Kỹ năng kiểm soát lửa mà Tần Hoài vẫn luôn khổ luyện (ít nhất trông có vẻ là vậy) hiện tại vẫn đang giãy giụa ở mức trung cấp, 10000 điểm thuần thục thoạt nhìn rất dễ cày, nhưng đặt vào kỹ năng kiểm soát lửa thì lại khó như lên trời.
Lần trước lúc kỹ năng ngón tay của Tần Hoài thăng cấp thì độ thuần thục kiểm soát lửa là hơn sáu ngàn, hiện tại mới bảy ngàn, tăng chưa đến một ngàn.
Còn độ thuần thục trộn nhân thì trực tiếp tăng vọt tám ngàn.
Chênh lệch này, khiến Tần Hoài chỉ muốn ngồi lại nói chuyện với kỹ năng trộn nhân một chút, bảo nó từ từ hẵng tăng, đợi các kỹ năng khác với, nó tăng nhanh như vậy sẽ khiến kỹ năng kiểm soát lửa rất xấu hổ.
Hắn cũng muốn làm Lục Biên Hình Chiến Sĩ lắm chứ.
Chiến thần lệch tủ lúc làm Điểm Tâm độ khó cao đúng là quá đau khổ.
Cứ tăng với tốc độ này, Tần Hoài sợ kỹ năng kiểm soát lửa còn chưa tới cấp cao, thì trộn nhân đã lên cấp bậc thầy mất rồi.
Sao hắn luyện Điểm Tâm gì cũng tăng điểm nêm nếm gia vị thế này?
Giải Hoàng Thiêu Mạch là món Điểm Tâm chuyên về trộn nhân, độ thuần thục tăng nhanh thì thôi đi, sao Tứ Hỷ Thang Đoàn cũng tăng nhanh như vậy chứ.
Làm bánh trôi thì việc trộn nhân quan trọng đến thế sao?
Tiểu Tần sư phụ hoang mang tiếp tục nhào trộn nhân thịt một cách hoang mang.
Trong bếp, Tần Hoài đang trộn nhân, Âu Dương thì đang đếm số lượng bảng câu hỏi. Có hai ông bà cụ chịu không nổi sự thúc giục của con cháu nên sáng nay đã mua vé về rồi, số người ăn thử có biến động, nên Âu Dương cần phải kiểm tra đi kiểm tra lại số lượng bảng câu hỏi.
Lúc này có thể sẽ có người muốn hỏi, số lượng dư ra vài tờ thì có ảnh hưởng gì không?
Không hề, thật ra Âu Dương chỉ muốn tìm chút chuyện để làm, để bản thân đứng trong bếp không có vẻ quá rảnh rỗi, trông như một kẻ đi cửa sau số một chỉ biết đứng đợi ăn bánh trôi.
Âu Dương đã đếm tới lần thứ sáu rồi.
Cậu ta không muốn đếm lần thứ bảy nữa.
Âu Dương cảm thấy cậu ta phải tìm việc khác để làm, cậu ta nhìn Tần Hoài đã bắt đầu gói bánh trôi, nhìn ra phòng khách bên ngoài đã bắt đầu có người vào, lại nhìn chiếc ghế đẩu nhỏ mà Trần Huệ Hồng bỏ lại trong bếp (Trần Huệ Hồng đã đưa Tuệ Tuệ về ngủ), Âu Dương biết cậu ta có thể làm gì rồi.
"Tần Hoài, cậu định khi nào về quê?" Âu Dương hỏi.
Cậu ta quyết định sẽ tám chuyện!
"Mùng 6." Tần Hoài đáp.
Âu Dương bấm đốt ngón tay nhẩm tính, hoảng hốt: "Thế chẳng phải là hăm chín Tết rồi sao?"
"Đúng rồi." Tần Hoài gật đầu, "Hăm chín dẫn Lạc Lạc về, ba mươi chuẩn bị Điểm Tâm cho bữa cơm tất niên, sau đó ở nhà làm Điểm Tâm đến tận rằm tháng Giêng, là có thể về Vân Trung Thực Đường rồi."
Âu Dương xoắn xuýt: "Nếu tôi mà ở Cô Tô đến tận hăm chín Tết mới về, ông nội sẽ đánh gãy chân tôi mất."
Nghe Âu Dương nói vậy, Tần Hoài không nhịn được ngước mắt nhìn cậu ta một cái. Cậu mở quán lỗ mất 6,6 triệu tệ mà chỉ suýt bị bố ruột đánh chết, hăm chín Tết mới về nhà thì lại bị đánh gãy chân luôn, gia quy nhà họ Âu các cậu đúng là hơi khó hiểu đấy.
"Thế thì cậu về sớm đi." Tần Hoài nói.
"Về sớm thì chẳng phải sẽ mất mấy ngày không được ăn bánh trôi sao." Âu Dương buột miệng.
Thích ăn bánh trôi đến thế cơ à?
Chấp nhận rủi ro bị đánh gãy chân cũng phải ăn cho bằng được?
Nể tình Âu Dương đam mê bánh trôi như vậy, Tần Hoài dừng tay gói bánh, nhìn thẳng vào cậu ta, hỏi: "Âu Dương, cậu thấy Tứ Hỷ Thang Đoàn ngon hơn bánh trôi bình thường ở điểm nào?"
Âu Dương bị câu hỏi này của Tần Hoài làm cho cứng họng, suy nghĩ một lúc lâu mới nhỏ giọng đáp: "Tứ Hỷ Thang Đoàn..."
"Có 4 loại hương vị?”
Mua vé về sớm đi cho rồi, đỡ bị ông nội cậu đánh gãy chân.
Tối hôm đó, Tần Hoài lại nhận được một xấp bảng câu hỏi na ná như trước.
Loại bánh trôi mọi người thích nhất vẫn là nhân đậu đỏ, nhưng tỷ lệ đã có sự khác biệt. Trải qua khoảng thời gian khổ luyện này, tỷ lệ thích nhân đậu đỏ đã giảm xuống còn 50%, thích nhân vừng đường tăng lên 25%, Bách Quả Hãm 20%, còn nhân thịt chiếm 5% cơ bản là không đáng kể.
Thôi được rồi, thật ra chỉ có một người chọn nhân thịt.
Người đó chính là Cung Lương. Trong nhiều ngày điền bảng câu hỏi, Cung Lương đã tỉnh ý phát hiện ra trọng điểm luyện tập của Tần Hoài thật ra là nhân thịt, thế nên để làm hắn vui, từ ngày thứ ba ông đã luôn tích chọn
Việc ông có lòng như vậy khiến Tần Hoài rất cảm động.
Nếu như buổi chiều lúc Cung Lương và Cung Bảo Châu ngồi ở cửa bếp ăn bánh trôi, mà không chỉ chọn ăn mỗi nhân đậu đỏ và Bách Quả Hãm, thì Tần Hoài sẽ càng cảm động hơn.
Tần Hoài nhìn xấp bảng câu hỏi mới ra lò, thở dài một hơi sườn sượt.
Một mặt hắn biết rõ trong lòng, năng lực hiện tại của hắn căn bản không thể làm ra Điểm Tâm cấp A, Tứ Hỷ Thang Đoàn như hiện tại là chuyện bình thường.
Nhưng mặt khác, hắn lại rất rõ Tứ Hỷ Thang Đoàn đang kém ở chỗ nào.
Chính là kém ở nhân thịt thuần.
Chỉ cần xử lý xong nhân thịt thuần, Tứ Hỷ Thang Đoàn nhất định sẽ đạt cấp A.
Tần Hoài hắn sẽ có món Điểm Tâm đầu tiên làm ra bằng chính thực lực của mình.
Tần Hoài một mặt biết là trình độ của mình chưa đủ, mặt khác lại cứ nghĩ nhỡ đâu thì sao, nhỡ đâu trình độ thật ra là đủ rồi thì sao, nhỡ đâu chỉ thiếu một chút xíu nữa là đủ thì sao, nhỡ đâu chỉ cần nỗ lực luyện thêm chút nữa là làm được thì sao?
Tứ Hÿ Thang Đoàn giống như một củ cà rốt treo lủng lăng trước mặt Tần Hoài, còn hắn là con lừa kéo cối xay, vì muốn gặm được củ cà rốt khó nhằn này, nên chỉ đành không ngừng đi vòng quanh cối xay, xoay mòng mòng tại chỗ.
LVQ8371