Tết nhất là thế đấy, cái gì cũng phải giặt, quần áo ga giường trong nhà phải giặt, rèm cửa vỏ chăn phải giặt, nếu có nuôi chó mèo thì cũng phải tống ra tiệm thú cưng tắm rửa sạch sẽ.
Ba mươi Tết lại càng phải tắm rửa từ đầu đến chân trước khi ăn bữa cơm tất niên. Mấy căn nhà cũ ở quê che chắn gió không tốt, tắm rửa rất lạnh, nên nhà Tần Hoài thường sẽ tắm rửa thay quần áo mới từ sáng ba mươi rồi mới về quê.
Còn về phần Tần Hoài, tắm rửa xong vẫn phải về quê làm Điểm Tâm, hấp bánh bao trong bếp mịt mù hơi nước hệt như chốn bồng lai tiên cảnh, thế thì tắm rửa có ý nghĩa gì cơ chứ...
Mặc kệ đi, tóm lại cứ sáng sớm tắm rửa là chuẩn bài rồi.
Tần Hoài ôm bộ quần áo mới đón Tết ngồi ở phòng khách, bắt đầu nhớ lại giấc mơ đêm qua.
^ E4 ~ ^ h 3 Đêm qua hắn đã mơ một giấc mơ cực kỳ ảo ma.
Hắn mơ thấy mình từ Tần sư phụ biến thành Tiểu Tần, ở trong mơ hì hục làm Điểm Tâm cả đêm. Chẳng những phải làm Điểm Tâm, mà còn phải bưng trà rót nước cho đại sư phụ, chạy đôn chạy đáo, chẻ củi nhóm lửa, quét dọn vệ sinh phòng bếp.
Ồ, cái vị đại sư phụ trong mộng kia sống sướng thật đấy.
Năm nào Tần Hoài về làm Điểm Tâm dịp Tết, cũng chỉ có cô em gái ở bên cạnh chẻ củi nhóm lửa, bố mẹ thì lo dọn dẹp vệ sinh phòng bếp, làm gì có ai bưng trà rót nước, chạy đôn chạy đáo hầu hạ hắn đâu.
Tần Hoài đang mải nhớ lại, thì Tần Lạc đã hoàn thành xong nhiệm vụ tắm rửa sáng ba mươi, mặc một bộ áo phao đỏ chóe từ đầu đến chân, hớn hở chạy ra từ phòng tắm.
Hắn liếc mắt nhìn một cái, phát hiện tất của con bé cũng màu đỏ, y chang đôi tất đỏ hắn đang đi.
Đoán chừng là đợt trước Triệu Dung ra tiệm quần áo trên huyện mua theo lố 10 tệ ba đôi.
Tần Lạc trong bộ dạng tròn vo, lông xù, đỏ rực vui vẻ reo lên: "Anh ơi, năm mới vui vẻ!"
"Em với mẹ ra ngân hàng đây, anh có muốn đổi séc luôn không?"
"Của anh không vội, em cứ đi đổi đi." Tần Hoài nói rồi đi vào phòng tắm.
Mười lăm phút sau, gia đình bốn người nhà họ Tần trong bộ dạng đỏ rực, tròn vo, lông xù tụ tập ở bến xe duy nhất của Cầu Huyền, ngồi lên chiếc xe buýt nhỏ xám xịt, không có điều hòa, bắt đầu lên đường về quê.
Đường về quê không dễ đi, lúc ra khỏi nhà Tần Tòng Văn hơi lề mề một chút, nên lúc mua vé xe chỉ mua được ghế dãy cuối.
Hai anh em Tần Hoài và Tần Lạc đỏ chóe ngồi ở hàng ghế cuối cùng, mặc bộ áo phao trông thì hỉ hả, lông xù, tròn vo nhưng lại chẳng giữ ấm được bao nhiêu, tựa như hai cái đèn lồng đỏ nằm ườn trên ghế, nảy lên nảy xuống theo từng nhịp xóc của xe.
Trong đó có một cái đèn lồng đỏ còn đang gặm ngô.
Ngô mua ở cổng bến xe, dịp Tết tăng giá hét giá tận 8 tệ một bắp, Tần Lạc - kẻ đã xơi trọn hai suất cơm hộp trên tàu cao tốc - vô cùng hào phóng chốt đơn một bắp ngô và một quả trứng luộc nước trà, chễm chệ trở thành đứa ăn khỏe nhất trên xe.
"Anh, anh ăn trứng luộc nước trà không?” Tần Lạc hỏi.
Tần Hoài xua tay ý bảo xe xóc thế này hắn sợ ăn được một nửa lại nôn thốc nôn tháo ra mất. Tần Lạc thấy hắn không ăn, bèn hớn hở cắn một miếng trứng luộc, lại gặm một miếng ngô.
"Anh ơi, tối nay chúng ta ăn Điểm Tâm gì thế?"
Đám trẻ con nhà họ Tần là thế đấy, ba mươi Tết chẳng thèm quan tâm bữa cơm tất niên có món chính gì. Mấy thứ đó không quan trọng, chân giò lợn, cá mú, tôm hùm, bào ngư, sò điệp... mấy món nóng này bưng lên bàn cũng chẳng có ai ăn, chủ yếu để làm màu chụp ảnh thôi.
Chủ yếu vẫn là ăn Điểm Tâm.
Đam mê bất diệt với Điểm Tâm mà lị.
"Tết nhất rồi, đương nhiên là phải ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn, Kê Thang Diện, Viên Mộng Thiêu Bính, Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng, Quả Nhi, Bình Quả Diện Quả Nhi cùng đủ loại bánh bao, xíu mại rồi."
"Nói trước nhé, hôm nay không có thời gian làm bánh cuốn đâu, muốn ăn bánh cuốn thì tự lên thị trấn mà mua, hoặc chạy sang nhà hàng xóm ăn chực."
Tần Lạc nghe mà tưởng chừng như đang gặm ngô ra vị thịt, ra ngoài mở mang tầm mắt hơn nửa năm trời, giờ phút này trong lòng con bé làm gì còn chỗ trống cho bánh cuốn nữa, vội vàng xua tay: "Không ăn không ăn, em chỉ thích ăn đồ anh làm thôi."
"Nhưng mà anh ơi, chẳng phải tối qua anh bảo Tứ Hỷ Thang Đoàn ăn bình thường là vì nhân đậu đỏ với nhân vừng đường không phải do anh tự làm sao? Hai loại nhân đó nếu em nhớ không lầm thì phải chuẩn bị từ trước, hôm nay làm Tứ Hỷ Thang Đoàn có kịp không ạ?"
Tần Hoài cười đầy bí hiểm: "Về đến nhà ông bà nội rồi em sẽ biết. "
Thôn Tần Gia được coi là một thôn lớn, bác tài xế xe buýt vô cùng tâm lý đưa khách đến tận cổng thôn. Tết nhất mà, nhiều người về quê tay xách nách mang lỉnh kỉnh đồ đạc, nếu không đưa đến tận cổng thôn mà bắt đi bộ thêm một hai dặm đường nữa, thì khéo xách đồ lết bộ hai tiếng đồng hồ mới tới nhà mất.
Vừa xuống xe, Tần Hoài đã nhìn thấy ông nội, bà nội, cô Tần Tú Lệ, chú Hà Hoa và em họ Hà Thành cũng đang diện nguyên một cây đỏ chóe, lông xù, tròn vo y chang anh em hắn.
Nhìn qua là biết ngay, quần áo mới diện Tết năm nay chắc chắn là mua sỉ cùng một chỗ rồi.
Vừa nhìn thấy Tần Hoài, Hà Thành đã rưng rưng nước mắt lao tới, giọng điệu thê lương, cảm xúc dạt dào, biểu cảm phong phú, hận không thể ôm chặt lấy đùi hắn mà khóc lóc ỉ ôi ngay tại trận.
„" . ~ é ~ X + , * , x Anh ơi, cuối cùng anh cũng về rồi! Anh có biết hơn nửa năm qua em sống thế nào không?f”
LVQ8371