Tần Hoài hơi lúng túng gãi đầu: "Không phải bảo là hồi bé con hay múa may quay cuồng bị tăng động, người ta nghỉ ngờ con có bệnh nên mới mãi không được nhận nuôi sao ạ?”
"Thì đúng rồi, các bạn nhỏ khác đều có thể ngồi ngoan ngoãn, riêng con thì ngồi không yên nổi mấy phút, trông đã thấy không được thông minh cho lắm. Vừa nói muốn đổi họ đổi tên là lại gào khóc thảm thiết, ai cũng nghi ngờ con là đứa trẻ ngốc, trí tuệ có vấn đề. May mà bố mẹ con sống ngay gần đây, biết rõ gốc gác, nếu không danh tiếng của mẹ đều bị thằng nhóc con khóc cho hỏng bét rồi."
"Mẹ nhớ hồi đó bọn họ nói thế nào nhỉ? À đúng rồi, đều bảo mẹ không phúc hậu, rõ ràng là một đứa trẻ ngốc mà cứ nằng nặc lừa người ta là đứa trẻ bình thường."
Trời đất chứng giám, khi đó Tần Hoài chỉ là chịu thiệt thòi vì không có văn hóa, không biết chữ mà thôi!
Đứa trẻ nhà ai không có văn hóa nhưng mang theo hệ thống, mà trước khi đọc tiểu thuyết hệ thống lại biết mình có một hệ thống chưa được kích hoạt cơ chứ.
Tần Hoài xấu hổ đến mức chỉ muốn vùi đầu vào trong đống bột, Tần Lạc vẫn không quên chậm chạp bồi thêm một nhát đao.
"Thì ra hồi bé anh hai mãi không có ai nhận nuôi là vì đầu óc anh ấy có vấn đề à."
Cô em gái tốt, lúc ăn thử Tứ Hỷ Thang Đoàn nhân Bách Quả em không đuổi kịp đúng không? Không sao, lúc ăn Tết anh sẽ cho em bù lại hết.
"Nhưng như vậy chẳng phải đã chứng minh không chỉ bố và anh hai là bố con trời sinh, mà em và anh hai cũng là anh em trời sinh sao?"
"Nếu anh hai bị nhà khác nhận nuôi thì đã chẳng thể làm anh hai của em được rồi."
Tần Lạc cười hì hì lớn tiếng nói.
Tần Hoài bỗng thấy cảm động, buột miệng thốt lên: "Lạc Lạc, Tết năm nay, anh nhất định sẽ cho em ăn Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A!"
"Anh ơi, Tứ Hỷ Thang Đoàn cấp A là cái gì thế? Có phải cái hệ thống anh tưởng tượng ra lại ban bố nhiệm vụ gì rồi không?"
"Em đừng quan tâm, ăn rồi em sẽ biết. Nhiệm vụ dịp Tết năm nay của em chính là ăn!"
Buổi tối tôi đi ăn liên hoan với bạn học cấp ba, còn một chương nữa lát về sẽ viết tiếp, chắc là sẽ rất muộn.
Tần Lạc không biết nhiệm vụ dịp Tết của mình có phải chỉ là ăn hay không, nhưng cô bé biết nhiệm vụ hiện tại chắc chắn là nặn bánh.
Nặn trong từ nặn bánh bao.
Nặn bánh trôi độ khó không lớn, nhưng Tiệm Ăn Sáng Tần Gia chưa bao giờ bán bánh trôi, người nhà họ Tần không có kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực này. Không biết cần bao nhiêu nhân, cũng chẳng biết 4 kiểu dáng của bánh trôi phải nặn ra hình thù gì mới coi là đẹp mắt, nên mọi người chỉ có thể đứng bên cạnh giương mắt nhìn.
Tần Hoài đành phải phân công công việc nặn bánh bao cho những người khác, còn một mình hắn thì cân trọn khâu làm bánh trôi.
May mà Tần Hoài là thợ lành nghề, dạo gần đây hắn đã nặn đủ nhiều bánh trôi rồi.
Mẻ bánh trôi đầu tiên nặn xong, Tần Viện Trưởng liền dựa theo số người mà nấu một nồi, mỗi người 4 viên. Bình thường Tần Lạc không thể nào chỉ ăn 4 viên, nhưng nể tình trên đường về cô bé cứ ăn tống không ngừng nghi, hôm nay tạm thời cứ tính cô bé là một phần ăn bình thường vậy.
Lúc nấu bánh trôi Tần Hoài cũng không yên tâm, thi thoảng hắn lại ngó vào nồi một cái, nhắc Tần Viện Trưởng vặn lửa nhỏ lại.
Tần Viện Trưởng là người có tiền án, hết nồi canh vừng gạo nếp này đến nồi canh vừng gạo nếp khác từng là chiến tích oai hùng của bà ấy. Là viện trưởng của cô nhi viện, điểm kỹ năng của bà ấy có lẽ đã dồn hết vào việc chăm sóc trẻ con, chứ tuyệt đối chẳng có tí tẹo điểm nào rơi vào kỹ năng nấu nướng cả.
"Bánh trôi lớn nóng hổi ra lò rồi đây, lại đây, mọi người dừng tay chút đi, ăn bánh trôi trước đã. Hoài Hoài đừng nặn nữa, nặn không hết cũng không sao đâu, cứ ăn bánh trôi trước đi." Tần Viện Trưởng thuần thục múc bánh trôi đưa bát cho mọi người, lúc đưa bát cho Tần Lạc, bà ấy suýt nữa thì theo thói quen cầm thìa đút thẳng vào miệng cô bé.
Tần Lạc đỡ lấy bát, trực tiếp múc một viên bánh trôi lên định ăn.
"Lạc Lạc, 3 phút 50 giây." Tần Hoài nhắc nhở.
Tần Hoài cũng không quá lo lắng Tần Lạc sẽ bị bỏng, Tần Lạc tuy có mỏ sắt dạ dày đồng nhưng đồng thời cô bé cũng rất tự biết lượng sức mình, nếu ăn phải đồ quá nóng thì cô bé sẽ nhổ thẳng ra luôn.
Tần Hoài chỉ lo những người khác học theo, để rồi tối nay rủ nhau nhập viện hết.
Mọi người có mặt ở đây tuổi đều đã cao, bỏng thực quản không phải là chuyện đùa đâu.
Tần Lạc nghe vậy vội vàng dừng miệng, móc điện thoại ra bắt đầu bấm giờ: "Anh ơi, nãy Tần Viện Trưởng múc bánh trôi cũng mất một lúc rồi, em đếm ngược 3 phút nhé."
Tần đại gia nặng tai nên không nghe rõ đoạn đối thoại của hai anh em, một tình nguyện viên vô danh tò mò hỏi: “Cái bánh trôi lớn này có quy tắc thưởng thức gì đặc biệt sao?”
Tần Lạc trịnh trọng gật đầu: "Anh hai em đã trải qua nhiều lần thử nghiệm và tính toán chi li rồi, Tứ Hỷ Thang Đoàn này múc ra bát xong nhất định phải để đúng 3 phút 50 giây rồi mới ăn thì nhiệt độ mới là hoàn hảo nhất."
Mọi người chợt bừng tỉnh ngộ, cảm thấy Điểm Tâm ở thành phố lớn quả nhiên đẳng cấp khác hẳn, lại còn tính toán chính xác đến từng giây, thật là thất kính thất kính.
Sau đó ai nấy đều nhao nhao đặt bát xuống, dán mắt vào màn hình điện thoại của Tần Lạc, chờ đợi 3 phút đếm ngược kết thúc.
LVQ8371