nhận được Tứ Hỷ Thang Đoàn thì cảm động đến mức nước mắt chực trào, oai oái trách Tần Hoài chuẩn bị món quà nhỏ bất ngờ này mà chẳng thèm báo trước với hắn một tiếng, nếu hắn mà biết thì chắc chắn cũng sẽ chuẩn bị... chuẩn bị... chuẩn bị...
Tóm lại là chắc chắn sẽ chuẩn bị chút quà.
Không như bây giờ, ngoài việc có thể thái ngay một đĩa củ cải trong suốt tặng Tần Hoài tại trận ra thì hình như chẳng tặng được cái gì sất.
"Tần Hoài anh cứ yên tâm, đống Tứ Hỷ Thang Đoàn này tôi nhất định sẽ để dành đến tối ba mươi ăn cùng cơm tất niên, dù có phải bớt ăn hai miếng đồ sư phụ nấu tôi cũng sẽ ăn sạch chỗ Tứ Hỷ Thang Đoàn này cho anh!" Đổng Sĩ thề thốt.
"Cái đó thì cũng chẳng cần đâu, vẫn là cơm tất niên quan trọng hơn, mùng một ăn cũng thế mà." Tần Hoài thật lòng khuyên nhủ.
Đổng Sĩ tuy là đệ tử chân truyền của Hoàng Thắng Lợi, nhưng quanh năm suốt tháng cũng chăng được ăn mấy bữa thịnh soạn đo chính tay Hoàng Thắng Lợi xuống bếp nấu, vì mấy viên Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp B mà bớt ăn hai miếng thì lỗ to.
Đêm ba mươi Tết năm sau hãy để dành bụng mà ăn hàng cấp A.
Nghĩ lớn chút, ăn hẳn hàng cấp S!
Mặc dù hàng cấp S thì xác suất cao là chỉ có thể ăn trong mơ, nhưng không sao, năm mới năm me, chẳng lẽ lại không cho người ta mộng mơ giữa ban ngày chút hay sao.
10 giờ tối, đây là lần đầu tiên Tần Hoài tan làm muộn như vậy, chính thức khép lại những ngày tháng giao lưu ở Hoàng Ký.
LVQ8371