"Chuẩn luôn, Tết năm nay chị mày phải ăn xả láng, ha ha ha ha hat”
Tiếng cười ngạo nghễ của Tần Lạc vang vọng khắp xóm.
Mặc cho Tần Lạc cười khùng khục ở phía sau, nhóm người bà nội Tần đi đầu đã bước vào nhà.
Nếu ai chưa từng đến nhà ông nội Tần bao giờ, lúc vừa bước qua cổng sân chắc chắn sẽ vô cùng sửng sốt. Bởi vì căn nhà cấp bốn mới nhất, thoạt nhìn tốn nhiều tiền xây dựng nhất và khang trang nhất trong cái sân này, thực chất lại là phòng bếp.
Đúng vậy, chính là phòng bếp.
Ông nội Tần luôn tin tưởng vững chắc vào một chân lý: Tướng quân ra trận không thể thiếu súng, học sinh vào phòng thi không thể thiếu bút, và thằng cháu đích tôn Tần Hoài của ông làm Điểm Tâm thì tuyệt đổi không thể thiếu một căn bếp siêu to khổng lồ.
Ban đầu, bếp nhà họ Tần không hoành tráng đến thế.
Bếp ở quê thì ai cũng rành rồi, đa phần chỉ là một căn phòng nhỏ cất tạm bên hông nhà chính. Diện tích chắc chắn không tính là nhỏ, nhưng cũng chẳng rộng rãi cho cam.
Ngoài cái bếp lò bằng đất và cái tủ lạnh ra thì chẳng có gì sất. Nhà nào kỹ tính thì kê thêm hai cái kệ để nguyên liệu, nhà nào xuề xòa thì rau củ vứt toẹt xuống đất, thịt thà nhét hết vào tủ lạnh. Phần lớn diện tích trống trải đều dùng để chất củi và rơm rạ nhóm lửa, tạo nên một tổng thể nhìn lướt qua thì bẩn thỉu lộn xộn, mà nhìn kỹ lại thì cũng dơ dáy y chang.
Nhưng bếp nhà họ Tần thì ở một cái tầm khác hẳn.
Bếp nhà họ Tần siêu to khổng lồi
Nếu chỉ so về diện tích thì nó ngang ngửa với khu bếp sau của Hoàng Ký luôn. Không chỉ rộng rãi mà còn sạch sẽ bóng lộn, thậm chí còn được phân chia khu vực rõ ràng.
Ai am hiểu về Bạch Án đều biết, nhiệt độ lúc ủ bột không được quá cao, nếu để sát nguồn lửa quá thì bột nở chắc chắn sẽ hỏng bét.
Thế nên trong bếp nhà họ Tần, khu nhào bột và khu hấp bánh được tách biệt hoàn toàn. Khu nhào bột còn được lắp hẳn điều hòa, còn khu hấp bánh thì vẫn dùng bếp lò bằng đất.
Khoảng sân rộng rãi ở giữa cũng không phải để trống cho phí phạm, mà là để tiện cho họ hàng làng xóm đến chúc Tết phi thẳng vào bếp hỏi han ân cần Tần Hoài, mà vẫn đảm bảo không gây cản trở quá trình hắn làm Điểm Tâm.
Một căn bếp to tổ chảng như thế, mà năm nào Tần Hoài về quê hấp Điểm Tâm cũng xông hơi cho nó thành chốn bồng lai tiên cảnh mịt mù, thì cái trình độ làm bánh của hắn khủng khiếp cỡ nào chắc không cần phải bàn cãi nữa rồi.
Tiện thể nói thêm một chuyện ngoài lề, cái bếp mới này là do chính ông nội Tần chốt đơn, vung tiền mạnh tay xây dựng vào năm Tần Hoài học đại học năm nhất. Trước kia tuy Tần Hoài về quê ăn Tết cũng phải làm Điểm Tâm, nhưng lúc đó hắn còn là học sinh, nhiệm vụ chính vẫn là học và chơi, người nhà xót cháu nên không để hắn làm quá nhiều, chỉ cần làm đủ cho nhà ăn là được.
Đến năm đại học năm nhất đó, Tần Hoài mới lần đầu tiên bộc lộ thực lực chân chính của mình.
Không hề nói điêu, năm đó cả làng chấn động luôn. Các bậc bô lão và bà con lối xóm hận không thể bưng bát chầu chực sẵn ngoài sân nhà họ Tần xuyên suốt từ mùng một đến rằm tháng Giêng.
Cũng chính từ năm đó, ông nội Tần mới ý thức sâu sắc được rằng cái bếp nhà mình quá bé, kìm hãm tài năng của cháu trai cưng, không gian chật chội lụp xụp càng khiến thằng bé không có môi trường lý tưởng để phát huy hết tay nghề làm Điểm Tâm.
Thế là ông cụ đốc hầu bao xây thêm hắn một căn bếp chuyên dụng.
Do đất nhà mình không đủ, ông cụ còn trưng dụng luôn cả khoảnh sân của nhà hàng xóm, nhà hàng xóm vì thế mà đập luôn cả tường rào.
Quanh nhà họ Tần có tận ba nhà hàng xóm, ba nhà này vì tranh nhau xem đập tường rào nhà ai mà suýt nữa thì tẩn nhau sứt đầu mẻ trán.
Cuối cùng người giành chiến thắng là gia đình em họ của ông nội Tần, ỷ vào cái mác họ hàng nên tự vác búa ra đập tường nhà mình trước, tiên hạ thủ vi cường.
"Hoài Hoài về rồi đấy à!"
Gần như ngay khoảnh khắc Tần Hoài vừa đặt chân vào sân, ông hàng xóm sát vách - tức người em họ thứ hai của ông nội Tần, theo vai vế Tần Hoài phải gọi là ông Sáu - nhờ công lao đập tường từ sớm năm xưa nên năm nào cũng chễm chệ vượt mặt đám họ hàng, mớn được phần Điểm Tâm ngay từ chiều ba mươi Tết. Dù đã qua tuổi sáu mươi nhưng thân thủ vẫn cực kỳ nhanh nhẹn, Tần Thiên Hà thoắt cái đã phí từ trong nhà ra.
"Cháu chào ông Sáu, chúc ông năm mới vui vẻ ạ." Tần Hoài cười chào.
"Năm mới vui vẻ. Lại đây, đây là nấm bụng dê chú Đại Tráng nhà ông nhờ người xách về, ông Sáu không nỡ ăn nên để dành hết cho Hoài Hoài nhà ta đấy." Tần Thiên Hà cười tít mắt chìa ra hai hộp nấm bụng dê đóng gói cực kỳ sang trọng.
Tần Đại Tráng là con trai út của Tần Thiên Hà, hiện đang định cư ở tỉnh khác, năm nào dịp Tết cũng dắt díu cả nhà về quê.
"Năm nay chú Đại Tráng không về ăn Tết hả ông?" Tần Hoài hỏi.
"Nó không săn được vé, phải mùng ba mới tới nơi." Tần Thiên Hà chép miệng.
Rõ ràng là nhà có lợi thế ngắm trăng trước, thế mà mình phải mùng ba mới được lết xác về ăn Điểm Tâm, Tần Đại Tráng ở phương xa bình đẳng ôm hận với bất cứ kẻ nào săn được vé tàu xe về quê ăn Tết.
Hàn huyên với Tần Thiên Hà thêm vài câu, Tần Hoài bắt đầu bàn vào việc chính.
"Bà nội, mấy gói chuyển phát nhanh con gọi điện dặn bà chú ý nhận hai hôm trước đã đến chưa ạ?" Tần Hoài hỏi.
LVQ8371