Âu Dương đau khổ múc viên thứ hai lên, không màng chờ đợi mà nhét tọt vào miệng, nhằm xoa dịu đi sự tra tấn mà viên bánh trôi nhân Bách Quả vừa rồi mang lại.
Cắn một miếng.
Lại chúc mừng Âu Dương, tiếp tục trúng độc đắc, vẫn là bánh trôi nhân Bách Quả!
Âu Dương suýt chút nữa thì rớt hai hàng lệ tuôn trào, chỉ hận không thể quỳ sụp xuống, giơ hai tay lên trời, ngẩng cái đầu đầy kiêu hãnh của mình lên mà chất vấn ông trời rốt cuộc là vì sao.
Nhưng cậu ta sẽ không làm như thế, bởi vì bây giờ cậu ta mà ngẩng đầu lên thì cũng chẳng thể chất vấn ông trời được, cùng lắm là chất vấn cái trần nhà bếp mà thôi.
"Tần Hoài, hôm nay rốt cuộc cậu nặn bao nhiêu viên Bách Quả Hãm Thang Đoàn vậy? Lúc nãy tôi đứng trong bếp xem thấy cậu làm ít lắm mài!" Âu Dương bi phẫn hỏi.
Giọng nói bi phẫn của Âu Dương kéo Tần Hoài trở về thực tại. Tần Hoài sửng sốt, thấy Âu Dương thế mà lại quay trúng ô mất lượt: "Hôm nay cậu đen thế, mứt bí đao trong nhà hết rồi, sên được ít đường nên tôi không làm bao nhiêu nhân Bách Quả đâu, tổng cộng có đúng 8 viên thôi."
"Trong 21 bát bánh trôi này mà cậu vớ được hẳn một viên, ban ngày cậu nên đi mua vé số cào đi là vừa."
Tần Hoài mở toang cửa bếp, hướng về phía các ông các bà đang nín bặt chuyện trò, tất cả đều dùng ánh mắt đầy mong đợi nhưng cố kiềm chế, kích động nhưng vẫn giữ giá mà dán chặt vào cửa phòng bếp, lên tiếng: "Bánh trôi chín rồi, mọi người ăn được rồi ạ."
Các ông các bà lũ lượt kéo nhau vào lấy bánh trôi. Ai nấy nhìn thấy nửa viên bánh trôi nhân Bách Quả trong thìa của Âu Dương cũng đều cười tươi như hoa, mấy người có quan hệ tốt với cậu ta còn tranh thủ trêu chọc vài câu.
"Tiểu Âu à, ông biết ngay là cháu ngoan lắm mà, xung phong thử nhiệt độ lại còn hốt luôn viên Bách Quả Hãm nữa chứ.”
Mọi người đều cảm thấy chuyện này hết sức bình thường. Dẫu cho ăn Điểm Tâm của Tần Hoài thì lúc nào cũng có sẵn màng lọc "Tiểu Tần sư phụ", nhưng cái màng lọc này cũng chẳng thể nào hô biến Bách Quả Hãm thành một loại nhân ngon miệng được.
Đối với những khách hàng ruột của Vân Trung Thực Đường mà nói, chuyện nếm thử đồ ăn, bọn họ đã quá quen rồi.
Hồi trước lúc Tần Hoài luyện làm Điểm Tâm vào buổi chiều, các ông các bà cũng đến nếm thử giúp không ít.
Dở thì không lấy tiền, ngon thì tùy tình hình mà thu chút đỉnh, cái đạo lý này họ rành quá rồi.
Bánh trôi tối nay là đồ miễn phí, nên trước khi đến ăn, các ông các bà đều đã chuẩn bị sẵn tỉnh thần cả rồi.
Kết quả lúc ăn vào mới biết, hóa ra là ba vị ngon đáng đồng tiền bát gạo, cộng thêm một vị dở tệ bù qua sớt lại thành ra hòa vốn, nên mới không lấy tiền.
Mặc dù bánh trôi vị Bách Quả khó ăn thật, nhưng nó lại khó ăn một cách rất đặc sắc, khó ăn có linh hồn, khó ăn mang đậm tính giải trí, khó ăn đến mức khiến các ông các bà lúc ăn bánh trôi cứ phải gọi là ngập tràn tiếng cười, làm cho mọi người khó lòng mà từ chối được.
Chứ ai lại nỡ chối từ một hộp mù bánh trôi miễn phí cơ chứ?
Không ăn trúng Bách Quả Hãm Thang Đoàn thì coi như hời to, còn lỡ ăn trúng thì cứ coi như đang góp gạch xây dựng sự nghiệp Điểm Tâm cho Tiểu Tần sư phụ vậy. Tiện thể góp ý dăm ba câu chẳng mấy quan trọng, đưa ra vài lời nhận xét cực kỳ thiếu chuyên nghiệp nhưng lại chứa chan tình cảm.
Chăng biết có giúp ích được gì không, nhưng ít nhiều cũng gọi là có đóng góp.
Hứa Đồ Cường ngày xưa ở Vân Trung Thực Đường lúc nào cũng chiếm được vị trí trung tâm ở bàn số 9, nay sang nhà Tần Hoài thì không chen chân nổi nữa. Không bị đẩy văng ra khỏi cửa, mà được đứng ngoài hành lang hay sang nhà Cung Lương đứng ăn cũng đã coi như là một chiến thắng vẻ vang rồi.
Dù nhà Cung Lương có lò sưởi, có cả hệ thống sưởi sàn, ấm áp hơn nhà Tần Hoài rất nhiều, nhưng mọi người cứ thích chui rúc vào nhà Tần Hoài để ăn cơ.
Đứng gần Tiểu Tần sư phụ, ăn nó mới có không khí!
"Mấy cái bánh trôi nhân thịt, nhân vừng, nhân đậu đỏ này rõ ràng là ngon bá cháy, sao Tiểu Tần sư phụ cứ thích làm cái vị nhân Bách... Bách Hương Quả dở tệ này làm gì không biết." Hứa Đồ Cường lẩm bẩm.
"Tà nhân Bách Quả, nhân chanh dây gì đó, chanh dây chua loét, làm bánh trôi chắc còn khó ăn hơn." Tiền đại gia cần nhằn.
"Ai bảo chanh dây khó ăn? Đó là do các ông không biết mua, Tiểu Trần cô nói xem có đúng không, chanh dây lần trước cô gom đơn ăn ngon lắm, mấy đứa cháu gái nhà tôi ngày nào cũng ôm ăn không buông. Khi nào có cơ hội mở lại đơn đó, tôi sẽ mua nhiều một chút." Đinh Nãi Nãi bênh vực cho chanh dây.
Trần Huệ Hồng đang thầm nghĩ rốt cuộc Tần Hoài nghĩ thế nào, sao có thể làm ra loại bánh trôi khó ăn như vậy, đã có hệ thống sao hắn còn có thể làm ra món Điểm Tâm khó nuốt đến thế, lại còn gọi tất cả mọi người tới ăn thử, mấy thứ này trước kia chẳng phải cứ vứt cho Âu Dương ăn là xong rồi sao.
Chẳng lẽ hệ thống của Tần Hoài gần đây bị biến dị, cần thu thập cảm xúc tiêu cực của mọi người, may mà hôm nay chị không dẫn Tuệ Tuệ đến, hôm nay thật sự là xui xẻo tận mạng khi trong một bát lại có tận hai viên bánh trôi nhân Bách Quả.
"Hả, gom đơn gì cơ? Đinh viện trưởng, nội thất nhà bà không phải đã chuyển vào hết rồi sao? Ồ, chanh dây đúng không, cái này đơn giản, để cháu về bảo em trai cháu một tiếng, có hàng ngon thì để ý giúp, canh được đơn thì cháu sẽ báo cho bà." Trần Huệ Hồng tiếp tục mang vẻ mặt đau khổ vật lộn với viên bánh trôi nhân Bách Quả.
LVQ8371