Tần Hoài bắt đầu nghi ngờ con bé này thi chuyển cấp môn Ngữ văn không qua môn, khéo lại vì chưa viết xong bài tập làm văn cũng nên.
Tác giả truyện mạng mà có chừng này thời gian thì đã bôi ra được một hai ngàn chữ rồi, thế mà đứa em xui xẻo nhà hắn vừa tra tài liệu, vừa sắp xếp câu chữ, lề mề mãi mới rặn ra được 11 cái chữ này.
Mãi cho đến khi tàu cao tốc vào ga, Tần Lạc vẫn chưa viết xong bài sớ cảm ơn.
Nhìn cái điệu này, tối nay Tần Lạc về nhà khỏi chơi điện thoại rồi, phải phấn đấu rèn luyện kỹ năng viết văn thôi.
Tần Hoài và Tần Lạc kéo vali hành lý, Tần Lạc đeo ngược balo ra trước ngực, hai anh em cùng nhau ra khỏi ga.
"Anh ơi, em muốn ăn hamburger thịt bò ở ga tàu!” Vừa ra khỏi ga, Tần Lạc đã phát ra tiếng lòng thèm ăn.
"Lúc trên tàu cao tốc, không phải em vừa lấy tiền lì xì của bác Cung mua hai hộp cơm với một túi cổ vịt sao? Một phần cơm thịt bò tiêu đen, một phần cơm gà Cung Bảo, chừng đó mà vẫn chưa no à?" Tần Hoài đặt câu hỏi từ tận đáy lòng.
Tần Lạc giơ một ngón tay lên: "Vẫn còn thiếu một cái hamburger thịt bò, loại thịt bò hai lớp ấy."
Tần Hoài bất lực: "Mua, mua cho anh một cái nữa."
Tần Lạc reo hò một tiếng, xách vali chạy tót về phía tiệm hamburger thịt bò ở cửa ga.
Trước cửa ga tàu Cầu Huyền có một tiệm hamburger thịt bò ngon nhất toàn huyện, mang tiếng là bánh thịt bò làm thủ công, nhưng cũng chỉ là mang tiếng thế thôi. Nguồn nhập bánh thịt bò của tiệm này Tần Hoài biết rỡ, trong cùng phân khúc thì giá cũng coi là cao, mấy tiệm nhỏ bình thường không nỡ nhập loại đắt như vậy. Thế nên bình thường Tần Lạc được nghỉ muốn ăn mấy cái thì người nhà họ Tần cũng chắng buồn cản.
Trong dịp Tết, việc buôn bán của tiệm hamburger này khá khẩm phết, trong tiệm đông nghẹt người.
Tần Hoài xách hai cái vali đứng đợi ở cửa, tiện tay gửi Wechat báo bình an cho mấy người Hoàng Thắng Lợi.
Đang gõ chữ, Tần Hoài chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Hoài Hoài, sao con lại đứng đây một mình? Lạc Lạc đâu, có phải con bé lại chui vào mua hamburger thịt bò hai lớp rồi không? Để mẹ vào gọi nó ra, bố nó mua sẵn cho nó rồi." Triệu Dung mặc chiếc áo phao lông vũ dày cộm xuất hiện sau lưng Tần Hoài, không để hắn kịp phản ứng, bà đã sải bước lao thẳng vào tiệm hamburger.
Phía sau Triệu Dung là Tần Tòng Văn đang xách hai cái túi giấy.
"Bố, không phải bố mẹ về quê rồi sao? Sao lại quay lên huyện thế này." Tần Hoài ngạc nhiên mừng rỡ nói.
"Còn không phải tại con gọi điện bảo mẹ là hôm nay không về quê mà ngủ lại trên huyện một đêm sao, mẹ con lo chăn trên giường hai anh em không đủ ấm, cúp máy xong là kéo bố ra bắt xe buýt về đây luôn."
"Vốn dĩ đã dọn dẹp một lượt rồi, giờ lại phải dọn thêm lượt nữa. Lúc con xuất phát chẳng phải đã gửi lịch trình tàu cao tốc vào nhóm rồi sao, bố với mẹ ra thẳng ga đón hai đứa, còn mua cho hai đứa hamburger thịt bò nữa này, cả hai cái đều là loại hai lớp đấy."
"Trong túi của con có khoai tây nghiền, túi của Lạc Lạc thì có bắp ngô." Tần Tòng Văn đưa hamburger cho Tần Hoài, "Đi đường xa về chắc đói lả rồi đúng không, Lạc Lạc thì bố không lo, chứ cái đứa như con từ nhỏ cứ hễ đi xe đường dài là chẳng chịu ăn uống gì."
"Hồi nhỏ bố mẹ đưa con đi tỉnh khác chơi, ngồi tàu hỏa 11 tiếng đồng hồ mà con cạy miệng cũng không chịu ăn một miếng. Làm bố mẹ sợ chết khiếp, còn tưởng con ốm, vừa xuống tàu là đưa thắng đến bệnh viện lấy số khám. Kết quả vừa tới cổng bệnh viện, con đã chỉ ngay vào quầy bán ngô luộc ở cổng đòi ăn."
Tần Hoài không ngờ năm nay còn chưa về cô nhi viện Tam Mã Lộ để chiêm ngưỡng lại mấy bức tranh mình vẽ hồi bé, mà vừa ra khỏi ga tàu đã phải ôn lại lịch sử đen tối tuổi thơ rồi, hắn đành ngượng ngùng gặm hamburger.
Hamburger thịt bò hai lớp nóng hổi, ngập nước thịt, ngon bá cháy!
Nếu kẹp thêm một lát dứa với hai lát phô mai nữa thì đúng là tuyệt phẩm.
Miếng đầu tiên còn chưa kịp nuốt xuống, Tần Lạc và Triệu Dung đã bước ra khỏi tiệm.
Tần Lạc cười toe toét lao vào lòng Tần Tòng Văn như một chú cún Samoyed vưi vẻ, lớn giọng reo lên: "Bố ơi, con yêu bố nhất trên đời! Bố lại còn cất công mua đúng cái hamburger thịt bò hai lớp con thích nhất nữa chứ. Hôm nay con nhận được bao nhiêu là l xì, lát về nhà con sẽ chia cho bố một phần mười!"
Triệu Dung hơi thắc mắc: "Ai mừng tuổi cho Lạc Lạc thế?"
"Là các sư phụ đầu bếp với thực khách bên Cô Tô ạ." Tần Hoài giải thích ngắn gọn, "Các đầu bếp ở Hoàng Ký năm nào cũng được nhận lì xì Tết, con được mấy phần nên Lạc Lạc cũng được nhận ké luôn."
Triệu Dung gật gù, không để tâm lắm, cứ tưởng chỉ là mấy cái lì xì vài trăm tệ bình thường, dặn dò: "Lạc Lạc, thế con nhớ phải cảm ơn người ta đấy, người ta nể mặt anh con nên mới tiện tay mừng tuổi cho con thôi."
"Có lì xì rồi thì đừng có tiêu xài hoang phí."
"Con biết rồi thưa mẹ." Tần Lạc vội vàng bóc lớp giấy gói, cắn một miếng hamburger thật to, miệng nhai nhóp nhép đáp.
"Tết nhất đúng là tuyệt cú mèo, con thích Tết nhất!"
Tần Tòng Văn và Triệu Dung tự lái xe tới đón Tần Hoài và Tần Lạc.
Đó là chiếc xe bánh mì cũ rích chuyên dùng để đi lấy hàng của Tiệm Ăn Sáng Tần Gia, cửa xe từng bị Triệu Dung kéo bung ra tận hai lần. Nhìn tổng thể thì rách nát tơi tả nhưng lại cực kỳ tiện dụng, điều hòa vẫn còn chạy tốt chán.
Có điều với nhiệt độ hiện tại ở Cầu Huyền thì cũng chẳng cần bật điều hòa làm gì, bật chiều nóng thì không tới, chiều lạnh thì lại không cần thiết.
LVQ8371