Khoái đến mức Tần Hoài cũng chăng hiểu nổi rốt cuộc Trịnh Tư Nguyên mê ăn mì, hay là mê húp nước hầm xương trong Trường Thọ Diện nữa.
"Sáng nay còn bận làm nhân bánh, không có nhiều thời gian làm Kê Thang Diện đâu, hay thế này đi, tôi nặn hai bát nhé."
"À không, ba bát, Lạc Lạc phải ăn hai bát cơ."
Trịnh Tư Nguyên gật gù, hài lòng tiếp tục nhào bột.
9 giờ sáng, Tần Lạc đã thành công được đánh chén bữa sáng thịnh soạn của Hoàng Kí, mọi người ở Hoàng Kí cuối cùng cũng được diện kiến cô em gái trong truyền thuyết Tần Lạc, đồng thời được mở mang tầm mắt trước sức ăn của cô bé.
Hai bát Kê Thang Diện, hai bát Hoành Thánh, một xửng Tiểu Long Bao, một suất Như Ý Quyển, một suất Bánh Gạo.
Từ lúc bắt đầu đi học thêm, sức ăn của Tần Lạc lại càng vô địch hơn.
Trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn khỏe cũng là chuyện bình thường.
Đổng Sĩ sợ ngây người, kéo một cậu đầu bếp vô danh của Tri Vị Cư thì thầm to nhỏ mãi, hèn gì trước nay Tần Hoài cứ bảo hắn làm Điểm Tâm đều là để cho em gái ăn, sức ăn của em gái khủng thế này nhìn qua là biết chuyên gia thử món rồi.
Đương nhiên, sức ăn của Tần Lạc cũng chỉ là chủ đề bàn tán lúc rảnh rỗi của mọi người ở Hoàng Kí. Hôm nay, cả nhóm vẫn tiếp tục làm việc như thường lệ, Tần Hoài tranh thủ chút thời gian lẻ tẻ làm xong phần nhân đậu đỏ và nhân vừng đường cần dùng cho món Tứ Hỉ Thang Đoàn vào ngày mai.
Việc chuẩn bị nguyên liệu bình thường này chẳng mảy may thu hút sự chú ý của ai, chỉ có Hoàng Thắng Lợi trong lúc dạy canh lửa vào buổi chiều đã khen Tần Hoài vài câu rằng hắn tiến bộ rất lớn, tuy chưa có bước đột phá nào nhưng đã bớt mắc sai lầm đi nhiều.
Trong quá trình luyện tập kỹ năng cơ bản, ít mắc lỗi chính là một bước tiến lớn.
Chẳng ai có thể một bước lên mây, cũng chẳng có học đồ nào chỉ trong một ngày mà sở hữu được 10 năm nội công. Tiến bộ là một quá trình tích lũy chậm rãi, ít mắc lỗi chính là minh chứng rõ ràng nhất cho năng lực tiếp thu.
Nào có ai ngờ được Tần Hoài đang ủ mưu để ngày mai tung ra một cú nổ lớn cho mọi người lác mắt.
Sáng sớm hôm sau, Tần Hoài vẫn giống như hôm qua, mò đến bếp từ rất sớm.
Cổ Lực thấy Tần Hoài hai ngày liên tiếp đến sớm thì hơi bất ngờ, nhưng ngoài mặt không biểu lộ gì, vẫn như thường lệ gác lại công việc đang làm dở để đi pha trà, sau đó phụ việc cho Tần Hoài.
Công việc phụ giúp của Cổ Lực hôm nay là thái thịt cho Tần Hoài.
Thang Đoàn nhân thịt tươi thì khâu chuẩn bị được phần nhân thịt ngon là cực kỳ quan trọng.
Nhân thịt phải săn chắc, vì là thuần nhân thịt, không được nạc quá cũng không được mỡ quá, trong thịt có thể trộn thêm chút tinh bột, thịt băm bắt buộc phải nhuyễn mịn, như vậy lúc ăn mới có cảm giác ngon miệng.
Khi trộn nhân phải tuân thủ nguyên tắc không được cho quá nhiều gia vị, mặc dù thịt lợn là nguyên liệu nền rất đỉnh, kết hợp với gia vị nào cũng hợp, nhưng không thể vì thế mà tống cả đống gia vị vào, làm như kiểu thịt lợn ươn nên phải cho nhiều gia vị để át mùi vậy.
Là viên Thang Đoàn vị mặn duy nhất trong phiên bản Tứ Hi Thang Đoàn này, Thang Đoàn nhân thịt tươi phải đóng vai trò điều tiết sự cân bằng, trở thành một vị trọng tài trung lập trong bát Tứ Hi Thang Đoàn. Để thực khách không đến mức ngấy tận cổ vì ăn liền ba viên Thang Đoàn nhân ngọt, và cũng không hụt hãng khi vừa thưởng thức ba viên nhân ngọt tuyệt hảo lại cắn trúng một viên nhân mặn nhạt nhẽo.
Cổ Lực băm nhân thịt, Tần Hoài làm Bách Quả Hãm.
Trong 6 loại nhân Bách Quả Hãm ở video hướng dẫn, Tần Hoài đã làm thử qua 4 loại, hôm nay hắn cũng chỉ định làm 4 loại này, những loại còn lại thì từ từ làm nghiệm chứng sau.
Một loại, hai loại...
Cùng với sự ra đời của từng phần nhân Bách Quả Hãm, nhóm đầu bếp Tri Vị Cư do Đàm Duy An dẫn đầu cũng lần lượt đến chỗ làm.
Thấy Tần Hoài đang làm Tứ Hi Thang Đoàn, Đàm Duy An vẫn chẳng thấy có gì lạ, chỉ tiện mắt nhìn vài cái, thấy Tần Hoài có vẻ không cần mình phụ giúp nên hắn liền đi làm Điểm Tâm.
Trịnh Tư Nguyên đến đúng lúc Tần Hoài đang nhào vỏ bánh nếp.
Thấy Tần Hoài lại đến sớm như vậy, Trịnh Tư Nguyên vô cùng mãn nguyện, cũng không hỏi han nhiều, chỉ nhìn lướt qua rồi đi ra bàn bếp nhào bột làm Hoành Thánh.
Tần Hoài bắt đầu gói Thang Đoàn.
Không phải loại hộp mù may rủi, mà là phiên bản tiêu chuẩn, chia làm 4 hình dáng khác nhau.
Từng viên, từng viên một, từng mẻ Thang Đoàn cứ thế ra đời dưới bàn tay của Tần Hoài.
"Trịnh Tư Nguyên có rảnh không? Nấu giúp tôi mấy viên Thang Đoàn với, 4 loại nhân chia ra nấu riêng nhé." Thấy sắp đến giờ cơm, Tần Hoài bèn nhờ Trịnh Tư Nguyên giúp đỡ.
Nếu muốn đạt được chất lượng và hương vị Thang Đoàn ở mức tối đa, thì 4 loại nhân bắt buộc phải nấu riêng.
Chưa đợi Trịnh Tư Nguyên trả lời, Đổng Sĩ đã xung phong nhận việc: "Để tôi, để tôi!"
Với trình độ của Đổng Sĩ, nấu vài viên Thang Đoàn chắc chắn là dễ như trở bàn tay, Tần Hoài yên tâm giao nhiệm vụ nấu Thang Đoàn cho hắn, còn mình thì tiếp tục gói nốt chỗ Thang Đoàn còn lại.
9 giờ, Trần Huệ Hồng, Trần Tuệ Tuệ và Tần Lạc có mặt đúng giờ ở cửa bếp.
"Anh ơi! Mì xong chưa ạ? Lát nữa em phải đi học thêm Toán, hôm nay em muốn ăn ba bát mì!" Tần Lạc đứng ở cửa bếp gào thét gọi anh trai.
Tần Hoài liếc mắt nhìn Thang Đoàn trong nồi.
Thang Đoàn trong nồi thực ra đã chín rồi, Đổng Sĩ đã tắt bếp, đang tìm bát chuẩn bị vớt Thang Đoàn ra.
"Hôm nay không có Kê Thang Diện đâu, nhưng có Tứ Hỉ Thang Đoàn mới làm nóng hổi đây. Em ăn hai bát thôi là được rồi, ăn nhiều quá không tiêu hóa nổi đâu."
LVQ8371