Vừa đặt chân đến cô nhỉ viện đã bắt đầu cày độ thuần thục trộn nhân, Tần Hoài tràn đầy tự tin dịp Tết năm nay nhất định sẽ cày kỹ năng trộn nhân lên cấp Bậc Thầy.
Sau đó vui vẻ rinh ngay Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A!
Để qua năm mới khiến Cung Lương phải lác mắt kinh ngạc, từ đó thuận lợi hoàn thành Nhiệm Vụ Phụ Tuyến của Trần Công.
Ồ, quả là một sự sắp xếp hoàn hảo.
Tần Hoài tập trung trộn nhân, các tình nguyện viên xử lý nốt phần nguyên liệu còn lại, Tần Viện Trưởng có ý muốn phụ giúp nhưng nhìn kiểu gì cũng giống đang phá đám hơn. Tần Lạc sức trâu, hắn liền chỉ đạo cô em gái giã lại phần nhân thịt làm Tứ Hỷ Thang Đoàn thêm một lần nữa. Tần Tòng Văn và Triệu Dung được xếp vào hàng phụ bếp cao cấp, hắn giao cho bố mẹ nhiệm vụ nấu nước đường trước.
Đồng thời chỉ đạo ngần ấy con người, với kinh nghiệm điều phối phụ bếp phong phú tích lãy được ở Hoàng Ký, Tần Hoài đã sắp xếp công việc cho mọi người đâu ra đấy, vô cùng nhịp nhàng, không chút luống cuống.
Không tìm được việc gì để làm, Tần Viện Trưởng đành chuyển sang hỏi han tình hình cuộc sống của Tần Hoài dạo này khi không ở Cầu Huyền.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung cũng rất tò mò. Hồi Tần Hoài còn ở Hoàng Ký công việc bù đầu bù cổ, lúc nào cũng bận rộn đi làm, làm Điểm Tâm, hoàn thành nhiệm vụ, nên thời gian gọi điện thoại tâm sự với bố mẹ chẳng có là bao.
Tần Tòng Văn và Triệu Dung ngoài việc biết Tần Hoài rất được coi trọng ở Hoàng Ký, đã phất lên thành đại sư phụ, dưới trướng có cả tá phụ bếp, được lên tạp chí nổi tiếng, làm Điểm Tâm bán với giá trên trời ra, thì những chuyện khác thực sự là mù tịt.
Hai vợ chồng lại sợ làm phiền con trai, ảnh hưởng đến thời gian nghỉ ngơi của Tần Hoài, nên hiếm khi chủ động gọi điện thoại. Nay thấy Tần Viện Trưởng mở lời hỏi han, cả hai vội vàng vểnh tai lên nghe ngóng.
Tần Hoài bèn lựa những chuyện có thể kể ra để kể.
Kể mãi cho đến khi xử lý xong toàn bộ các loại nhân, nhào xong hai mẻ bột làm bánh bao, để bột ủ lên men, rồi bắt tay vào làm hàng loạt vỏ bánh trôi nếp, thì hắn mới tóm tắt xong xuôi.
Tần Viện Trưởng đúc kết: "Mấy tháng nay của con, sống còn đặc sắc hơn cả mấy năm trời ở Cầu Huyền cộng lại đấy."
Tần Hoài thầm nghĩ chuyện đó là hiển nhiên rồi, đây chính là mấy tháng hoàng kim của nam chính truyện hệ thống mà lị, bê vào tiểu thuyết cũng bôi ra được 90 vạn chữ ấy chứ, không đặc sắc sao được.
"Đúng là khá đặc sắc ạ, con được gặp gỡ rất nhiều bậc tiền bối, cũng quen biết thêm một vài người bạn mới." Tần Hoài khiêm tốn đáp.
Tần Viện Trưởng cười tít mắt, những nếp nhăn nơi khóe mắt hẳn lên rõ rệt: "Vẫn là thành phố lớn tốt hơn, thảo nào người ta cứ khuyên thanh niên nên ra thành phố lớn lăn lộn. Cứ rúc mãi ở cái huyện lẻ này thì cả đời cũng chỉ loanh quanh tẻ nhạt thế thôi. Hoài Hoài à, tay nghề của con vẫn là nên vươn ra thành phố lớn mới có thể phát huy hết tài năng, chứ cứ chôn chân ở cái chốn nhỏ bé này thì phí phạm lắm."
Tần Viện Trưởng vừa dứt lời, Tần Hoài bất giác liếc nhìn Tần Tòng Văn một cái, phát hiện ông quả nhiên lại bắt đầu rơi vào trạng thái "yêu thương là luôn cảm thấy mình mắc nợ" rồi.
Ngay lúc Tần Hoài đang định nói gì đó để đánh trống lảng sang chuyện khác, Tần Viện Trưởng bỗng hỏi: "Hoài Hoài này, nãy giờ con vẫn chưa kể, bố mẹ ruột của con mang họ gì thế?"
Tần Hoài đáp: "Cũng họ Tần luôn ạ, trùng hợp thật đấy."
Tần Viện Trưởng quay đầu sang nói với Tần Tòng Văn: "Lão Tần, tôi đã bảo rồi mà, ông và Hoài Hoài trời sinh đã có duyên bố con, kiếp này định sẵn là phải làm bố con với nhau rồi. Đừng có hở tí là lại bày ra cái vẻ mặt cảm thấy mắc nợ con trai nữa, ông đào đâu ra mà nợ nần nhiều thế?"
"Ông xem phim Quỳnh Dao nhiều quá rồi đấy phỏng?"
Tần Lạc nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, buột miệng hỏi một câu: "Tại sao bố ruột của anh hai mang họ Tần, thì anh hai và bố cháu lại là trời sinh có duyên bố con ạ?"
Triệu Dung và Tần Viện Trưởng tự dưng phì cười, Tần Hoài chợt có một dự cảm chẳng lành.
Tần Viện Trưởng con người này cái gì cũng tốt, chỉ có đúng một nhược điểm, đó là tuổi tuy đã cao nhưng trí nhớ chẳng hề suy giảm chút nào, lịch sử đen tối gì cũng nhớ rõ rành rành, lật lại chuyện cũ thì nhanh hơn bất kỳ ai.
Tần Viện Trưởng cười tủm tỉm giải thích với Tần Lạc: "Lúc trước anh hai của cháu mang họ Tần là vì bác mang họ Tần, anh cháu lấy theo họ của bác. Ở mạn Cầu Huyền mình tuy Tần là một họ lớn, nhưng cũng không phải nhà nào cũng họ Tần. Theo lẽ thường mà nói, trẻ con ở cô nhi viện khi được nhận nuôi thì sẽ lấy theo họ của bố mẹ nuôi, chuyện đổi tên đổi họ là rất bình thường."
"Thế mà mỗi anh hai cháu là không chịu. Hồi bé dù nói thế nào thì nó cũng được tính là một bé trai khỏe mạnh, người muốn nhận nuôi xếp hàng dài. Nhưng cứ mỗi lần làm thủ tục, lúc đầu thì ngoan ngoãn lắm, vừa nhắc tới chuyện đổi tên đổi họ là anh cháu lại gào khóc ầm ï, khóc lóc không ngừng, chăng biết đã khóc đuổi đi bao nhiêu cặp vợ chồng muốn nhận nuôi nó rồi."
"Về sau cô nhi viện cũng hết cách, lúc chọn bố mẹ nuôi cho nó đành phải cố ý chọn những nhà mang họ Tần. Cầu Huyền mình cũng nhiều người họ Tần, nên cũng tìm được gia đình họ Tần muốn nhận con nuôi."
"Kết quả họ Tần cũng không được, đổi tên cũng không xong."
"Khóc lóc ầm ĩ, người không biết còn tưởng cô nhi viện chúng ta ngược đãi trẻ con, suýt chút nữa cảnh sát cũng đến gõ cửa rồi."
LVQ8371