Tần sư phụ bước vào cái bếp to đùng này làm việc quần quật nãy giờ mà chưa được ngựm trà nào thấm giọng, thế này có hợp lý không hả?
Tần sư phụ hậm hực tiếp tục nhào bột.
Ở một diễn biến khác ngoài sân, vì mùa đông ở Cầu Huyền cũng không quá lạnh lẽo, mặc áo bông phơi nắng ngoài sân lâu còn thấy hơi nóng nóng, nên ông nội Tần cũng chẳng có thói quen chui rúc vào nhà nói chuyện phiếm.
Ông cụ đang rất nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ, mải mê tiếp chuyện mấy người hàng xóm sang chơi để thám thính tình hình trong bếp và mấy người xách quà sang chúc Tết sớm.
Đã ngồi buôn dưa lê thì hiển nhiên phải có chén nước chén trà.
Thấy cháu ngoại tự dưng hôm nay lại đi pha trà, ông cụ mừng rơn, lập tức sai thằng bé đun thêm nước pha trà mời khách luôn.
Nấu nước thì chẳng cần phải mò vào gian bếp lớn, nhà vẫn còn gian bếp nhỏ chuyên dùng để nấu ăn hàng ngày, cứ sang đó đun là xong. Dưới sự chỉ đạo của anh họ và ông ngoại ruột, Hà Thành đành cắn răng hóa thân thành cỗ máy đun nước vô tri, điên cuồng đun nước pha trà.
Ngặt nỗi cậu chàng lại mù tịt kinh nghiệm, mấy ấm đầu toàn lỡ tay bỏ nhiều trà quá, cái cốc giấy bé tí mà nhét đến nửa cốc trà, nước chát xít khiến ông khách nào đến chơi uống vào cũng phải nhăn mặt lè lưỡi.
Chính Hà Thành uống thử một ngụm cũng nhăn nhó mặt mày.
Đương nhiên, là do bị bỏng.
Trà thế này Hà Thành sao đám bưng lên cho ông anh trai kính yêu của mình, vội vàng rút điện thoại ra search mạng xem cách pha trà chuẩn chỉnh, rồi mới ngã ngửa ra là còn có quy tắc phải đổ nước đầu đi, mỗi loại trà có một cách pha riêng, nhiệt độ nước cũng phải canh cho chuẩn.
Môn nghệ thuật này thâm sâu quá, nghiên cứu một hồi Hà Thành hoa cả mắt chóng cả mặt. Cũng may khách khứa đến chơi đông đúc, chẳng hiểu sao ai cũng thích uống trà, thế là có thừa chuột bạch cho cậu chàng làm thí nghiệm.
Còn về phần khách khứa... Thực ra mọi người cũng chẳng có ý kiến gì với tài pha trà của Hà Thành đâu.
Trà ngon hay dở có quan trọng đâu.
Quan trọng là cái món Tô Bính mà lão Tần lấy ra thiết khách nó quá sức ngon!
Mặc dù chăng hiểu sao đĩa Tô Bính này toàn bị vỡ vụn, mọi người toàn phải nhón từng mảnh vụn lên ăn, nhưng mà đến cái vụn bánh ăn cũng ngon bá cháy.
Ngon đến mức chẳng ai buồn nhấc mông đi về nhà nữa.
Chỉ muốn chai mặt ngồi lỳ ngoài sân buôn chuyện rôm rả, để chứng minh mình không phải đến chỉ để ăn chực Tô Bính thì thi thoảng lại phải nhấp vài ngụm trà, thậm chí còn hận không thể gọi cả nhà sang đây buôn dưa lê cùng.
Trong chốc lát khoảng sân nhà họ Tần đã trở nên náo nhiệt vô cùng, chỉ khổ thân mỗi Hà Thành chạy ra chạy vào điên cuồng châm trà rót nước.
Trong bếp, Tần Hoài đang khát khô cả họng.
Sáng nay Tần Hoài chưa lót dạ gì, nước cũng chẳng uống được mấy ngựm, về đến quê là phi thắng vào bếp cày cuốc không ngơi nghỉ.
Chẳng phải hắn vẫn chưa ăn sáng sao? Phải mau chóng làm mẻ bánh bao lót dạ mới được.
Kết quả là bây giờ bánh bao đã nằm gọn trong lồng hấp rồi, bột làm vỏ bánh cũng nhào xong mấy mẻ, Tần Hoài cũng đã bắt đầu trộn nhân để giao cho Tần Lạc đảo đều, thế mà ấm trà vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.
"Lạc Lạc, em ra rót cho anh cốc nước ấm đi, nếu không có nước ấm thì lấy nước ngọt cũng được, nước cam, Coca, Sprite gì đều được tất, cùng lắm thì lấy hoa quả ra ép nước cho anh." Tần Hoài nói.
Tần Lạc nghe Tần Hoài nói vậy là biết ngay ông anh mình khát lắm rồi, lập tức phi thẳng ra khỏi bếp đi tìm Hà Thành.
Hà Thành đúng là quá đáng, cô em gái ruột không cùng huyết thống này còn đang bận tối mắt tối mũi trong bếp, thế mà thằng em họ ruột không cùng huyết thống kia lại đám lén lút trốn việc bên ngoài.
Trong gian bếp nhỏ, Hà Thành pha trà đến mức sắp tóe lửa ra rồi.
Thấy Tần Lạc tới, Hà Thành vội vàng cầu cứu: "Lạc Lạc chị mau lại đây xem giúp em, mấy cốc trà này cốc nào uống bình thường nhất. Em mằn mò trên mạng cả buổi mà vẫn không học được cách pha cho ra hồn, sao em thấy cốc nào uống cũng dở tệ thế này."
Tần Lạc nhấp thử mỗi cốc một ngụm: "Vị y chang nhau mà."
"Có phải chị không thích uống trà không?"
Ba mươi giây sau, Tần Lạc bưng một cốc trà ấm quay lại gian bếp lớn, Tần Hoài uống một hơi cạn sạch, sau đó bảo: "Lạc Lạc, lấy giúp anh chai Coca với."
Khoảnh khắc này, Tần Hoài mới ngộ ra hóa ra không phải hắn thích uống trà, mà là trà do người của Tri Vị Cư pha rất hợp khẩu vị của hắn.
Lần sau phải hỏi Đàm Duy An xem mọi người ở Tri Vị Cư pha cho hắn loại trà gì mới được.
10 phút sau, Bánh Bao Tửu Nhưỡng chính thức ra lò.
Gần như ngay khoảnh khắc bánh bao vừa ra lò, mùi rượu nếp thơm lừng lập tức lan tỏa khắp không gian.
Bà con thôn Tần Gia nào đã từng thấy cảnh tượng này, đám người vốn đang quây quần buôn dưa lê nhặt vựn Tô Bính ăn ngoài sân giờ bỏ luôn cả vụn bánh, ra sức hít lấy hít để, sau đó ngơ ngác hỏi nhau:
"Cái mùi gì mà thơm thế nhỉ?"
"Cảm giác giống mùi rượu nếp ấy."
"Không phải không phải, hình như là mùi Bánh Bao, mùi Bánh Bao Tửu Nhưỡng cơ."
Trong bếp, bà cô ba và bà cô sáu phụ trách nhóm lửa cũng sợ ngây người.
Đương nhiên, những người khác không phải là không kinh ngạc, chủ yếu là hai người này nhàn rỗi nhất, nên mới có thời gian mà đứng ngây ra đó.
Tần Lạc nhanh nhẹn gắp Bánh Bao ra, vừa gắp vừa hỏi: "Anh ơi, mấy cái Bánh Bao này bây giờ ăn luôn ạ?"
"Đúng rồi, em thấy bớt nóng thì đưa cho anh hai cái nhé, cả sáng nay anh sắp chết đói rồi."
Tần Lạc liền đưa ngay cho Tần Hoài hai cái.
LVQ8371