"Thấy chưa, tôi đã bảo rồi, cái tên rất quan trọng, có chết cũng phải chết cho có thể diện một chút.”
La Quân cạn lời, thoát khỏi cuộc gọi video.
Thấy cuộc gọi video vốn đang rôm rả giờ chỉ còn lại hai người, Trần Huệ Hồng cảm thán: "Cọng rơm cứu mạng của Tĩnh Tĩnh tìm được rồi, cọng rơm cứu mạng của tôi rốt cuộc là cái gì đây?"
"Cũng không thể là cậu được đâu nhỉ Tiểu Tần."
Tần Hoài cũng im lặng.
"Có lẽ... Thảo Mộc Tinh Quái các chị độ kiếp là như vậy đấy Hồng tỷ, thất bại một cách mơ hồ, thành công cũng một cách mơ hồ, cọng rơm cứu mạng gì đó không quan trọng đâu."
Tần Hoài nói xong, cũng thoát khỏi cuộc gọi video.
Ngày hôm sau, Khuất Tĩnh xin nghỉ phép năm để về Sơn Thị sớm.
Mọi người đều biết, cô ấy về để đi chúc Tết.
Tối hôm đó, Tần Hoài lướt thấy ảnh chụp chung của Khuất Tĩnh và gia đình Trần Đình Đình trên vòng bạn bè. Bố mẹ Trần đã tóc bạc hoa râm, cười vô cùng hiền từ.
Bức ảnh chưng được chụp trong phòng khách, trên chiếc bàn nhỏ ở góc ảnh có một khung ảnh, trong khung là một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh, bố mẹ Trần thời trẻ đang dắt tay một bé gái, cô bé đứng ở chính giữa, mặc chiếc váy xinh xắn, cười rất rạng rỡ.
Phía dưới cùng của bức ảnh còn có một dòng chữ nhỏ: Chúc mừng sinh nhật 10 tuổi của bé Trần Thần Ái!
Tần Hoài âm thầm thả tim cho bài đăng này.
Tần Hoài nghĩ, từ nay về sau cứ mỗi dịp Tết đến, cô giáo Trần bình thường không có gì nổi bật sẽ luôn được một học sinh từng dạy nhiều năm trước xách hộp quà hoa quả đến tận nhà chúc Tết. Học sinh này sẽ xuất hiện trong mọi mặt cuộc sống của cô ấy, sẽ cùng bố mẹ nuôi của cô ấy khám bệnh từ thiện ở viện dưỡng lão, sẽ thỉnh thoảng tình cờ gặp gỡ, trò chuyện, đến nhà cô ấy làm khách.
Trên thế giới này lại có thêm một người có thể hiểu được bức ảnh trong phòng khách nhà họ.
Cùng với việc Khuất Tĩnh về sớm, ngày càng có nhiều ông bà cụ vì áp lực ngày Tết mà phải lên tàu cao tốc trở về.
Lượng người ăn thử vào buổi tối ngày càng ít.
Tần Hoài lại không hề giảm bớt số lượng làm Tứ Hỷ Thang Đoàn, mỗi ngày hắn đều làm nhiều Tứ Hỷ Thang Đoàn như vậy, vốn dĩ là để cày độ thuần thục mà khổ luyện, cố gắng làm ra Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A trước sinh nhật Hàn Du Tín, để bố thằng bé là Hàn Quý Sơn được nở mày nở mặt trong tiệc sinh nhật con trai, từ đó hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ Tuyến của Trần Công.
Mặc dù Tần Hoài đã rất lâu không gặp trợ lý Trần, nhưng trong lòng hắn vẫn luôn nhớ tới hắn.
Vòng bạn bè của trợ lý Trần, Tần Hoài cũng luôn thả tim đều đặn.
Nếu vì số lượng người ăn thử giảm mà giảm luôn số lượng làm Tứ Hỷ Thang Đoàn, thế thì hơi bị ngược đời rồi. Hơn nữa người ít không có nghĩa là ăn ít, các ông bà cụ còn lại cũng có sức chiến đấu lắm, nếu thật sự ăn không hết thì cứ ném vào tủ lạnh đông đá mai ăn tiếp, dư ra thì đến lúc đó để Âu Dương mang về làm quà năm mới cho bố mẹ hắn.
Âu Dương đến Cô Tô lăn lộn nhiều ngày như vậy, uống đầy một bụng Trà Chanh Giã Tay, nghiên cứu cả đống công thức hoàn toàn vô bổ, cũng đến lúc mang chút đặc sản Cô Tô về hiếu kính bố mẹ rồi.
Cái gì cơ? Bạn nói Tứ Hỷ Thang Đoàn là đặc sản Thường Châu, không phải đặc sản Cô Tô á?
Không sao, đợi bố mẹ Âu Dương ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn xong, tự khắc sẽ biết đặc sản Cô Tô đích thực là gì.
Dù sao thì quanh Vân Trung Thực Đường cũng có rất nhiều dân văn phòng kiên định cho rằng Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Ngũ Đinh Bao chính là đặc sản Sơn Thị, hễ có bạn bè đến Sơn Thị, họ đều giới thiệu bạn mình đến Vân Trung Thực Đường ăn hai món đặc sản này.
Không phải bạn bè thân thiết vào sinh ra tử thì không giới thiệu đâu, đây chính là cực phẩm giấu đáy hòm đấy!
Trong không khí năm mới, các ông bà cụ đến ăn thử mỗi ngày một thưa thớt dần.
Hứa Đồ Cường kiên trì đến ngày hăm mốt Tết, Đinh nãi nãi bám trụ được đến hăm hai, ông Tiền so với hai người này thì bỏ xa một đoạn, kiên trì đến tận hăm tư.
Trần Huệ Hồng cũng chỉ nán lại được đến hăm sáu Tết.
Ông Công ông Táo qua rồi, phải về thôi, không về nữa thì thật sự không biết ăn nói sao. Không thể để mỗi gia đình cậu em ruột ở quê phải chịu trận ăn món Bánh Bao Kiều Mạch dở tệ do mẹ ruột làm được, nhà họ Trần xưa nay luôn đề cao tỉnh thần có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, đồ ngon cùng ăn, đồ dở cũng phải cùng nuốt.
Trần Anh Tuấn còn đang gào khóc đòi ăn ở dưới quê, chờ bà chị gái yêu quý cõng 40 cân Tô Bính về cho hắn kìa.
Trần Huệ Hồng hoàn thành vượt chỉ tiêu nhiệm vụ luôn.
Tần Hoài mở lời, giúp Trần Huệ Hồng xin Trịnh Tư Nguyên 60 cân Tô Bính.
Thôi được rồi, thật ra là 120 cân, bởi vì bên Tần Hoài cũng cần 60 cân, có điều 60 cân của hắn thì đến hăm chín Tết đưa là được.
Trịnh Tư Nguyên làm Tô Bính đến mức hoài nghi nhân sinh, vừa làm vừa hỏi Tần Hoài có thật sự chỉ cần Tô Bính không, món Điểm Tâm tủ của hắn lẽ nào lại là Tô Bính sao, tại sao không ai đòi Bánh Trung Thu Nhân Thịt Tươi vậy?
Tần Hoài bảo Trịnh Tư Nguyên là vì Tô Bính để được lâu, Bánh Trung Thu Nhân Thịt Tươi ra lò để nguội rồi hâm lại sẽ không ngon bằng lúc mới ra lò. Nếu hắn chịu về quê với Trần Huệ Hồng hoặc với Tần Hoài, thì mỗi ngày muốn làm Bánh Trung Thu Nhân Thịt Tươi bao lâu cũng được, làm 18 tiếng đồng hồ cũng chẳng sao.
Trong làng không thiếu gì bà con lối xóm đang háu đói chờ ăn đâu.
Đáp lại lời này, Trịnh Tư Nguyên chỉ gửi lại cho Tần Hoài sáu dấu chấm.
LVQ8371