Ngay cả Hoàng An Nghiêu cũng chẳng cần ai nhắc nhở, tự giác đi mua một đống đồ trang trí hi khánh, câu đổi và chữ Phúc. Ban đầu anh ta định mấy hôm nữa sẽ dán chữ Phúc kín mít mọi cửa sổ của Hoàng Ký, nhưng sau đó bị một nhân viên phục vụ có gu thẩm mỹ chê đán kiểu đó quá xấu và sến, nên hắn đành lùi một bước, đem đồ trang trí treo khắp mọi ngóc ngách của Hoàng Ký.
Số chữ Phúc mua thừa, Hoàng An Nghiêu phát cho toàn thể nhân viên mỗi người hai tờ, ngay cả Tần Hoài cũng được chia hai tờ, đủ thấy số lượng hắn mua nhiều đến mức nào.
Vì Hoàng An Nghiêu phát cho mỗi người hai chữ Phúc, nên chủ đề nói chuyện của mọi người hôm đó tự nhiên chuyển sang chuyện nghỉ Tết.
Tuy nói năm nào Hoàng Ký đón Tết cũng giống nhau —— làm việc một mạch từ ông Công ông Táo đến tận tháng Giêng, sau đó mới xem lịch trực để nghỉ phép năm.
Nhưng cũng có vài chuyện đáng để bàn luận, ví dụ như tiền lì xì, hay bữa cơm tất niên đêm ba mươi Tết.
Đêm ba mươi Tết năm nào Hoàng Thắng Lợi cũng đích thân làm một bàn cơm tất niên, một bàn siêu to khổng 1B, là bữa tất niên thịnh soạn đủ cho toàn thể nhân viên Hoàng Ký cùng ăn. Hôm đó Hoàng Ký sẽ không kéo dài thời gian mở cửa, đúng giờ tan làm, người địa phương có như cầu về nhà có thể tan làm đúng giờ để kịp về đón giao thừa và xem nửa sau chương trình Gala cuối năm, người không về thì ở lại Hoàng Ký, mọi người cùng nhau ăn cơm tất niên đón giao thừa.
Hai năm trước còn tổ chức vài hoạt động, nhưng do Hoàng An Nghiêu làm nên hiệu ứng không tốt lắm, mọi người cảm thấy chẳng cần vẽ rắn thêm chân, nên dứt khoát dẹp luôn.
Dù buôn bán bận rộn đến đâu, ngày Tết vẫn luôn phải ăn chút đồ ngon.
Đổng Sĩ đang phấn khích ríu rít kể về bữa cơm tất niên đêm ba mươi.
"Bữa cơm tất niên hai năm trước náo nhiệt lắm, sư phụ đích thân xuống bếp nấu nướng, Trịnh sư thúc làm Điểm Tâm, Cung Tiên Sinh vui vẻ là đi phát lì xì, mỗi phong bao nhét hẳn 1000 tệ, cứ thấy người là phát."
"Chỉ có năm ngoái là hơi vắng vẻ, hôm ba mươi Tết năm ngoái việc nhiều quá, sư phụ hơi mệt. Về sau sư phụ bị tái phát chấn thương eo, mọi người đều cho rằng chính vì đêm ba mươi Tết làm lựng vất vả nên mới bị như vậy."
"Lúc đó mọi người chẳng ai còn tâm trạng mà ăn uống, đại sư huynh một mực đòi đưa sư phụ đến bệnh viện khám, sư phụ lại bảo năm mới năm me không cần đi bệnh viện. Vì chuyện này mà đại sư huynh và sư phụ suýt nữa cãi nhau to trong bếp, sau đó nhờ Cung Tiên Sinh phát lì xì liên tục 5 phút mới xoa dịu được bầu không khí."
"Nhưng Tết năm nay thì ổn rồi, Tết năm nay chắc chắn sẽ náo nhiệt hơn. À đúng rồi Tần Hoài, anh định khi nào thì về quê?"
Tần Hoài bình thản nặn bánh trôi, không thèm ngẩng đầu lên đáp: "Mùng 6, ngày hăm chín Tết sẽ về."
"Vé cũng mua xong rồi."
Đổng Sĩ hơi tiếc nuối: "Sớm vậy sao, thế chăng phải anh sẽ không nhận được lì xì của sư phụ, sư thúc và Cung Tiên Sinh sao, bọn tôi toàn đợi đến ba mươi Tết mới được phát lì xì."
Tay nặn bánh trôi của Tần Hoài khựng lại, hắn cạn lời ngẩng đầu nhìn Đổng Sĩ: "Đó là trọng điểm sao?"
"Còn nữa." Giọng nói của Tần Hoài rõ ràng, vẻ mặt tê dại, ánh mắt quét qua một vòng những người xung quanh, "Nghỉ Tết là chuyện Bát Quái gì đáng hóng lắm à? Sao tất cả các người đều bu quanh tôi thế này?"
Đàm Duy An, Hoàng An Nghiêu, Hoàng Gia, Đổng Lễ cùng một loạt quần chúng hóng hớt đồng loạt nở nụ cười ngượng ngùng xấu hổ, nhưng đồng thời chân không hề nhúc nhích, vẫn đứng yên tại chỗ.
Trịnh Tư Nguyên ở phía đối diện đang giúp Tần Hoài băm nhân thịt vẫn thản nhiên băm thịt, sắc mặt như thường.
Ngược lại, Cổ Lực đang âm thầm luyện tập cách đó không xa như một tấm phông nền lại cứng đờ tay, vội thu lại đôi tai nhỏ đang vếnh lên nghe lén rồi tiếp tục làm Điểm Tâm.
Tần Hoài cực kỳ cạn lời.
Tần Hoài đâu phải mới làm Tứ Hỷ Thang Đoàn ngày đầu tiên, nếu tính toán kỹ thì từ ngày hắn quyết định bắt đầu luyện tập Tứ Hỷ Thang Đoàn cho đến nay, thời gian hắn làm món này có khi còn dài hơn cả Giải Hoàng Thiêu Mạch.
Giai đoạn thất bại lật xe đã sớm qua rồi, việc mày mò nghiên cứu cũng đã kết thúc, thứ còn lại đến bây giờ chỉ là sự luyện tập lặp đi lặp lại đầy tẻ nhạt.
Mỗi ngày Tần Hoài đều làm rất nhiều Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Trong giờ làm việc, Điểm Tâm mà Tần Hoài cần làm chỉ có Quả Nhi. Quả Nhi làm đến tận bây giò, hắn đã vô cùng thuần thục, cơ bản đã đạt đến cảnh giới nhắm mắt cũng có thể tạo hình và lên màu, hình thành luôn cả ký ức cơ bắp.
Tương ứng với đó, tốc độ chế biến cũng nhanh hơn rất nhiều.
Nhưng lượng khách của Hoàng Ký lại là cố định.
Hoàng Ký ngày nào cũng đón khách hết công suất, số lượng khách không thể tăng thêm được nữa, Quả Nhi lại là món Điểm Tâm giới hạn mỗi thực khách dùng bữa tại quán chỉ được gọi một phần. Sau khi tốc độ làm Quả Nhi tăng lên, Tần Hoài bỗng nhiên có thêm một chút thời gian rảnh rỗi.
Trước đây chút thời gian này được dùng để làm các loại Điểm Tâm khác thay đổi khẩu vị, còn bây giờ toàn bộ đều dành hết cho Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Tứ Hỷ Thang Đoàn với 4 loại hương vị, mỗi ngày Tần Hoài đều phải làm rất nhiều, rất nhiều.
Mà bản thân Tứ Hỷ Thang Đoàn cũng chẳng phải loại Điểm Tâm phô diễn kỹ năng gì, nó không có quá trình chế biến ngầu lòi, cũng chẳng có vẻ ngoài hoa lệ, bỏ qua cái tên kêu rổn rảng thì bản chất của nó thực ra chỉ là những viên bánh trôi cỡ lớn.
Tần Hoài thật sự không hiểu làm bánh trôi thì có gì đáng để xúm lại xem.
LVQ8371