Bà ấy bưng bát, cầm thìa, nhìn viên Bách Quả Hãm Thang Đoàn vừa cắn dở một miếng, để lộ phần nhân bên trong. Nhìn lướt qua thì viên bánh trôi này quả thực trông khá ổn, nguyên liệu phong phú.
Bà Đinh bắt đầu hoài nghi, trên đường đến đây bà ấy cứ liên tục tự thôi miên bản thân, không ngờ lại thôi miên thành công thật.
Suốt dọc đường đi, bà ấy luôn tự nhủ với lòng phải cổ vũ Tiểu Tần sư phụ, phải khen món bánh trôi này hương vị cũng được, có thể chấp nhận, phải khen nhiều vào, phải tập làm quen.
Bà Đinh thật lòng muốn động viên Tần Hoài, cũng thật tâm muốn làm cho Tần Hoài tin rằng những lời bà ấy nói đều là sự thật, để rồi hắn chịu từ bỏ Bách Quả Hãm Thang Đoàn mà chuyển sang làm món khác.
Bà Đinh cho hay bà ấy đã đến cái tuổi này rồi, hồi bé xuất thân nghèo khó, tuy hiện tại cuộc sống dư dả không tồi, nhưng thời trẻ cũng thực sự chịu rất nhiều cực khổ.
Già rồi nên cũng thèm ăn đồ ngọt, nhưng tuyệt đối không phải là cái kiểu ngọt nhức nách này.
Cái trò ăn thử này cứ để Âu Dương lo là được rồi, cậu ta còn trẻ, sức chịu đựng tốt.
Bà Đinh nghi ngờ bản thân đã tự lừa dối mình thật rồi, lừa đến mức vị giác cũng có vấn đề luôn.
"Tôi thấy viên bánh trôi hôm nay ăn cũng được, là... là... do tôi có vấn đề sao?" Bà Đinh bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Một bà lão vô danh nào đó cũng rất hoang mang: "Không biết nữa, vì tôi cũng thấy ăn tạm được."
Sau đó, bà lão đó trợn tròn đôi mắt mờ đục, nhìn chằm chằm vào viên bánh trôi, bật ra câu hỏi từ tận đáy lòng: "Đây thật sự là Bách Quả Hãm Thang Đoàn sao?”
"Sao nó có thể..."
"Ăn cũng tàm tạm thế này?"
Bách Quả Hãm Thang Đoàn với hương vị bình thường đã đánh gục bà lão vô danh nọ, đồng thời sưởi ấm cõi lòng Âu Dương trong bếp.
Thậm chí Âu Dương còn cảm nhận được sự nhẹ nhõm như vừa sống sót sau tai nạn nhờ viên bánh trôi này.
Cảm động rớt nước mắt, mấy ngày nay Tần Hoài điên cuồng luyện làm bánh trôi không phải vì muốn lấy mạng cậu ta, mà là thật sự có bước đột phá mang tính lịch sử nên mới tranh thủ thời gian luyện tập.
May mà Tần Hoài không biết thuật đọc tâm, nếu không thì hắn chẳng ngại biến ác mộng của Âu Dương thành sự thật trong hai ngày này đâu.
Đã làm ra được Bách Quả Hãm Thang Đoàn có hương vị bình thường, Tần Hoài biết đã đến lúc báo tin vui này cho Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An, để toàn thể thành viên trong tiểu đội nghiên cứu Bách Quả Hãm cùng chia sẻ niềm vui sướng này.
Sáng sớm hôm sau, Tần Hoài dậy sớm đến Hoàng Ký. Lúc hắn tới bếp, Đàm Duy An và Trịnh Tư Nguyên vẫn chưa đến, cả căn bếp rộng lớn chỉ có mỗi mình Cổ Lực.
Cổ Lực đang làm Như Ý Quyển, đang đến công đoạn cuộn bánh, nhìn tiến độ này thì cậu ta đã làm được một lúc lâu rồi.
Tần Hoài hơi ngạc nhiên, bây giờ mới bảy giờ sáng, Như Ý Quyển của Cổ Lực làm đến bước này chứng tỏ cậu ta đã đến từ lúc hơn sáu giờ. Cộng thêm thời gian chuẩn bị nguyên liệu từ trước, mà hiệu suất làm việc của Cổ Lực lại không cao, động tác rất chậm chạp...
Khả năng cao là cậu ta đã phải dậy từ trước sáu giờ sáng để chuẩn bị xuất phát rồi.
Nếu Tần Hoài nhớ không lầm, lần nào Cổ Lực cũng đợi Hoàng Ký ngừng nhận order rồi mới ở lại luyện thêm một mẻ Điểm Tâm, hơn mười giờ đêm mới tan làm.
Hơn mười giờ đêm tan làm, chưa đến sáu giờ sáng đã dậy, người anh em này cày cuốc kinh khủng hơn hắn tưởng tượng nhiều, ngày nào ngoài việc ăn với ngủ ra thì chỉ cắm mặt vào làm Điểm Tâm.
Chế độ 996 so với hắn cũng xem như là một hình thức làm việc nhàn nhã.
Cổ Lực thấy Tần Hoài tới sớm như vậy cũng có chút ngạc nhiên, hắn nhìn Như Ý Quyển vừa tẩm bột xong, do dự vài giây rồi đi rửa tay, pha trà cho Tần Hoài.
Sau đó đi đến trước mặt Tần Hoài, hỏi: "Tần sư phụ, hôm nay anh tới sớm như vậy hẳn là có việc phải làm, xin hỏi có chuyện gì em có thể hỗ trợ không?"
Tần Hoài thật sự cần Cổ Lực hỗ trợ.
Giúp hắn phụ bếp làm Bách Quả Hãm.
Hôm nay Tần Hoài cố ý đến sớm như vậy là vì muốn làm một mẻ Bách Quả Hãm Thang Đoàn trước, số lượng không cần nhiều, mười mấy viên là được. (Số lượng quá ít cũng không dễ làm)
Chờ Trịnh Tư Nguyên và Đàm Duy An nếm được vị của Bách Quả Hăm Thang Đoàn bình thường, câu chuyện hơi ly kỳ mà Tần Hoài bịa ra sẽ tăng thêm vài phần đáng tin cậy.
Cổ Lực là một phụ bếp rất chuyên nghiệp, tuy tốc độ làm việc của hắn không nhanh, nhưng kỹ năng cơ bản rất vững chắc, đao công rất tốt. Tần Hoài bảo hắn băm nhỏ các loại hạt và hoa quả khô, hắn liền đi tới bàn bếp của Đàm Duy An để băm, băm nhỏ li ti, vô cùng chăm chú.
Tần Hoài thì đang nấu đường.
Sau mấy ngày thử nghiệm, Tần Hoài đã lờ mờ tìm được lượng kẹo bí đao cần dùng. Một lượng nhìn qua có vẻ gây chết người, nhưng sau khi làm xong rồi kéo đường thì độ ngọt lại vừa vặn.
Ngọt thì chắc chắn là ngọt rồi, Bách Quả Hãm vốn dĩ là nhân ngọt, không ngọt thì đúng là chuyện ngược đời.
Làm Bách Quả Hăm lâu như vậy, việc nấu đường và kéo đường Tần Hoài đã vô cùng thuần thục. Chờ khâu chuẩn bị bên phía hắn xong xuôi, hoa quả khô cùng các loại hạt bên chỗ Cổ Lực cũng đã được băm xong toàn bộ.
Toàn bộ khu bếp sau của Hoàng Ký đều tràn ngập mùi thơm ngọt nồng đậm của kẹo bí đao.
Đàm Duy An vừa đi tới cửa phòng bếp đã sợ ngây người, là mũi của hắn xuất hiện ảo giác sao? Sao hắn lại ngửi thấy cái mùi thơm khủng khiếp của kẹo bí đao đang được nấu chảy thế này.
Cái mùi ngọt lịm phát ngấy kia, làm cho Đàm Duy An lập tức nghĩ ngay đến Bách Quả Hãm, sau đó rùng mình một cái.
LVQ8371