Tần Lạc gặm xong chiếc hamburger, quăng vali lên xe, nhảy chân sáo leo lên ghế sau, rồi lôi từ trong cặp ra một xấp lì xì dày cộp như để khoe khoang, đúi thăng vào tay Triệu Dung đang ngồi ở ghế phụ.
"Mẹ xem này, hôm nay con nhận được bao nhiêu là lì xì luôn, trả hết nợ cho anh hai xong vẫn còn dư một đống! Bên trong còn có cả một tấm séc nữa cơ, con phát tài rồi!"
Triệu Dung bị hai chữ "tấm séc" làm cho đứng hình.
Ngẩn người mất hai giây, Triệu Dung mới cầm lấy xấp lì xì, lật qua lật lại đếm sơ sơ, trong đầu lập tức nảy số.
"Lạc Lạc à." Giọng điệu của Triệu Dung bỗng trở nên dịu dàng đến lạ thường. Tần Hoài ngồi ở băng ghế sau dù không nhìn thấy nét mặt của bà, nhưng cũng thừa biết xấp lì xì của Tần Lạc phen này lành ít dữ nhiều rồi.
Hắn cũng chắng nói thêm gì, Triệu Dung và Tần Tòng Văn không phải kiểu phụ huynh sẽ tịch thư lì xì của con cái rồi đỗ ngọt rằng tiền gửi cho bố mẹ sau này dùng. Bao năm nay tiền mừng tuổi của Tần Lạc, tiền tiêu vặt ông bà nội cho, Triệu Dung và Tần Tòng Văn chưa từng can thiệp, con bé muốn tiêu gì thì tiêu.
Dù sao thì đến cuối cùng khả năng cao là đống tiền đó cũng chui tọt vào túi hắn mà thôi.
"Nhiều tiền thế này, con định tính sao đây?" Triệu Dung hỏi.
Tần Lạc chẳng hề mảy may nhận ra nguy hiểm, vui vẻ đáp: "Chia cho bố 1/10, chia cho mẹ 1/10, nạp sẵn vào chỗ anh hai 1 vạn tệ để ăn Điểm Tâm, chỗ còn lại con tiêu sạch sành sanh luôn!"
Triệu Dung nhẩm tính sơ sơ trong đầu, thấy tiền dư vẫn còn nhiều quá, bèn từ tốn dụ dỗ: "Thế còn ông bà nội thì sao? Bình thường ông bà cho con bao nhiêu là tiền tiêu vặt, con không chia cho ông bà à?"
Tần Lạc nghĩ ngợi một lát: "Thế thì ông nội 1/10, bà nội cũng 1/10 ạ."
Triệu Dung lại nhẩm tính tiếp, phát hiện vẫn còn dư không ít: "Mấy năm nay Tần Viện Trưởng đối xử với con cũng tốt lắm đấy. Hồi bé bố mẹ bận việc không chăm được con, toàn phải gửi con sang cô nhi viện nhờ bà ấy trông hộ. Cô nhi viện bao năm nay vẫn luôn thiếu thốn kinh phí, con không biếu Tần Viện Trưởng chút nào sao?"
Tần Lạc sảng khoái chốt luôn: "Vậy Tần Viện Trưởng cũng 1/10 luôn ạ."
Tần Hoài ngồi bên cạnh lập tức phát hiện ra ưu điểm của việc học dốt Toán của Tần Lạc. Trình độ tính nhẩm quá kém, hoặc cũng có thể là lúc nói chuyện não chưa kịp nảy số.
Chỉ mở miệng chém gió vài câu mà một nửa số tiền lì xì đã bay màu.
"Nhưng mà Lạc Lạc này, con nạp 1 vạn tệ vào chỗ anh con có đủ ăn không đấy? Bố mẹ nghe nói dạo này Điểm Tâm của anh con bán đắt lắm, con đâu thể để anh trai chịu lỗ làm Điểm Tâm cho con ăn được đúng không?”
Tần Lạc sững người, ngẫm nghĩ một chốc rồi hơi đắn đo: "Vậy nạp vào chỗ anh hai 1 vạn rưỡi ạ?"
Lúc này Triệu Dung mới hài lòng. Theo như bà tính toán, làm vậy thì số tiền cuối cùng rơi vào tay Tần Lạc chắc cũng chỉ còn tầm hai ba ngàn tệ. Con bé mua đồ ăn thức uống rồi bị anh nó lừa thêm chút đỉnh nữa là vừa đẹp, sẽ không sinh tật tiêu xài hoang phí.
"Thế thì đống lì xì này cứ để mẹ giữ trước đã. Sáng mai mẹ đưa con ra ngân hàng đổi tiền séc, rồi chuẩn bị thêm cho con mấy cái phong bao mới. Tết năm nay đến lượt con phát lì xì cho bố mẹ với ông bà nội nhé."
"Hoan hô!" Tần Lạc vừa nghĩ tới chuyện Tết năm nay mình được đóng vai người phát lì xì là lại thấy hơi phấn khích.
Thấy Triệu Dung đã lừa xong xuôi, Tần Hoài cảm thấy đến lúc nói chuyện chính rồi: "Bố, mẹ, con với Lạc Lạc không biết hôm nay hai người từ dưới quê lên. Lúc trên tàu con đã lỡ hẹn với Tần Viện Trưởng là tối nay sẽ dắt Lạc Lạc sang cô nhi viện thăm mẹ ấy rồi. "
"Tiện thể con sang đó làm chút Điểm Tâm luôn. Năm nay con về muộn, nếu hôm nay không làm thì ngày mai ba mươi Tết mấy đứa nhỏ trong cô nhi viện sẽ không có gì ăn mất."
Nghe hắn nói vậy, Tần Tòng Văn nãy giờ vẫn im lặng tập trung lái xe bèn vội vàng hùa theo: "Đúng là nên sang cô nhi viện một chuyến. Lúc bố với mẹ vừa lên cũng có mang ít bánh bao sang đó, Tần Viện Trưởng cứ nhắc con mãi đấy."
"Lát về nhà cất đồ xong bố sẽ lái xe đưa hai đứa sang đó. Bếp ở nhà vẫn dùng được, bố với mẹ sang nhà hàng xóm xin ít mì sợi về luộc ăn tạm là xong."
"Bố, mẹ, hai người đi cùng bọn con luôn đi. Con mới học được một món Điểm Tâm tên là Tứ Hỷ Thang Đoàn, bố mẹ vẫn chưa được ăn thử đâu. Đúng lúc bố sang phụ con một tay, chứ một mình con nặn nhiều bánh trôi thế sao mà xuể." Tần Hoài nói.
Nghe thấy con trai nhờ vả, cần mình phụ việc, trong lòng Tần Tòng Văn bỗng thấy ấm áp lạ thường, ấm hệt như lúc nãy nghe con gái bảo muốn chia cho 1/10 tiền lì xì vậy.
Quả nhiên, dù Điểm Tâm của con trai có ngon đến mấy, bán đắt cỡ nào, thì vẫn cần người làm bố như ông phụ một tay mà!
"Được!" Tần Tòng Văn dõng dạc đồng ý.
18 giờ 17 phút, chiếc xe bánh mì của Tần Tòng Văn chầm chậm lăn bánh vào khu dân cư Tam Mã Lộ.
Hàng xóm láng giềng: !
Tần Tòng Văn và Triệu Dung không hề biết rằng, lúc họ lái chiếc xe bánh mì ra ga tàu đón Tần Hoài, đã bị các hàng xóm trong khu dân cư Tam Mã Lộ nhìn thấy. Sau đó liền rộ lên tin đồn: Sáng ba mươi Tết Tiệm Ăn Sáng Tần Gia sẽ mở cửa lại, Tần Hoài cũng sẽ tái xuất trong thời gian giới hạn.
Tin đồn này nghe thì ảo ma vô cùng, số hàng xóm ở lại Cầu Huyền ăn Tết cũng chẳng nhiều nhặn gì, nhưng mọi người đều đồng lòng tin sái cổ.
LVQ8371