Với sự hiểu biết của Tần Hoài về em gái mình, gặp phải món Điểm Tâm ngon lành lần đầu tiên được ăn thế này, một bát chắc chắn là không đủ, bét nhất cũng phải từ hai bát trở lên.
Còn cụ thể ăn mấy bát, thì phải xem hôm nay Tần Lạc có muốn ăn Trứu Sa Hoành Thánh và Phao Phao Hoành Thánh của Trịnh Tư Nguyên nữa không, và con bé còn hứng thú với Tiểu Long Bao, Bánh Gạo, Xíu Mại nữa hay không.
Lúc Tần Hoài cầm bát bước vào bếp, khu bếp của Hoàng Kí đã bị Tứ Hỉ Thang Đoàn chiếm đóng hoàn toàn.
Gần như trên tay mỗi người đều bưng một bát Thang Đoàn, một tay cầm thìa, miệng thì không ngừng nhai nhóp nhép, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "ưm" - lời ca ngợi đỉnh cao nhất.
Trong đám người đang ăn Thang Đoàn, người có biểu cảm phong phú nhất không ai khác chính là Đàm Duy An.
Chỉ thấy Đàm Duy An cắn một miếng Thang Đoàn rồi lại nhìn chằm chằm vào nhân bánh, trong ánh mắt chứa ba phần khiếp sợ, ba phần khó hiểu cùng bốn phần hoài nghỉ nhân sinh. Hắn nhai một cái lại suy nghĩ một giây, nhai một cái lại đờ đẫn một giây, nhìn bộ dạng đó chẳng giống như đang ăn Thang Đoàn, mà giống như đang bị Thang Đoàn ăn thì đúng hơn.
Cứ như thể trên đầu hắn đang lơ lửng một viên Tứ Hỉ Thang Đoàn khổng lồ đang gặm nhấm linh hồn hắn từng miếng một, mỗi lần gặm một miếng lại phát ra tiếng "ưm", hắn càng nhai thêm một cái thì ánh mắt lại càng thêm dại ra.
Đàm Duy An ngây ngốc luôn rồi.
Hắn biết Tần Hoài là một sư phụ bếp bánh vô cùng xuất sắc, là tấm gương đáng để học hỏi, là Tần sư phụ đáng kính trong miệng mọi người.
Hắn cũng biết Tần Hoài có năng lực học tập và khả năng tự sửa lỗi đáng kinh ngạc. Học cái gì cũng nhanh, ngay cả lật xe cũng nhanh nốt, lúc làm Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm, hắn luôn có thể lật xe một cách thảm hại hơn bất kỳ ai.
Hơn nữa Tần Hoài lại là người tự học thành tài, không bị quy củ trói buộc, tràn đầy tỉnh thần đổi mới và sức sáng tạo, có mới nới cũ, không ngừng học hỏi, không ngừng nghiên cứu.
Một người như vậy, cho dù đạt được thành tựu gì đi chăng nữa thì dường như cũng chẳng khiến ai phải ngạc nhiên.
Đàm Duy An cố gắng thuyết phục bản thân rằng, cái kiểu Tần Hoài đột nhiên trong vòng vài ngày đã làm Tứ Hỉ Thang Đoàn đạt đến độ xuất thần nhập hóa, nâng tầm toàn diện, không chỉ đột phá ở nhân Bách Quả Hãm mà ngay cả nhân đậu đỏ, vừng đường và nhân thịt - những loại trước đây chưa từng chuyên tâm nghiên cứu - cũng đột nhiên như được khai thông bế tắc, ngon lên hẳn một bậc thế này, là chuyện rất bình thường.
Tần sư phụ mà lị, đạt được thành tựu gì cũng là điều hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Hắn nên chấp nhận, nên thấu hiểu...
Chấp nhận với thấu hiểu cái rắm ấy!
Trong lòng Đàm Duy An đang có một người tí hon gào thét sụp đổ, đập bát dỡ nhà, lăn lộn vặn vẹo, giãy giụa và bò trườn trong bóng tối.
Thế này thì bảo hắn làm sao mà chấp nhận cho nổi?!
Chẳng phải ngày nào Tần Hoài cũng đi làm cùng với hắn sao?
Hai ngày nay chẳng phải hắn không hề làm Tứ Hỉ Thang Đoàn sao?
Chăng phải hắn chỉ mới hôm qua và hôm nay đến Hoàng Kí sớm hơn bình thường một tiếng đồng hồ thôi sao?
Lẽ nào một ngày của Tần Hoài có tận 48 tiếng? Hay là hắn có thói quen mộng du, đêm nào cũng mộng du làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, tích tiểu thành đại, đêm qua đột nhiên giác ngộ luôn rồi.
Tình huống gì thế này?
Cho dù ngày nào tan làm cậu cũng về nhà lén lút khổ luyện, thì cũng đâu được mấy tiếng đồng hồ.
Cho dù hai hôm nay quầng thâm mắt của cậu có hơi rõ một chút, thì trông cũng chẳng giống như thức trắng đêm để tập luyện cơ mà.
Thức trắng đêm mà lại có hiệu quả thần kỳ cỡ này sao?
Hay là tối nay hắn cũng về nhà thức trắng đêm luyện tập thử xem sao?
Đàm Duy An lại cắn thêm một miếng Thang Đoàn, viên hắn đang ăn là nhân đậu đỏ.
Độ ngọt vừa vặn đến hoàn hảo, kết cấu mềm mịn này, phần nhân bùi bùi kết hợp cùng lớp vỏ nếp dẻo dẻo, chỉ cần khẽ mím môi là đã cảm nhận được lớp đậu đỏ đang tuôn chảy trong khoang miệng.
Thang Đoàn nhân đậu đỏ Đàm Duy An đã ăn rất nhiều, các món Điểm Tâm nhân đậu đỏ hắn cũng từng nếm qua vô số. Với tư cách là một đầu bếp bếp bánh chuyên nghiệp, hắn biết rõ nhân càng đơn giản thì lại càng khó làm.
Không phải khó ở công đoạn chế biến, mà là khó ở việc nâng tầm hương vị.
Nhân đậu đỏ và nhân vừng đường muốn làm ở mức đạt yêu cầu thì rất dễ, làm ở mức tàm tạm cũng vô cùng đơn giản, ngay cả việc làm cho ngon cũng chẳng tính là quá khó nhằn. Thế nhưng, nếu muốn làm đến mức người ta chỉ ăn một miếng là đã nhớ mãi hương vị này, ăn một miếng là cảm thấy phần nhân và món Điểm Tâm này đúng là sinh ra để dành cho nhau, thì quả thực khó như lên trời.
Tứ Hỉ Thang Đoàn của Tần Hoài tuy chưa đạt đến cảnh giới đó, nhưng Đàm Duy An cảm giác hắn đã chạm tới ngưỡng cửa rồi.
Bởi vì phần nhân này cực kỳ ăn nhập.
Đàm Duy An nhạy bén nhận ra đây là một bát Tứ Hỉ Thang Đoàn được phối hợp vô cùng xuất sắc, 4 loại nhân của nó hòa quyện và đồng nhất với nhau, chúng vừa ngon miệng nhưng không hề lấn át nhau, mà vẫn giữ được nét đặc trưng riêng biệt.
Đàm Duy An tỉ mi nhấm nháp lớp nhân đậu đỏ ấm nóng trong miệng.
Ngon đến lạ thường.
Trịnh Tư Nguyên bưng bát Thang Đoàn đi tới trước mặt Tần Hoài, dùng giọng điệu chắc nịch hỏi: "Chỗ nhân bánh cậu làm hôm qua là cố ý chuẩn bị cho Thang Đoàn hôm nay à?"
LVQ8371