Những độc giả tỉnh ý chắc hăn vẫn còn nhớ, Trịnh Đạt khi làm Điểm Tâm có hai đặc điểm: món quá đơn giản thì khinh thường chẳng buồn làm, món quá khó thì lại thường xuyên lên cơn lười, chẳng thiết tha động tay vào.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao lại tình cờ nằm trong số ít những món Điểm Tâm mà Trịnh Đạt vô cùng yêu thích.
Bàn về độ khó kỹ thuật thì thực ra chẳng có bao nhiêu, bản chất của nó chỉ là một chiếc bánh bao nhân đậu đỏ hoặc nhân đường vừng bình thường. Muốn lười thì làm nhân đậu đỏ, muốn tăng chút độ khó thì làm nhân đường vừng, có muốn bày vẽ thêm trò gì thì cũng chẳng thể biến tấu ra được hoa dạng gì sất.
Vỏ bánh cũng chỉ là loại vỏ bánh phổ thông, không có yêu cầu hay độ khó gì quá cao, chỉ cần nhào bột sao cho vỏ bánh hơi cứng một chút để dễ tạo hình là được. Hơn nữa, độ khó khi tạo hình cũng không cao bằng Diện Quả Nhi, nên độ khó để làm vỏ bánh tương ứng cũng không khắt khe đến thế.
Công đoạn khó nhằn nhất chính là tạo hình, nhưng tạo hình món này cũng chẳng thể nào làm khó người ta bằng Diện Quả Nhi được.
Diện Quả Nhi đòi hỏi con mắt thẩm mỹ và trí tưởng tượng cực cao từ người đầu bếp. Cứ chăm chăm học vẹt, bắt chước rập khuôn thì tuyệt đối không thể làm ra được một chiếc Diện Quả Nhi xuất sắc. Diện Quả Nhi càng làm về sau càng thiên về hướng theo đuổi nghệ thuật, đầu bếp mà thiếu đi thiên phú nghệ thuật thì đừng hòng làm ra được Diện Quả Nhị định cao.
Nhưng Kiềm Hoa Cung Đăng Bao thì khác, tạo hình của nó là cố định.
Nó chỉ đơn thuần là rườm rà, đòi hỏi sự kiên nhẫn, tỉ mỉ, chủ yếu là để thử thách kỹ năng Chỉ pháp của đầu bếp.
Trước đây Tần Hoài cứ đinh ninh rằng Trịnh Đạt nhiều khả năng sẽ không biết làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, bởi vì hắn cảm thấy Trịnh Đạt vốn dĩ chẳng ưa gì mấy món Điểm Tâm rườm rà kiểu này. Mãi cho đến sau này khi hỏi Trịnh Đạt, hắn mới nhận ra mình đã sai, sai quá sai luôn, hắn đúng là đã hơi coi thường Trịnh sư phụ rồi.
Trịnh Đạt chỉ là ngày thường không thích làm thôi, chứ không có nghĩa là chú ấy không biết làm.
Vào những thời khắc mấu chốt, Trịnh sư phụ vẫn rất khoái lôi mấy món Điểm Tâm trông có vẻ cực kỳ "chanh sả” này ra để chứng minh thực lực của bản thân.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, từ cái tên cho đến tạo hình đều toát lên một vẻ xịn sò vô cùng.
Lần trước Tần Hoài vừa mới hé miệng hỏi Trịnh Đạt, Trịnh Đạt để chứng minh mình thực sự biết làm, liền lôi ngay đồ nghề ra nặn tại trận hai cái cho hắn xem. Chú ấy còn tiện thể PR luôn cái kẹp hoa của mình, bảo là dùng để làm bánh bao kẹp hoa thì cứ gọi là chuẩn không cần chỉnh.
Chỉ là suốt một quãng thời gian dài như vậy, Tần Hoài vẫn chưa từng tự tay làm thử.
Cũng chẳng phải do Tần Hoài cố tình ghẻ lạnh món Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, mà chủ yếu là do hắn không ngờ Tứ Hỉ Thang Đoàn lại khó nhằn đến thế.
Nếu chỉ nghe cái tên thôi, thì ai mà ngờ được độ khó khi chế biến Tứ Hi Thang Đoàn lại còn cao hơn cả Kiềm Hoa Cung Đăng Bao cơ chứ?
Ban đầu Tần Hoài định bụng sẽ xử lý êm đẹp Tứ Hỉ Thang Đoàn xong xuôi rồi mới quay sang khiêu chiến Kiềm Hoa Cung Đăng Bao. Dù sao thì kỹ năng Chỉ pháp của hắn cũng chỉ mới ở mức Sơ cấp, tuy món Bình Quả Diện Quả Nhi do hắn làm ra trông chẳng giống trình độ Sơ cấp chút nào, mà giống hệt như kiểu đi đầu thai quên uống mất hai ngụm canh Mạnh Bà, nhưng điều đó cũng chẳng thể thay đổi được sự thật là hắn hoàn toàn mù tịt trong khoản tạo hình cho Điểm Tâm.
Cái bánh Hoa Mô tạo hình Doraemon đen thui do Tần Hoài làm từ mấy tháng trước, đến tận bây giờ Trịnh Tư Nguyên vẫn không tài nào quên nổi.
Mặc dù Tần Hoài và Tần Lạc đều cảm thấy cái bánh Hoa Mô đó làm cũng được phết, Tần Hoài thì thấy Doraemon màu đen cực kỳ sáng tạo, còn Tần Lạc lại thấy bánh Hoa Mô nhân thịt ăn ngon bá cháy, nhưng Trịnh Tư Nguyên thì chỉ muốn bóp cổ chết quách hai anh em nhà này cho xong.
Chỉ có thể nói, việc hiện tại Trịnh Tư Nguyên có thể chấp nhận món nhân Bách Quả với cả đống nguyên liệu tạp nham như thế, hơn nữa còn vững tin rằng trên đời này chắc chắn có loại nhân Bách Quả thơm ngon được làm từ những nguyên liệu phức tạp ấy, thì chắc chắn không thể tách rời khỏi cú sốc tinh thần từ mấy tháng trước.
Trịnh Tư Nguyên đã phải chịu đựng quá nhiều rồi.
Tần Hoài: ? Sao hắn đang làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao được một nửa, lại đột nhiên cảm thấy bản thân có chút có lỗi với Trịnh Tư Nguyên thế này.
Thôi bỏ đi, không nghĩ ngợi nhiều nữa, tiếp tục tạo hình cho bánh bao thôi.
Tần Hoài cầm kẹp hoa, cẩn thận kẹp từng đường hoa văn.
Tần Hoài bắt đầu có chút thấu hiểu cho Trịnh Đạt rồi.
Nếu không phải vì muốn khoe kỹ năng và ra oai, thì ai mà rảnh rỗi đi làm mấy món Điểm Tâm có tạo hình phức tạp thế này chứ?
Cái tay chết tiệt kia, mau cử động đi chứ! Còn tận 7 đường viền hoa đang chờ kẹp đây này!
Trong lúc Tần Hoài đang cặm cụi làm Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, những người trong nhà ngoại trừ Trần Huệ Hồng thì đều đã ai về nhà nấy. Ngay cả hai vợ chồng Cung Lương cũng về lại căn hộ bên cạnh, ngồi nhà kích động chờ đợi sự ra đời của Kiềm Hoa Cung Đăng Bao.
Cung Lương đã tính toán đâu vào đấy cả rồi, lát nữa khi được ăn Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, hắn nhất định phải nhịn cơn thèm lại không cắn vội, mà phải chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè trước đã.
Chụp hẳn combo 9 bức ảnh, phô diễn Kiềm Hoa Cung Đăng Bao 360 độ không góc chết, tối nay hắn nhất định phải trở thành người bảnh nhất trong vòng bạn bè!
LVQ8371