Ngay sau đó Tần Hoài ngó qua nhóm chat "Gia đình Tương Thân Tương Ái”, theo đõi tình hình qua lại giữa Khuất Tĩnh và cô Trần, xem Trần Huệ Hồng về quê bị mẹ ruột ép ăn bao nhiêu cái Bánh Bao Kiều Mạch, rồi hóng xem cái lão già neo đơn La Quân ăn Tết một mình có vưi vẻ không.
Quan tâm nhóm bạn xong, Tần Hoài lại bắt đầu lướt vòng bạn bè thả tim dạo từng người một.
Cuối cùng, Tần Hoài gửi tin nhắn cho Tần Viện Trưởng, báo cho bà biết học sinh tốt nghiệp ưu tú nhất trong lịch sử cô nhi viện Tam Mã Lộ đã về quê, cô nhi viện cần sắm sửa thêm gì cứ mau chóng lên danh sách, học sinh ưu tú Tết năm nay sẽ quyên góp một khoản siêu to khổng lồ.
Tần Viện Trưởng không chút khách sáo gửi sang một danh sách dài dằng dặc, cuối cùng còn chốt luôn tổng thiệt hại: 58 vạn.
Tần Viện Trưởng đây là bị hai khoản tiền quyên góp trước làm cho mờ mắt, quyết định phát triển cô nhi viện lớn mạnh, mở chuỗi cô nhi viện luôn đấy à?
Tần Hoài tỏ vẻ học sinh tốt nghiệp ưu tú là hắn đây cũng chăng ưu tú đến mức đó đâu.
Thấy Tần Hoài trả lời bằng một dấu ba chấm, Tần Viện Trưởng lập tức gọi điện thoại tới, trong giọng nói không giấu nổi ý cười: "Hoài Hoài, cô nhi viện Tam Mã Lộ của chúng ta năm nay không thiếu tiền, tiền của hai nhà hảo tâm mà con giới thiệu năm nay tiêu không hết đâu, cô nhi viện mình bây giờ có nhận thêm hai đứa trẻ khuyết tật nữa cũng vẫn dư dả."
"Nếu hôm nay con về mà rảnh rỗi, tối ghé qua cô nhi viện xem sao, bọn trẻ đều nhớ con lắm, từ hôm ông Công ông Táo đã nhao nhao hỏi anh Bao Bao sao còn chưa đến? Năm nay anh Bao Bao không đến làm bánh bao cho ăn à? Có phải anh Bao Bao quên bọn chúng rồi không?"
Anh Bao Bao đang ngồi trên ghế tàu cao tốc, lập tức ngồi thẳng lưng tắp.
"Tần mụ mụ mẹ yên tâm, hôm nay con xuống tàu cao tốc về nhà cất đồ xong sẽ đến cô nhi viện ngay. Tối nay chưa chắc đã kịp làm bánh bao, nhưng bữa sáng ngày mai nhất định sẽ có bánh bao nhân thịt do chính tay con làm!"
"Được, cái vụ tự dưng lòi đâu ra di sản của bố mẹ ruột bắt con phải đến Sơn Thị thừa kế, cả nhà đi một mạch không thấy về khiến ai nấy đều tò mò lắm. Mấy hôm nay Tần đại gia cứ nhắc con mãi, sợ con bị bọn lừa đảo dự đỗ ra nước ngoài mổ cướp nội tạng, sau này con lại giới thiệu nhà hảo tâm đến cô nhỉ viện quyên tiền, Tần đại gia lại càng lo hơn, sợ con lầm đường lạc lối, gia nhập tổ chức lừa đảo rồi leo lên làm sếp lớn, dùng cách này để rửa tiền."
"Ông ấy mất ngủ mấy đêm liền, nếu không vì tiếc hai ngàn tệ tiền lương, ông ấy đã mua vé tàu cao tốc đến tận Sơn Thị xem con có thực sự mở nhà ăn cộng đồng hay không rồi."
Tần đại gia là bảo vệ của cô nhi viện Tam Mã Lộ, đồng thời cũng là anh họ của Tần Viện Trưởng.
Tần Hoài cười gượng hai tiếng: "... Làm Tần đại gia phải bận tâm rồi. Mẹ viện trưởng à, mẹ bảo với Tần đại gia một tiếng, bớt nghe mấy cái tiểu thuyết vớ vẩn đi, bí quá thì xem phim tiên hiệp cũng được."
"Thì ông ấy cũng là chim sợ cành cong thôi mà, sáu, bảy năm trước thằng Tiểu Huy lớn lên từ cô nhi viện mình, chẳng phải có năm cũng về quê khoe làm ăn khấm khá, vung tay quyên góp luôn 10 vạn cho cô nhi viện, khiến mọi người mừng rỡ khôn xiết sao. Kết quả Tết chưa qua xong cảnh sát đã ập đến tận cửa, bảo là tiền tang vật phải tịch thu."
"May mà mẹ chưa kịp tiêu đồng nào, chứ không với kinh phí của cô nhi viện mình, có đập nồi bán sắt, bữa nào cũng húp cháo rau rừng cũng chẳng đào đâu ra 10 vạn mà đền."
"Đó là chưa kể thời buổi này rau rừng còn đắt đỏ."
"Bây giờ thằng Tiểu Huy vẫn còn đang bóc lịch trong tù kìa."
"Có vết xe đổ đó rồi nên Tần đại gia mới lo lắng cho con thôi."
"Khoản tiền lớn mà nhà hảo tâm đầu tiên con giới thiệu quyên góp ấy, tháng đầu tiên cô nhi viện mình cũng có dám tiêu đồng nào đâu."
Hắn đâu có biết một cô nhi viện Tam Mã Lộ bé tẹo lại ngọa hổ tàng long đến vậy, sáu, bảy năm trước còn sản sinh ra một thần nhân như Tiểu Huy, đã phạm pháp rồi mà vẫn không quên báo đáp cô nhỉ viện.
"Tối nay con sẽ dắt Lạc Lạc đến cô nhi viện, Tần mụ mụ mẹ chuẩn bị sẵn nguyên liệu nhé, mua nhiều rau, thịt và bột mì vào, à đúng rồi, bột nếp cũng chuẩn bị nhiều một chút. Tầm này chắc vẫn mua được các loại hạt với mứt hoa quả, con sẽ gửi cho mẹ một danh sách, mẹ cứ theo đó mà chuẩn bị nguyên liệu."
"Tối nay không biết làm được bao nhiêu, ngày mai đã là ba mươi Tết rồi, sáng mai con nhất định phải về làng. Nếu làm được ít quá, mùng một, mùng hai con sẽ tranh thủ thời gian làm thêm ít Điểm Tâm, rồi bảo Lạc Lạc bắt xe buýt mang đến cô nhi viện."
Tần Viện Trưởng xua tay: "Không cần Lạc Lạc mang đến đâu, mẹ trực tiếp đi lấy, mang vác lỉnh kỉnh phiền lắm."
"Được rồi, Hoài Hoài con gửi danh sách qua đây, mẹ đi mua luôn bây giờ. Bột mì, thịt thà trong cô nhi viện đều có sẵn rồi, mẹ còn phải chốt sổ sách nữa, cúp máy trước nhé."
"Tối nay con đến vừa khéo giúp mẹ tham khảo xem nên chọn mấy bức tranh nào tặng cho nhà hảo tâm. Cô nhi . -- ^ ^ˆ * z . ` ^ 3 ~ đ 3 ^ é é ~ viện mình mới sắm một lô bút sáp màu, đủ các loại màu luôn, bọn trẻ vẽ đẹp lắm, nhà hảo tâm chắc chăn sẽ thích."
Ngoài miệng Tần Viện Trưởng cứ bảo cúp máy, kết quả lại luyên thuyên thêm mấy câu về chuyện vẽ tranh, xong mới lưu luyến cúp điện thoại.
Xong xuôi mọi việc, Tần Hoài ngó sang xem tiến độ viết sớ của Tần Lạc.
Viết được 11 chữ: Bác Cung, hôm nay thật sự rất cảm ơn bác.
Viết mãi vẫn chưa xong nổi một câu.
LVQ8371