Trên thực tế, chính Tần Hoài cũng thấy việc nặn bánh trôi rất nhàm chán.
Tần sư phụ vốn cả thèm chóng chán thực sự rất ghét ngày nào cũng phải làm cùng một món Điểm Tâm. Có những lúc Tần Hoài nặn bánh trôi được một nửa, hắn lại cực kỳ muốn đi nhào bột làm chút Bánh Bao Tửu Nhưỡng hoặc Tam Đinh Bao, bí quá thì làm Lục Đậu Cao, Giang Mễ Niên Cao, Bánh Hoa Quế, Giải Xác Hoàng, Lư Đả Cổn, Oản Đậu Hoàng hay Phù Dung Cao cũng được.
Tóm lại, chỉ cần không phải là Tứ Hỷ Thang Đoàn và Quả Nhi thì cái gì cũng được.
Việc luyện tập kiểm soát lửa sau khi nặn bánh trôi xong cũng trở thành một thú vui để thay đổi không khí.
Tần Hoài đang chán muốn chết cảm thấy đã đến lúc phải chủ động mở miệng buôn dưa lê một chút rồi.
Tuy không biết tại sao ai nấy cũng rảnh rỗi đến vậy, nhưng đằng nào cũng tụ tập cả rồi, chém gió một lát đi.
"Năm nay cậu định khi nào nghỉ Tết?" Tần Hoài hỏi.
Đổng Sĩ thấy Tần Hoài lại chủ động bắt chuyện với mình, hưng phấn đáp: "Năm nay chắc chắn là sau mùng bảy rồi. Lúc đầu Lục sư huynh chia tay, tôi còn tưởng đến lượt tôi và anh trai được nghỉ phép vào mùng năm, mùng sáu cơ. Giờ Lục sư huynh vừa có người yêu mới, đúng dịp Tết cần bồi đắp tình cảm với bạn gái, may mắn thì mùng mười một, mười hai chúng tôi được nghỉ, xui thì khéo phải đợi đến tận Rằm tháng Giêng mới được nghỉ."
"Nghỉ sau Rằm tháng Giêng cũng thích lắm, chẳng phải đi chúc Tết, về nhà là chỉ có nằm ườn ra thôi, tôi thích nhất là nghỉ sau Rằm đấy."
"Tần Hoài, anh về nhà ăn Tết thường làm gì thế?"
"Làm Điểm Tâm." Tần Hoài đáp, ngẫm nghĩ một chút, Làm bánh bao, Bánh Màn Thầu, Bánh Gạo, há cảo hấp, bánh cuốn, rồi còn đủ loại Bánh Nướng, bánh thịt bò, bánh thịt lợn, bánh thịt cừu.”
"Mọi năm tôi làm đồ ăn khá tạp nham, năm nay chắc sẽ đỡ hơn nhiều, tôi định đợt này về nhà sẽ tập trung luyện cấp tốc Tứ Hỷ Thang Đoàn."
Tứ Hỷ Thang Đoàn rốt cuộc có bí ẩn gì mà chúng ta chưa nhìn thấu được cơ chứ, thế mà lại phải mượn dịp Tết về nhà luyện cấp tốc!
"Đàm Duy An, còn cậu thì sao? Tết năm nay bao giờ cậu được nghỉ? Nói chứ đợt giao lưu này của các cậu cũng đến lúc kết thúc rồi nhỉ, sắp Tết đến nơi rồi, có phải nên về rồi không?" Tần Hoài quay sang hỏi tiếp Đàm Duy An.
Bất ngờ bị gọi tên, Đàm Duy An sững sờ, không ngờ bản thân chỉ là một người xem náo nhiệt mà lại vô tình biến thành tâm điểm của Bát Quái, liền vội vàng đáp: "Cũng sắp phải về rồi, Tô Lão Bản đã giục mấy lần liền."
"Nhưng tôi thấy chưa cần vội, vẫn còn một thời gian nữa mới đến Tết, nếu mùng 6 anh về thì bọn tôi cũng mùng 6 về, dù sao về đó cũng vẫn là làm việc thôi. "
Hoàng An Nghiêu tò mò hỏi: "Tri Vị Cư có cho nghỉ Tết không?"
"Cũng giống bên các anh thôi, thay phiên nhau nghỉ." Đàm Duy An giải thích, "Nhưng hôm ba mươi Tết chúng tôi sẽ không mở cửa cả ngày, 5 giờ chiều là đóng quán rồi. Người địa phương có thể về nhà đón Tết, người xứ khác thường sẽ xin nghỉ phép sớm một hai ngày để về quê. Dịp Tết nhân sự khá mỏng, vài vị đại sư phụ cũng phải về nhà ăn Tết, thế nên Điểm Tâm bán trong mấy ngày Tết cũng không có quá nhiều loại, số lượng cũng ít đi."
"Làm việc ở đâu mà chẳng là làm, Tần Hoài à, sau này có đợt giao lưu kiểu này anh không cần liên hệ với Tô Lão Bản đâu, cứ nói thẳng với tôi là được, tôi sẽ chỉ định vài người cho anh. Xa một chút cũng chẳng sao, ở Sơn Thị có rất nhiều người sẵn lòng đi đấy."
Đàm Duy An chỉ thiếu nước nói toạc ra là: Nếu Vân Trung Thực Đường bên các anh sang năm cần phụ bếp, xin hãy liên hệ với tôi ngay và luôn.
Dù sao thì đến các tửu lâu khác giao lưu làm phụ bếp có thể chỉ là chân chạy vặt thuần túy, nhưng đến chỗ Tần Hoài phụ việc thì chắc chắn sẽ học được bản lĩnh thực sự.
Sáng nào Tần sư phụ cũng dắt em gái đi thẩm định các món Điểm Tâm mà mọi người đang luyện tập cơ mà.
"Được, đến lúc đó nếu cần tôi nhất định sẽ liên hệ với cậu." Tần Hoài gật đầu đồng ý tắp lự.
Đây tuyệt đối không phải lời khách sáo, Tần Hoài cảm thấy đến lúc đó khả năng cao là hắn thực sự sẽ cần.
Dàn phụ bếp của Tri Vị Cư quả thực quá đỗi chuyên nghiệp.
Từ giản dị sang xa hoa thì đễ, từ xa hoa về giản dị mới khó.
Đợi qua Tết, chuyến học hỏi giao lưu của Tần Hoài ở Hoàng Ký cũng kết thúc. Đến lúc về lại Vân Trung Thực Đường, hắn sợ không có dàn phụ bếp đắc lực này thì bản thân làm Điểm Tâm cũng chẳng thấy thoải mái.
Haizz, hắn đã không còn là tiểu Tần sư phụ của ngày xưa nữa rồi, hắn bây giờ là Tần sư phụ cơ mà.
Tần sư phụ buổi sáng bước vào bếp, nếu không được dâng ngay một tách trà nóng trong vòng một nốt nhạc thì sẽ khát nước chết mất.
Tần Hoài chép chép miệng.
Một cậu phụ bếp tinh mắt của Tri Vị Cư lập tức bưng lên một ly trà ấm.
"Tần sư phụ, anh uống ngụm trà nghỉ ngơi chút đi."
Tần Hoài nhận lấy ly trà, tu ừng ực hai ngụm lớn, chợt nhớ ra mọi người đang bàn chuyện bao giờ được nghỉ, nhưng có người vốn đã được nghỉ phép về quê ăn Tết từ sớm rồi.
Người đó chính là Tần Tòng Văn và Triệu Dung.
Vân Trung Thực Đường ở Sơn Thị xa xôi từ hai ngày trước đã rơi vào cảnh vườn không nhà trống, vắng bóng Ông Chủ.
Ông Chủ đang ở Cô Tô giao lưu, em gái Ông Chủ đang học bổ túc ở Cô Tô, bố mẹ Ông Chủ về quê ăn Tết, toàn bộ Vân Trung Thực Đường đã bước vào trạng thái không người quản lý, hoàn toàn dựa vào nhân viên tự giác đi làm, tự giác tan làm, tự giác quản lý, tự giác nhập hàng.
Chủ yếu dựa vào sự tin tưởng.
LVQ8371