Loại món ăn gia đình ngày nào cũng có thể ăn này, ngửi mới thấy thơm, ăn vào mới có cảm giác. Bởi vì ngày nào cũng ăn, thường xuyên ăn, cho nên khi gặp được người nấu cực kỳ ngon thì mới càng thêm thèm thuồng, mới có thể chi cần ngửi thấy mùi thơm đã thèm nhỏ dãi.
Trong mắt Cung Bảo Châu lúc này đã chẳng còn chứa nổi cái tivi nữa, cả người cứ nhìn chằm chằm vào cửa bếp, giống hệt như được quay lại cái thời mười mấy tuổi còn đi học, mỗi ngày tan học về nhà là lại ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh bàn ăn, rồi cứ thế dán mắt vào cửa bếp chờ đến giờ ăn cơm.
Cung Bảo Châu ở ngoài phòng khách chảy nước miếng, Hoàng An Nghiêu ở trong bếp cũng chảy nước miếng.
"Bố ơi, thức ăn xong chưa ạ? Dọn cơm được chưa bố?" Hoàng An Nghiêu sốt ruột hỏi.
"Nhìn mày xem có kém cỏi không cơ chứ, Tam Sáo Áp mày cũng thèm, trứng hấp mày cũng thèm, thèm thế thì tự đi mà học làm đi, học nghề bếp rồi thì lại chẳng thèm nữa." Hoàng Thắng Lợi cười mắng, "Trứng hấp một phút nữa là xong, bên bố là lên món được rồi đấy, còn bên Điểm Tâm thì mày phải hỏi Trịnh sư thúc của mày."
"Chú đương nhiên cũng xong rồi." Trịnh Đạt bên kia đã tắt bếp, "Mấy món của mọi người cứ lên trước đi, của chú sẽ lên cuối cùng, cho mọi người một bất ngờ."
"Tiểu Tần, Tứ Hỉ Thang Đoàn của cháu đâu rồi?"
"3 phút 50 giây, có thể bưng lên bàn ăn rồi ạ." Tần Hoài chỉ vào những viên bánh trôi trong chiếc âu lớn nói.
"Được." Hoàng Thắng Lợi gật đầu, "Vậy thì dọn món thôi, An Nghiêu, bưng đồ ăn lên."
Hoàng An Nghiêu nhanh nhảu bưng thức ăn, hét lớn: "Ăn cơm thôi!"
"Tuyệt quá, ăn cơm thôi!" Cưng Bảo Châu nhảy cẵng lên từ ghế sofa, "Hoàng thúc, Trịnh thúc, cháu tới phụ bưng đồ ăn đây!"
Hoàng An Nghiêu và Cung Bảo Châu đều thuộc phái làm việc chú trọng năng suất, chất lượng chưa chắc đã tốt, nhưng tốc độ thì chắc chắn là cực nhanh.
Nếu bỏ qua mấy chuyện nhỏ nhặt không đáng kể như làm rơi hai con tôm sông nhỏ ra ngoài đĩa tôm xào, thì hai người này hoàn toàn xứng đáng với lời khen tay chân lanh lẹ.
Cùng với việc Tần Hoài bưng một âu lớn Tứ Hỉ Thang Đoàn lên bàn, thức ăn cơ bản đã lên đủ.
Sở dĩ gọi là cơ bản, là vì Kiềm Hoa Cung Đăng Bao của Trịnh Đạt vẫn còn nằm trong lồng hấp, ông ấy nhất quyết không chịu bưng lên. Theo lời Trịnh Đạt thì Kiềm Hoa Cung Đăng Bao khác với Tứ Hỉ Thang Đoàn, Tứ Hỉ Thang Đoàn có thể dọn lên cùng với thức ăn, vừa ăn cơm vừa thưởng thức.
Còn Kiềm Hoa Cung Đăng Bao thì nhất định phải được lên sân khấu thật long trọng như món Điểm Tâm chốt sổ, ăn sau cùng. Bưng lên sớm để một lúc nguội đi thì ăn sẽ mất ngon, chỉ bằng cứ ủ trong lồng hấp để giữ ấm, ông ấy tự có chừng mực.
Hoàng Thắng Lợi liền bảo Trịnh Đạt đúng là bày vẽ vớ vẩn.
Hoàng An Nghiêu thì mặc kệ bày vẽ hay không bày vẽ, có ăn là được rồi. Cậu ta không chỉ bưng thức ăn lên, mà còn cầm sẵn bát, hăng hái chuẩn bị múc bánh trôi cho mọi người.
Kết quả Hoàng An Nghiêu vừa cầm bát lên đã thấy lúng túng, vội cầu cứu bố ruột: "Bố ơi, Tứ Hỉ Thang Đoàn này thì mỗi người múc mấy viên ạ?"
Trong tình huống bình thường, Tứ Hỉ Thang Đoàn chắc chắn là một bát đựng bốn viên. Bát nhà Trịnh Đạt đủ lớn, đựng bốn viên hoàn toàn không thành vấn đề, lại còn có thể múc thêm chút nước, nhưng đồ Tần Hoài làm đâu phải là Tứ Hỉ Thang Đoàn bình thường.
Đống bánh trôi trong cái âu lớn này chăng hề phân biệt tạo hình, hoàn toàn là bánh trôi kiểu hộp mù.
Đó là chưa kể viên Tứ Hỉ Thang Đoàn to tướng, trên bàn lại còn ê hề đồ ăn gia đình thơm ngon. Bốn viên bánh trôi mà vào bụng, người nào sức ăn yếu một chút thì coi như no lưng lửng luôn rồi, gắp thêm hai đũa thức ăn nữa là kết thúc chiến đấu.
Đôi khi múc bánh trôi cũng là cả một nghệ thuật, múc không khéo lại đắc tội với người ta.
Hoàng An Nghiêu đến mua hoa quả còn chẳng biết đường mua, nói gì đến chuyện múc bánh trôi.
Hoàng Thắng Lợi bình thản nói: "Mày tự múc phần của mày là được rồi, gom hết bát để trước mặt giấu như giấu vàng làm cái gì? Mau chia bát cho mọi người đi."
Hoàng An Nghiêu trong nháy mắt đã hiểu ra, vội vàng chia bát cho mọi người.
Tám người ngồi quanh chiếc bàn tròn nhỏ, Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên ngồi cạnh nhau, Hoàng An Nghiêu và Hoàng Thắng Lợi ngồi cạnh nhau, gia đình ba người nhà Cung Lương ngồi cạnh nhau, còn Tần Hoài thì ngồi kẹp giữa Trịnh Tư Nguyên và Cung Lương.
Cung Lương nhìn khung cảnh này, xúc động cảm thán: "Lâu lắm rồi mọi người mới tụ tập đông đủ ăn một bữa cơm thế này."
Cung Bảo Châu vô tình vạch trần lời nói dối của bố ruột: "Thôi đi bố ơi, có năm nào Tết đến mà mọi người chẳng tụ tập ăn uống thế này. Cái năm chị Tư Thấm kết hôn là ăn ở nhà mình đấy, thiếu bát nên không có phần của anh rể Tư Thấm, đúng mùng một Tết con với anh trai phải chạy sang nhà hàng xóm mượn bát. Hôm sau nguyên xóm đồn ầm lên là nhà mình phá sản, Tết nhất mà hai anh em con phải ra đường ăn xin."
Cung Lương: ...
Cưng Lương đứng dậy, múc Tứ Hi Thang Đoàn cho con gái, múc đúng bốn viên đầy ụ.
Cung Bảo Châu mừng rỡ: "Cảm ơn bố, con thích ăn bánh trôi nhất luôn!"
Cung Bảo Châu chắc là người duy nhất trên bàn tiệc này không phải ngày nào cũng ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn, ở xa ăn ít cũng có cái lợi của nó, đó là vẫn giữ được cảm giác mới mẻ.
Tần Hoài chọn gắp thức ăn trước.
Tôm sông xào nhạt, những con tôm sông nhỏ tươi rói được đảo nhanh trên lửa lớn, không nêm nếm quá nhiều gia vị, chủ yếu thưởng thức vị tươi ngon nguyên bản. Hắn nhai rào rạo từng con một, ăn uống vô cùng vui vẻ.
LVQ8371