Cưng Lương cảm thấy dạo này hình như mình hơi quá cảm tính rồi, lẽ nào là do quen biết Vương Căn Sinh sao? Sao hắn cũng bắt đầu hơi tí là lại muốn nhớ về chuyện xưa thế này.
Tần Hoài thấy vẻ mặt Cung Lương khựng lại thì biết là có hi vọng rồi, vội vàng ghé sát vào tai Trịnh Tư Nguyên thì thầm, nhờ hắn chuyển lời của mình cho Trịnh Đạt.
Trịnh Tư Nguyên quay đầu nhỏ giọng nói với bố ruột: "Bố ơi, Tần Hoài bảo con hỏi bố xem bao giờ Kiềm Hoa Cung Đăng Bao mới được dọn lên? Cậu ấy vừa ăn hai viên bánh trôi sắp no tới nơi rồi."
Chết dở, thất sách rồi, chỉ mải nghĩ đến việc để Kiềm Hoa Cung Đăng Bao tỏa sáng ra sân vào phút chót, mà quên mất sức ăn của mọi người đều có hạn.
Trịnh Đạt nhìn mọi người trên bàn ngoại trừ Hoàng An Nghiêu ra ai cũng đang ăn bánh trôi, trong nháy mắt hắn đã ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc.
Cái món bánh trôi này lúc ăn thì chăng có cảm giác gì, nhưng thực tế lại cực kỳ no bụng, cứ ăn một hai viên là bất tri bất giác no căng lúc nào chắng hay.
Trịnh Đạt vội vàng hô lớn: "Còn một món Điểm Tâm nữa chưa lên, tôi suýt thì quên mất, để tôi vào xem sao."
Trịnh Đạt lao vào bếp, không kịp bày ra đĩa mà bưng thẳng cả lồng hấp ra ngoài. May mà bàn ăn đủ lớn, dẹp dẹp một chút là hắn có thể đặt lồng hấp vào ngay chính giữa.
Mở nắp.
Chỉ thấy ánh sáng trắng lóe lên, một tia sáng vàng chóe từ trong lồng hấp bắn ra chói đến mức khiến mọi người không mở nổi mắt, bên tai văng vẳng tiếng nhạc đệm vừa quen thuộc vừa sục sôi. Nghe kỹ lại, thế mà lại là nhạc nền Vạn Lý Trường Thành của Tiểu Đầu Bếp Cung Đình!
Cùng lúc đó, một dòng phụ đề in đậm màu đen cũng nảy ra dưới lồng hấp.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao!
Trên đây hoàn toàn là cảnh tượng do Trịnh Đạt tự tưởng tượng ra.
Nhớ năm xưa Trịnh sư phụ của chúng ta cũng từng xem Tiểu Đầu Bếp Cung Đình đấy, hắn xem cùng con trai con gái cơ mà.
Cảnh tượng thực tế là, Trịnh Đạt vừa mở nắp, Hoàng An Nghiêu và Cung Bảo Châu đã lập tức phối hợp thốt lên những tiếng "Oa" hệt như hai kẻ nhà quê chưa từng trải sự đời.
Âm thanh cực kỳ vang dội.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao trong lồng hấp quả thực cũng xứng đáng với lời khen ngợi như vậy.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao vốn dĩ là một món ăn để phô diễn kỹ năng, hương vị khó mà biến tấu thêm hoa thêm lá, nhưng tạo hình thì thực sự có thể làm ra trăm hoa đua nở.
Tạo hình của Kiềm Hoa Bao tương đối thống nhất và cố định, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn không thể thay đổi.
Chỉ cần đủ rảnh rỗi, chỉ cần đầu bếp có đủ thời gian, chỉ cần bản thân vị đầu bếp đó đủ muốn ra oai, thì đường vân trên viền hoa có thể làm nhiều và phức tạp hết mức, mứt hoa quả dùng để trang trí thêm cũng có thể mang đi điêu khắc trước rồi mới đính lên.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao có tám dải viền hoa, đây là chi tiết không thể thay đổi. Nhưng ngay bên cạnh viền hoa có thể thêm một vài hoa văn nhỏ xíu khác, chỉ cần là kiểu nhìn xa không thấy, nhìn gần giật mình thì đều có thể thêm vào.
Trịnh Đạt đã thêm vào toàn bộ.
Trịnh Đạt đã dành trọn cả buổi sáng để tỉ mỉ điêu khắc Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, có thể nói là cái gì thêm được hắn đều thêm hết rồi, thêm nữa thì nó chẳng còn là Kiềm Hoa Cung Đăng Bao nữa.
Do đó, Kiềm Hoa Cung Đăng Bao vốn dĩ thoạt nhìn phải có vẻ bình thường không có gì lạ, nhìn kỹ mới thấy được độ phức tạp, thì nay thoạt nhìn thôi đã thấy vô cùng phức tạp rồi.
Hoàng Thắng Lợi sợ ngây cả người.
Sáng hôm nay Hoàng Thắng Lợi vẫn luôn bận xào nấu, chỉ biết Trịnh Đạt ở bên cạnh đang hì hục làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, chứ không biết cụ thể hắn đã làm ra cái hình thù gì.
Ánh mắt Hoàng Thắng Lợi nhìn Trịnh Đạt viết rành rành dòng chữ: Ông định tham gia kỳ bình chọn Danh Trù Lục tiếp theo đấy à?
Ông định khắc khổ luyện làm Diện Quả Nhi, làm thuyền điểm, nên mới lấy Kiềm Hoa Cung Đăng Bao ra để luyện tay nghề trước sao?
Trịnh Đạt quả thực đã nâng Kiềm Hoa Cung Đăng Bao lên một tầm cao không hề thuộc về nó.
Hoàng Thắng Lợi kinh ngạc đến ngây người, Cung Lương nhìn đến ngây người, kéo theo cả Tần Hoài cũng hơi ngẩn tò te.
Tần Hoài đã từng nhìn thấy phiên bản trước của Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Nói thế nào nhỉ, bản cập nhật này hơi bị lớn đấy.
Lớn đến mức Tần Hoài cũng hơi lo lắng không biết Trịnh Đạt có làm quá tay, biến cái nhiệm vụ vốn có thể hoàn thành thành ra thất bại luôn hay không.
Cung Lương sẽ không đến mức không nhận ra cái Kiềm Hoa Cung Đăng Bao này chứ?
Tần Hoài lặng lẽ liếc Cung Lương một cái, phát hiện cả người hắn đã hoàn toàn đờ đẫn, giống hệt như hắn vừa nhìn thấy thứ gì đó không thể tin nổi vậy.
Trịnh Đạt rất hài lòng với phản ứng của mọi người, đây mới là sự phản hồi mà Trịnh sư phụ như hắn xứng đáng nhận được chứ
Chỉ thấy Trịnh Đạt hơi đắc ý nói: "Lâu lắm rồi tôi không làm tạo hình cho Điểm Tâm, hôm nay hiếm khi mọi người được tụ tập đông đủ, Tiểu Tần lại là lần đầu tiên đến nhà tôi ăn cơm. Tôi chỉ trổ tài thử chút thôi, mọi người mau tới nếm thử xem Kiềm Hoa Cung Đăng Bao này của tôi làm thế nào."
"Mọi người đừng có tiếc không dám ăn nhé, tôi nói cho mọi người nghe, mấy cái món Điểm Tâm chỉ được mỗi cái mã đẹp đều là đồ bỏ hết, tạo hình phải đẹp mà ăn cũng phải ngon thì đó mới là Điểm Tâm xịn."
LVQ8371