Đối mặt với một Kim chủ ba ba hào phóng lại thông tình đạt lý như vậy, Tần Hoài vô cùng cảm động, quyết định đốc toàn lực ứng phó gấp đôi.
Vốn dĩ để hoàn thành Nhiệm vụ Phụ thì đã phải dốc toàn lực rồi, bây giờ vì Giáp Phương nên lại phải dốc toàn lực thêm lần nữa, thành ra là gấp đôi.
Tiệc sinh nhật mà, đương nhiên phải làm món Điểm Tâm mang ngụ ý tốt đẹp.
Tứ Hỉ Thang Đoàn là quá chuẩn luôn, tên gọi êm tai, ngụ ý cát tường, đến lúc đó giải thích thêm về ý nghĩa đằng sau Bách Quả Hãm nữa thì đúng là độ may mắn max ping. Đảm bảo trên cả bàn tiệc không tìm ra được món nào có ngụ ý sánh ngang với Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Đợi Tần Hoài xem xong đoạn ký ức của Cung Lương, sờ được công thức của Tứ Hỉ Thang Đoàn, rồi đắp thêm chút buff nữa.
Tần Hoài chẳng dám tưởng tượng đến lúc đó món Điểm Tâm này xuất hiện trong tiệc sinh nhật sẽ đỉnh chóp cỡ nào.
Tuyệt đối có thể giúp Hàn Quý Sơn tỏa sáng rực rỡ!
Tần Hoài vừa nhào bột, vừa thầm tính toán thời gian và số lượng Tứ Hỉ Thang Đoàn phải làm mỗi ngày tiếp theo, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, hắn phát hiện đã 10 giờ rồi.
Nghĩ đến chuyện Tần Lạc đang ở cùng mình, người làm anh trai như hắn thì đi làm, còn em gái Tần Lạc thì đang học tập, hắn liền thấy trong lòng ấm áp hẳn lên, làm việc lại càng thêm hăng hái.
Trong lòng Tần Hoài thì ấm áp, nhưng tim Tần Lạc thì đã lạnh ngắt rồi.
Vốn dĩ sáng ra ăn bánh trôi tự nấu thì cũng chẳng sao, muốn ăn bao nhiêu thì ăn, bánh trôi cũng rất ngon.
Nếu như Tần Lạc không nhìn thấy bức ảnh Tần Hoài gửi cho con bé, thì bánh trôi chắc sẽ còn ngon hơn nữa.
Kết quả Tần Lạc còn chưa kịp hối hận vì thói thức khuya bấm điện thoại dẫn đến hôm sau dậy không nổi, báo hại lỡ mất bữa sáng thịnh soạn, thì vị gia sư đầu tiên đã gõ cửa.
Mái tóc ngắn cắt ngang tai gọn gàng, chiếc kính gọng kim loại màu bạc toát lên vẻ tinh anh tháo vát, khuôn mặt hơi gầy gò góc cạnh, khóe mắt điểm vài nếp nhăn, đôi môi mỏng luôn theo thói quen hơi mím lại, cùng với ánh mắt sắc lẹm chuẩn thương hiệu của thầy chủ nhiệm giáo vụ.
Tần Lạc vừa nhìn thấy vị gia sư này đã lập tức ngồi thẳng lưng tắp, thở mạnh cũng không dám.
"Em là Tần Lạc đúng không, tôi họ Trần, em cứ gọi tôi là thầy Trần. Bắt đầu từ hôm nay, thứ Hai, thứ Tư, thứ Sáu và Chủ Nhật hàng tuần từ 10:00 đến 12:00 sáng, tôi sẽ phụ đạo môn Toán cho em."
"Giáo trình của trường các em cùng bài kiểm tra hàng tháng và bài thi giữa kỳ học kỳ này của em tôi đều đã xem qua rồi, thành tích không được lý tưởng cho lắm. Nhưng cũng đừng nản chí, tôi tin rằng trải qua đợt phụ đạo và nỗ lực trong kỳ nghỉ đông này, điểm Toán của em nhất định sẽ có tiến bộ rõ rệt."
"Đây là đề thi tôi đặc biệt soạn riêng cho em, hôm nay chúng ta sẽ làm bài thi này trước."
"Bây giờ là 10:02, thời gian làm bài là một tiếng, bắt đầu đi."
Con người nhỏ bé trong lòng Tần Lạc đang gào khóc thảm thiết.
Kỳ nghỉ này, chăng tuyệt vời chút nào cả.
Hu hu hu hu hu
Hơn một giờ chiều, lúc Trần Huệ Hồng dẫn Tuệ Tuệ và Tần Lạc đến Hoàng Ký ăn chực, Tần Lạc trông đã hoàn toàn mang bộ dạng bị chết đuối sau khi vùng vẫy trong biển Toán học rồi.
Tần Hoài vừa nhìn biểu cảm của Tần Lạc là biết ngay buổi học thêm sáng nay của con bé chắc chắn vô cùng thành công.
Kiểu này là chữ nghĩa vào đầu hết rồi đây.
"Lạc Lạc, ăn nhiều thịt vào." Tần Hoài gắp cho Tần Lạc một đũa thịt chân giò Đông Pha, nở nụ cười chuẩn mực của một người anh trai tốt, "Ăn no thì buổi chiều học thêm mới có hiệu quả tốt hơn được."
Vẻ mặt cảm động của Tần Lạc lập tức tắt ngấm.
"Chiều nay vẫn còn ạ?!"
"4 giờ học Lý, 7 giờ tối học Hóa, Lý với Hóa đều chỉ học một tiếng thôi, thời gian ngắn lắm." Tần Hoài tỏ vẻ hắn cũng đâu phải ác quỷ gì, không thể nào thực sự bắt em gái một ngày học thêm tận 6 tiếng đồng hồ được.
Dù sao cũng phải chừa chút thời gian cho con bé làm bài tập và lười biếng một tí chứ.
Tần Lạc lập tức cảm thấy thịt chân giò trong bát chẳng còn thơm ngon nữa rồi.
Tần Lạc cúi đầu liếc nhìn miếng thịt trong bát, Tần Hoài gắp cho con bé nguyên một đũa da chân giò, chỉ dính chút xíu thịt. Lớp da mang màu đỏ nâu sẫm, quyện đẫm nước sốt đậm đà, nhìn kỹ bên trong còn có độ trong suốt, chỉ nhìn thôi cũng biết chắc chắn sẽ cực kỳ dai giòn sần sật, tan ngay trong miệng, ngon đến lạ thường.
Đây chính là phần da tinh túy nhất của món chân giò đấy.
Xúc một miếng ăn kèm với cơm, cái hương vị đó ta nói...
Tần Lạc lập tức và ngay một miếng to kèm cơm, cảm thấy anh trai vẫn rất thương mình.
Tuy anh trai nhét cho con bé kín mít lịch học thêm, nhưng ít ra cũng gắp cho con bé miếng da chân giò khoái khẩu nhất.
"Anh ơi, chân giò này ngon quá, mai em lại được ăn chân giò nữa không?" Tần Lạc thốt lên đầy khát vọng.
Tần Hoài nhìn sang Hoàng Gia, chân giò này là do Hoàng Gia làm.
Hoàng Gia thấy Tần Lạc giữa món Chân giò Đông Pha do hắn làm và món Đại Chử Can Ti của Hoàng Thắng Lợi, lại ưu ái chọn chân giò của hắn, thì vô cùng cảm động. Hắn lập tức gật đầu, tỏ ý em gái của Tần Hoài cũng chính là em gái của hắn, em gái nhà mình thích ăn tí chân giò thì có làm sao? Cho ăn thả ga!
Ăn hẳn một đĩa bự luôn!
"Ăn." Tần Hoài đáp.
Tần Lạc liền thấy cuộc sống kỳ nghỉ lại tươi đẹp trở lại.
LVQ8371