Nếu như cái lý do này được củng cố bằng sự thành công rực rỡ của món Bách Quả Hăm, thì cho dù nó có nghe hơi vô lý một chút, người bình thường vẫn sẽ gật gù chấp nhận thôi.
Âu Dương đi mua mứt bí đao cho Tần Hoài rồi, thế nên vào giờ nghỉ trưa hắn không làm Tứ Hỷ Thang Đoàn nữa, mà chuyển sang nặn bánh bao nhím để luyện tay nghề.
Bánh bao nhím ít ra vẫn khó hơn bánh bao thỏ một xíu.
Kiềm Hoa Cung Đăng Bao quá khó nhằn, Tần Hoài thừa hiểu cái đạo lý dục tốc bất đạt, nên hắn định bụng cứ nặn thử bánh bao nhím để tìm lại cảm giác tay trước đã.
Phát hiện Tần Hoài lại có "tình yêu mới", Trịnh Tư Nguyên lập tức trưng ra cái vẻ mặt "tôi biết tỏng cậu là cái loại người có mới nới cũ như vậy mà".
Ngay cả buổi chiều lúc luyện xào thịt, Hoàng Thắng Lợi cũng không nhịn được vừa ăn bánh bao nhím vừa trêu chọc Tần Hoài: "Tiểu Tần, cậu luyện Điểm Tâm tạp quá đấy. Tôi thấy Tiểu Đàm muốn theo cậu luyện mà cũng hơi theo không kịp nhịp độ của cậu rồi. Cậu cứ thoắt cái làm Tứ Hi Thang Đoàn, thoắt cái làm Niên Cao, rồi lại quay sang bánh bao nhím, làm Tiểu Đàm bối rối hết cả lên."
Tần Hoài chỉ đành ngượng ngùng cười trừ: "Tại tôi không quen ngày nào cũng làm cố định một món Điểm Tâm, thế nên lúc luyện mới làm thêm vài món để đổi gió chút thôi mà."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Hoàng Thắng Lợi có chút áy náy: "Cũng tại Hoàng Kí làm liên lụy đến cậu. Dạo này cậu có mệt lắm không?"
"Không mệt, tôi chẳng mệt chút nào đâu."
Nói không mệt là nói dối, nhưng không quá mệt lại là thật.
Hiện tại Tần Hoài tập trung toàn thời gian làm Quả Nhi, phụ bếp chắng giúp được gì, về cơ bản mỗi một bước hắn đều phải tự tay làm. Bởi vậy tuy số lượng Quả Nhi không tính là quá lớn, nhưng khối lượng công việc của hắn lại rất khổng lồ.
Nhưng Quả Nhi đối với Tần Hoài mà nói lại là một món Điểm Tâm vô cùng kỳ diệu.
Quả thật độ khó của nó rất cao, các bước lại phức tạp, nhưng đối với Tần Hoài mà nói, kỳ thực Quả Nhi cũng không khó đến thế. Khâu tạo hình không quá khó, khâu lên màu cũng chẳng khó nhằn, hắn làm lâu dần thậm chí còn cảm thấy hơi nhàm chán, rất hiếm khi xảy ra lỗi, cũng chẳng gặp phải nút thắt nào.
Nếu không phải ngày nào cũng luyện thêm vài món Điểm Tâm khác, Tần Hoài có khi sẽ chán chết mất vì chỉ cắm mặt vào làm mỗi Quả Nhi.
Hoàng Thắng Lợi cười cười: "Sao có thể không mệt cho được. Cậu xem bọn Hoàng Gia, Tề Thiên kìa, ngày nào tan ca xong cũng y hệt mấy cái xác không hồn. Tôi toàn phải canh me bắt bọn họ làm ít đi một chút, chỉ sợ làm mệt quá sinh bệnh thì khổ."
Hoàng Thắng Lợi ngày nào cũng canh me Hoàng Gia để hắn bớt làm lại, còn Hoàng Gia ngày nào cũng chằm chằm nhìn Hoàng Thắng Lợi để ông bớt việc đi. Xét theo một góc độ nào đó, hai thầy trò nhà này đã tạo thành một vòng tuần hoàn khép kín.
"Tôi thấy dạo này mọi người cũng đều mệt bơ phờ rồi. Tiền thì kiếm bao giờ cho hết, danh tiếng cũng đã vang xa. Vừa nãy lúc nghỉ ngơi tôi có bàn bạc với Tiểu Tào, cảm thấy Hoàng Kí nên cho nghỉ một ngày để tất cả mọi người được nghỉ ngơi đàng hoàng."
"Tiểu Tào đề xuất một tuần nữa cho nghỉ là hợp lý nhất. Dù sao thì các phòng bao trong 7 ngày tới cũng đã được đặt kín chỗ, làm vậy cũng có thời gian để thông báo trước cho các khách quen và khách mới."
"Thế nên tạm chốt là ngày 16 sẽ nghỉ. Hôm đó nếu rảnh, Tiểu Tần cậu cứ qua nhà Trịnh sư phụ một chuyến nhé, tôi và chú ấy sẽ nấu cho cậu mấy món ngon."
Tần Hoài đáp: "Đã được nghỉ ngơi rồi mà còn phải làm phiền sư phụ và Trịnh sư phụ nấu ăn cho tôi, như thế có phải hơi vất vả quá không ạ?"
Hoàng Thắng Lợi xua tay liên tục: "Có gì mà vất vả đâu. Trịnh sư phụ của cậu bây giờ không thể để cho rảnh rỗi được, cứ rảnh tay là lại sinh lười. Phải đợi cậu qua thì ông ấy mới có động lực làm Điểm Tâm. Chứ nếu chi có một mình tôi mò tới, chắc ông ấy ra cổng chung cư mua hai cái Bánh Bao rồi đuổi tôi về mất."
"Thấy chưa, mải nói chuyện nên phân tâm rồi kìa, miếng thịt này xào quá lửa bị dai rồi."
Giăng bẫy gài hàng luôn, Hoàng sư phụ, ông thay đổi rồi!
Luyện canh lửa xong thì chỉ còn đúng 15 phút nữa là đến giờ làm. Tần Hoài chạy ra ngoài mua một cốc trà sữa để tự khao bản thân, lúc quay về vừa khéo tóm được Đổng Sĩ đang đứng ở cửa buôn chuyện hóng hớt rôm rả.
Lần trước giao nhiệm vụ đi hóng hớt cho Đổng Sĩ, thế mà đến tận bây giờ hắn vẫn bặt vô âm tín. Thậm chí lúc đi làm trong bếp, hắn toàn tìm cách né tránh Tần Hoài.
Thấy Đổng Sĩ định bôi mỡ vào chân chuồn êm, Tần Hoài vội vàng gọi giật lại: "Đổng Sĩ."
Đổng Sĩ biết có trốn cũng chẳng thoát, đành phải căng da đầu bước tới.
"Lần trước tôi nhờ cậu đi dò hỏi chuyện của Tiểu Hứa thế nào rồi?"
Đổng Sĩ lộ vẻ mặt khó xử.
Tần Hoài biết nhiệm vụ này có lẽ hơi gian nan, liền an ủi: "Không sao, không hỏi được cũng chẳng vấn đề gì, dù sao chuyện cũng qua bao nhiêu năm rồi."
Dựa theo quy luật cung cấp ký ức của hệ thống trò chơi, ký ức của Vương Căn Sinh chắc chắn có liên quan đến Tiểu Hứa. Tần Hoài nhờ Đổng Sĩ đi dò la giúp, chăng qua là muốn biết thêm chút thông tin tóm tắt trước đó, tránh cho việc lúc vừa mới bước vào ký ức lại ngơ ngác chăng hiểu cốt truyện ra sao.
Không dò la được cũng chẳng sao, cùng lắm đợi hoàn thành nhiệm vụ rồi trực tiếp xem luôn.
LVQ8371