"Con quanh năm chạy tới chạy lui bàn chuyện làm ăn, trên tay không có nổi chiếc đồng hồ, lãnh đạo phòng thư mua của người ta sẽ khinh thường con đấy."
"Hơn nữa, con vất vả lắm mới níu kéo được Tiểu Quách quay lại, bố mẹ người ta cũng đồng ý mối hôn sự này dự định sang năm cưới rồi. Cái nhà này cũng nên sắm sửa thêm ít đồ nội thất mới, xe đạp với đài radio chắc chắn là phải mua, con không cần đồng hồ thì cũng phải mua cho Tiểu Quách một chiếc, rồi còn tiền sính lễ nữa, động đến cái gì cũng cần tiền cả." Bố Cung Lương bắt đầu bật chế độ lải nhải.
Cung Lương bất đắc dĩ nói: "Bố à, con không có đồng hồ thì vẫn chốt được đơn hàng ở hội chợ triển lãm đấy thôi."
"Bố cứ yên tâm chữa bệnh đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa. Bác sĩ chẳng phải đã nói rồi sao? Trong lòng cứ lo nghĩ thì bệnh này chữa sẽ chậm, nếu chữa tốt thì sau này bố có thể đi lại được, sau này bố đi lại được là tốt hơn bất cứ thứ gì rồi."
"Lúc con và mẹ xách quà đến nhà Minh Châu, mẹ đã vỗ ngực đảm bảo với bố mẹ Minh Châu là bệnh của bố có thể chữa khỏi, sau này chắc chắn có thể xuống giường đi lại được. Bố đâu thể để mẹ nuốt lời, đến lúc đó người ta lại bảo nhà mình lừa cưới thì sao?" Cung Lương bắt đầu bật chế độ chém gió dẻo mỏ.
Bố Cung Lương bị dọa sợ không nhẹ, vội vàng nói: "Thế thì không được, không được đâu."
"Lần trước vị bác sĩ kia bảo bố phải tập luyện thế nào ấy nhỉ? Tập, phải tập nhiều vào, bố chắc chắn sẽ chữa trị đàng hoàng, tuyệt đối không nghĩ ngợi lung tung nữa, trước khi con và Tiểu Quách kết hôn bố nhất định phải đứng lên được."
Mẹ Cung Lương còn đang nấu cháo, nghe bố Cung Lương nói vậy đành bất đắc dĩ cười lắc đầu.
Thím hàng xóm nghe thấy tiếng động, ôm một chậu quần áo cười đi ra: "Anh Cung này, bây giờ trong xưởng dệt lụa có nhà ai mà không ghen tị với anh vì đẻ được đứa con trai giỏi giang như Tiểu Lương chứ? Tiểu Lương một mình chốt được bao nhiêu là đơn hàng, cả xưởng đều được nhờ, tiền lương, tiền thưởng, tiền trợ cấp nợ đọng trước đây đều được phát hết rồi, lại còn được phát thêm tiền thưởng nữa. Lúc nhận tiền lão Hạ nhà tôi cứ như phát điên ấy, về nhà cứ nói mãi với tôi là cả đời ông ấy chưa từng thấy nhiều tiền như vậy."
"Hai ngày trước tôi còn nghe người ta kháo nhau, xưởng trưởng đang đi khắp nơi hỏi thăm xem có bác sĩ nào chữa tai biến giỏi không, làm bao nhiêu người tưởng nhà xưởng trưởng có người bị tai biến đấy."
"Phúc phần của anh vẫn còn ở phía sau cơ."
Bố Cung Lương nghe xong cười đến mức không khép được miệng.
Thím hàng xóm cười nói với Cung Lương: "Tiểu Lương à, cháu cứ yên tâm đi làm đi, lát nữa nếu trời hửng nắng thím sẽ bảo hai thằng ranh nhà thím cõng bố cháu xuống lầu phơi nắng cho."
"Cháu cảm ơn thím Hạ ạ."
"Ôi dào cảm ơn cái gì, bây giờ xưởng dệt lụa của chúng ta trông cậy cả vào cháu đấy, thím đều nghe nói cả rồi. Một thời gian nữa cháu phải đi Kim Lăng bàn chuyện làm ăn đúng không, cố gắng bàn cho tốt nhé, tiền thưởng của lão Hạ nhà thím trông cậy hết vào phòng kinh doanh các cháu đấy."
Cung Lương mỉm cười, xách túi đi làm, mẹ Cung Lương đúi vào tay hắn một quả trứng gà luộc. Hắn thong thả bước đi, vừa đi vừa ăn.
Càng đến gần xưởng dệt lụa, người quen biết Cung Lương lại càng nhiều.
Dọc đường đi đâu đâu cũng thấy người chào hỏi, gọi bằng đủ thứ tên, Tiểu Cung, Tiểu Lương, Cung sale, cán sự Cung, thậm chí có người còn dừng xe đạp lại ngỏ ý muốn chở Cung Lương một đoạn nhưng bị hắn từ chối.
Có thể thấy Cung Lương quả thực không hề nói khoác, hắn đích xác đã chốt được một đơn hàng siêu khủng ở hội chợ triển lãm, xoay chuyển tình thế ngàn cân treo sợi tóc, cứu xưởng dệt lụa khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Cung Lương của hiện tại đã không còn là cậu nhân viên Tiểu Cung bình thường mờ nhạt vừa mới được lên chính thức của phòng kinh doanh nữa, mà hắn đã trở thành nhân viên sale hạng vàng tiếng tăm lừng lẫy của xưởng dệt lụa.
Người ta thường nói người gặp chuyện vưi thì tỉnh thần sảng khoái, Cung Lương rơi xuống tận cùng đáy vực, rồi lại từ dưới vực sâu bò lên, đương nhiên là vô cùng đắc ý, lúc đi đường lưng hắn cũng ưỡn thắng tắp.
Bữa sáng của Cung Lương được giải quyết ở nhà ăn xưởng dệt lụa, mặc dù dạo này xưởng làm ăn khá khẩm, nhưng nhà ăn thì vẫn keo kiệt y như cũ. Bữa sáng chỉ có Bánh Bao ngũ cốc độn đầy bột đen và bát cháo loãng toẹt.
Nhờ lợi thế quen mặt, Cung Lương đã lấy được từ chỗ nhân viên chia thức ăn một suất đặc biệt, đó là Bánh Bao ngũ cốc làm từ bột ngô pha bột mì trắng.
Giao diện của chiếc Bánh Bao này trông còn tệ hơn cả đĩa dưa chuột muối tương nhà Cung Lương, không biết có phải do độn quá nhiều bột ngô hay không mà bề mặt bánh cứ lồi lõm rỗ chằng rỗ chịt.
Ăn sáng xong, Cung Lương đến phòng kinh doanh làm việc.
Trong phòng kinh doanh, Trưởng phòng Trần đang nhàn nhã tống trà xem báo, dáng vẻ trông vô cùng ung dung tự tại.
Thấy Cung Lương đến, Trưởng phòng Trần tươi cười đứng dậy cứ như nhìn thấy cục vàng, ông dúi vào tay hắn một quả trứng gà nhỏ đã luộc chín, hỏi: "Tiểu Cung này, dạo này cậu không cần chạy đôn chạy đáo bên ngoài nữa đâu, cứ nghỉ ngơi dưỡng sức cho khỏe, chuẩn bị tinh thần cho đợt đi Kim Lăng bàn đơn hàng vào tháng 8 nhé."
"Cháu biết rồi thưa Trưởng phòng, lần trước ở hội chợ triển lãm cháu đã cố ý xin phương thức liên lạc của mấy đồng nghiệp phòng kinh doanh ở các xưởng lớn tại Kim Lăng, Ma Đô, Bắc Bình và Thâm Quyến, dạo này cháu vẫn luôn viết thư giữ liên lạc với họ."
"Chỉ là cần xưởng duyệt cho chút kinh phí, cháu dự định một thời gian nữa sẽ đích thân đến Kim Lăng bái phỏng một chuyến."
LVQ8371