Mọi người đều là người có kinh nghiệm, biết chừng mực, hiểu rõ sức khỏe mới là tiền vốn của cách mạng. Nếu thật sự ăn uống vô độ để xảy ra chuyện, dọa Tiểu Tần sư phụ sợ đến mức sau này không nấu bánh trôi vào buổi tối nữa, thì chăng phải tất cả mọi người đều nhịn ăn sao.
Giữa việc được ăn no một bữa và được ăn no cả đời, mọi người vẫn phân biệt được rất rõ ràng.
Múc xong toàn bộ bánh trôi, Tần Hoài không để Âu Dương bưng ra ngoài ngay, mà tiện tay mở bảng hệ thống trò chơi lên, liếc mắt nhìn điểm kinh nghiệm của kỹ năng Canh lửa, tiện thể ngó qua điểm kinh nghiệm của các kỹ năng khác một chút.
Hiện tại bảng kỹ năng của Tần Hoài đã chễm chệ biến thành:
Đồ giám đã mở khóa: 7/12
Phát Diện (Cao cấp): Kỹ thuật Phát Diện của bạn đã đánh bại 96% sư phụ Điểm Tâm trên toàn quốc. (20127/100000)
Trộn nhân (Cao cấp): Kỹ thuật trộn nhân của bạn đã đánh bại 97% sư phụ Điểm Tâm trên toàn quốc. (57932/100000)
Chỉ pháp (Sơ cấp): Bạn hoàn toàn không biết tạo hình cho Điểm Tâm. (999/1000)
Chiên rán (Trung cấp): Quẩy bạn chiên ra cũng không tệ. (872/10000)
Đao công (Sơ cấp): Trình độ nấu ăn gia đình. (179/1000)
Canh lửa (Trung cấp): Vẫn cần cố gắng thêm. (6277/10000)
Kinh doanh (Trung cấp): Coi như cũng biết làm ăn, không đến mức lỗ vốn. (1999/10000)
Nói dối (Cấp Đại sư): Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ chính là bạn đấy! (359317/1000000)
Đánh giá: Một vị sư phụ Điểm Tâm có chút tiếng tăm.
Ây dà, Chỉ pháp chỉ còn thiếu đúng một điểm kinh nghiệm nữa là thăng cấp rồi.
Tần Hoài có hơi hối hận vì tối nay không làm thêm hai phần Quả Nhi. Giả sử hắn không nhìn thấy thì thôi, nhưng đằng này đã thấy rồi, nếu không cày cho xong nốt một điểm kinh nghiệm này thì tối nay hắn ngủ không ngon giấc mất.
Nhắc đến độ thuần thục của mấy kỹ năng này, Tần Hoài cũng cảm thấy thật thần kỳ.
Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra.
Độ thuần thục của kỹ năng Phát Diện và Trộn nhân hiện tại căn bản không cần Tần Hoài phải cố ý cày cuốc. Chỉ cần hàng ngày làm Điểm Tâm là điểm kinh nghiệm tự động tăng vùn vụt, làm bất kỳ món Điểm Tâm nào cũng đều tăng độ thuần thục cho hai kỹ năng này.
Đặc biệt là Phát Diện, chỉ cần là làm Điểm Tâm thì kiểu gì cũng tăng độ thuần thục của kỹ năng Phát Diện.
Trớ trêu thay, thứ mà Tần Hoài muốn cày lúc này lại là độ thuần thục của kỹ năng Canh lửa.
Đứng ở góc độ của Trịnh Tư Nguyên mà nói, Tần Hoài chắc chắn là một gã sư phụ Điểm Tâm vô cùng "có mới nới cũ". Đối với Điểm Tâm mới, cứ thấy món nào là hắn mê món đó, học được món này là lại vứt xó món kia, kiểu "đứng núi này trông núi nọ". Chẳng có bất kỳ món Điểm Tâm mới nào đủ sức giữ chân được sự hứng thú của hắn quá vài tháng, đúng chuẩn một "tra nam" trong làng Điểm Tâm.
Quả thực khiến người ta sôi máu!
Khổ nỗi Tần Hoài lại có số hưởng, lúc nào cũng vớ được vô khối công thức Điểm Tâm mới một cách khó hiểu, mà toàn là công thức xịn sò mới chết chứ.
Bản thân Tần Hoài cũng thừa nhận, hắn quả thật có hơi "tệ bạc" với Điểm Tâm một chút, nhưng cũng đâu thể đổ hết tội lỗi lên đầu hắn được.
Tại Nhiệm Vụ Phụ Tuyến nhiều quá chứ bộ, nhiệm vụ lại còn gian nan nữa chứ.
Cửa ải khó nhằn của Tứ Hỉ Thang Đoàn còn chưa vượt qua xong, công thức làm Bánh Bao Gạch Cua Kép lại có người dâng tận cửa.
Làm không xuể, thực sự làm không xuể.
Tần Hoài có lòng muốn cày độ thuần thục của kỹ năng Canh lửa, kéo cái kỹ năng chính đang thọt nhất hiện tại lên mức Cao cấp, nhưng hắn chỉ có thể tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi để luyện tập, lại còn thường xuyên bị gián đoạn bởi đủ loại tình huống bất ngờ.
Đối với đầu bếp Điểm Tâm mà nói, kỹ năng canh lửa thực ra cũng không quan trọng đến thế.
Từ sau khi đến Hoàng Kí làm việc, Tần Hoài càng thấm thía một điều: chi cần tay nghề đủ định, thì đối với một Đại sư phụ, mọi khuyết điểm đều chỉ là chuyện nhỏ.
Canh lửa kém, vậy thì cứ tìm mấy người đầu bếp Điểm Tâm hay thậm chí là đầu bếp món mặn giỏi canh lửa tới làm phụ bếp.
Chỉ pháp kém, vậy thì cứ chọn mấy đầu bếp Điểm Tâm có chỉ pháp xuất sắc tới chuyên lo phần tạo hình cho bánh.
Còn về phần đao công quá tệ...
Không quan trọng, đối với một Đại sư phụ Điểm Tâm mà nói, chẳng có món Điểm Tâm nào bắt họ phải tự tay thái nguyên liệu cả.
Trước sự kiên trì nhẫn nại, dù bận rộn vẫn cố gắng duy trì việc luyện tập canh lửa suốt một thời gian dài của Tần Hoài, Hoàng Thắng Lợi luôn tỏ thái độ vô cùng tán thưởng.
Ông ấy cực kỳ khâm phục một đầu bếp đã đạt đến vị thế Đại sư phụ tuyệt đối như Tần Hoài - người chỉ cần hô một tiếng là cả bếp dạ ran, đi muộn có người phần cơm, giơ tay có người dâng trà, chỉ cần liếc mắt một cái là đám phụ bếp đã tranh nhau đi làm việc, một người đã thành danh, đã va chạm việc đời như vậy mà vẫn sẵn sàng khiêm tốn thỉnh giáo, miệt mài luyện tập hệt như một gã học việc mới vào nghề, chiều nào cũng cắm mặt trong bếp khổ luyện các món thịt xào.
Bỏ qua mọi thứ khác, chỉ riêng cái tinh thần này thôi cũng đã rất đáng để biểu dương rồi.
Nếu Tần Hoài mà biết được suy nghĩ trong lòng Hoàng Thắng Lợi, hắn nhất định sẽ gào lên với ông ấy rằng: Hoàng sư phụ, khoan hãy tán thưởng đã, mau giúp tôi nghĩ cách làm sao để cày độ thuần thục của kỹ năng Canh lửa đi!
Cày độ thuần thục Canh lửa đúng là quá khó nhằn.
Mặc dù kỹ năng có hiệu suất cày điểm chậm nhất hiện tại thực ra là Chỉ pháp. Mỗi ngày Tần Hoài làm nhiều Quả Nhi như vậy, theo lý mà nói thì điểm thuần thục Chi pháp phải tăng vừn vụt, phút chốc là đột phá Trung cấp, đạt tới Cao cấp, rồi tiến thăng lên cấp Đại sư mới đúng.
LVQ8371