“Mới làm luôn ạ? Tuyệt cú mèo!” Tần Lạc reo hò.
Tần Hoài cảm thấy Tứ Hỉ Thang Đoàn hôm nay quả thực rất xứng đáng với tiếng reo hò này của Tần Lạc.
【Tứ Hỉ Thang Đoàn cấp B+】
Tam Đinh Bao xin lỗi nhé, trước đây cưng là món Điểm Tâm bếp bánh sở trường nhất mà ta tự tay làm ra bằng chính thực lực của mình, nhưng bắt đầu từ hôm nay thì không còn nữa rồi.
Tần sư phụ ta đây lại có tình yêu mới rồi.
Tứ Hi Thang Đoàn.
Mặc dù mọi người đều chưa ăn.
Nhưng hễ ai ăn rồi thì nhất định sẽ phải tấm tắc khen ngon!
Một bát Thang Đoàn, 4 viên hình dáng khác nhau, tất cả đều mang màu trắng sứ tuyệt đẹp, thoạt nhìn là biết nấu rất khéo.
Lúc nấu Thang Đoàn đã chia làm 4 nồi riêng, nên lúc múc ra cũng rất dễ dàng. Toàn bộ Thang Đoàn đều do Đổng Sĩ phụ trách múc, cứ múc từng bát từng bát một, Tần Hoài thì đứng cạnh bấm giờ đếm ngược 3 phút 50 giây, còn Tần Lạc thì nhón gót đứng ở cửa bếp chờ đợi đến mòn mỏi cả con mắt.
Tuy nói Tần Lạc không cần phải đợi đủ 3 phút 50 giây, nhưng ăn đồ nóng nhiều không tốt cho sức khỏe, thôi thì cứ để con bé đợi thêm chút nữa vậy.
Tần Hoài bưng hai bát Thang Đoàn mới múc đi ra ngoài, bên ngoài bếp, Tần Lạc, Trần Huệ Hồng và Trần Tuệ Tuệ đã yên vị trên ghế đẩu nhỏ. Ghế đẩu không phải của Hoàng Kí, chắc là Trần Huệ Hồng tự sắm, trang bị đúng là đầy đủ tận răng.
"Tứ Hỉ Thang Đoàn đây." Tần Hoài nói, đưa bát cho Tần Lạc và Trần Huệ Hồng.
Tần Lạc lập tức nhận lấy bát Thang Đoàn, với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai múc luôn một viên nhân đậu đỏ nhét vào miệng, cắn một phát hết hơn nửa viên, nhai điên cuồng nhóp nha nhóp nhép.
Trôi tuột một viên xuống bụng, Tần Lạc mới kịp xuýt xoa cảm thán.
"Anh ơi, ngon tuyệt cú mèo! Tứ Hi Thang Đoàn mới làm nóng hổi ngon xiu luôn, ngon hơn hắn cái loại đông lạnh trong tủ lạnh ấy! Ngày mai em cũng muốn ăn cái này!”
Làm chim mồi tâng bốc, Tần Lạc tuyệt đối là chuyên nghiệp.
Đọc thoại xong, Tần Lạc lại tiếp tục cắm mặt vào ăn lấy ăn để, vì miệng nhét đầy ú ụ nên ngay cả tiếng "ưm" cũng chẳng phát ra nổi, chỉ đành hóa thân thành cỗ máy nhai Thang Đoàn vô tình.
Bên này Tần Lạc đang cắm cúi ăn Thang Đoàn, bên kia Trần Huệ Hồng cũng không hề nhàn rỗi. Rất nhiều lúc, trên người Trần Huệ Hồng vẫn tỏa ra ánh hào quang của tình mẫu tử, không hề đánh lẻ ăn một mình, ăn món gì cũng nhớ chia cho con gái một miếng.
"Lại đây Tuệ Tuệ, há miệng ra, mẹ đút cho con ăn." Bát đựng Thang Đoàn khá to, Trần Huệ Hồng sợ Trần Tuệ Tuệ bưng không nổi nên đút luôn cho cô bé ăn.
Trần Tuệ Tuệ há to miệng, cắn mạnh một miếng nhỏ, học theo đáng vẻ của Tần Lạc mà nhai nhóp nhép, nhai đến mức hai má phồng cả lên, trông hệt như một con hamster.
Trần Tuệ Tuệ vừa nhai vừa muốn nói chuyện, nhưng miệng không mở ra được, chỉ có thể phát ra những tiếng "ưm ưm".
Trần Huệ Hồng không chú ý tới tình trạng của con gái, bởi vì ngay lúc này tình mẫu tử của bà ấy cũng chẳng còn lại là bao.
Trần Huệ Hồng vừa mới chọn một viên Thang Đoàn nhân vừng đường, cũng chính là loại bánh trôi ngọt nhân vừng mà mọi người quen thuộc nhất, và cũng là nguyên liệu cho món Súp Gạo Nếp Mè mà Tần viện trưởng nấu giỏi nhất.
Trần Tuệ Tuệ cắn một miếng nhỏ, trong thìa vẫn còn thừa hơn nửa viên Thang Đoàn, viên Thang Đoàn khuyết một góc hơi xẹp xuống, nhân vừng đường màu đen chậm rãi chảy ra.
Là thực sự chảy ra.
Màu đen đặc sánh, nhìn vô cùng mềm mịn, hệt như mấy hình ảnh quảng cáo ảo lòi trên TV vậy. Lớp vỏ nếp trắng bọc lấy phần nhân vừng đầy ắp, nhân vừng vừa đen vừa bóng, mượt mà như lớp nhân socola tan chảy, khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng như nếm được vị ngọt ngào của nó.
Không chỉ ngọt, mà còn ngào ngạt mùi thơm của vừng giã nhuyễn.
Đó là hương vị của Thang Đoàn, cũng là hương vị của ngày lễ tết.
Trong mắt Trần Huệ Hồng giờ chỉ còn lại Thang Đoàn.
Trần Huệ Hồng cảm thấy hình như mấy đời rồi mình chưa được thấy viên Thang Đoàn nhân vừng nào ra dáng Thang Đoàn đến thế. Dù đã ăn không ít Điểm Tâm do Tần Hoài làm, thậm chí ở kiếp đầu tiên còn từng ăn nhiều món Điểm Tâm xuất sắc hơn cả của hắn, nhưng ngay giờ phút này, Trần Huệ Hồng vẫn nuốt nước bọt cái ực đầy mất tiền đồ.
Gần như theo bản năng, Trần Huệ Hồng nhét luôn viên Thang Đoàn vào miệng, định nuốt trọn trong một miếng.
Nuốt trọn thất bại.
Trần Huệ Hồng đành lùi một bước, cắn một phát hết hơn nửa viên.
Vị vừng đường đậm đà trong nháy mắt chiếm lĩnh toàn bộ khoang miệng, Trần Huệ Hồng thậm chí không dám há miệng, sợ há ra là cảm giác tuyệt diệu này sẽ bay mất, bà ấy đành học theo dáng vẻ của Tần Lạc và Trần Tuệ Tuệ, không ngừng nhai nhóp nhép, nhai nhóp nhép.
Khoảnh khắc này, động tác của cả ba người đã đạt được sự đồng nhất.
Chẳng có ai lên tiếng.
Cuối cùng, Trần Tuệ Tuệ vì cắn miếng nhỏ nhất nên đã nhai xong trước tiên, nuốt xuống rồi lớn tiếng nói: "Mẹ ơi, viên bánh trôi to này ăn ngon quá!"
Tình mẫu tử ùa về, Trần Huệ Hồng đút nốt phần Thang Đoàn còn lại trong thìa cho con gái, Trần Tuệ Tuệ lại tiếp tục phồng má nhai nhóp nhép.
Một bát Tứ Hỉ Thang Đoàn chỉ có 4 viên, nghe thì có vẻ không nhiều, nhưng thực tế Thang Đoàn làm rất to, bản thân Điểm Tâm làm từ gạo nếp lại khá dai và khó nuốt nên ăn rất chậm, để ăn hết một bát Thang Đoàn cũng tốn kha khá thời gian.
Tần Hoài thấy Tần Lạc vốn nổi tiếng ăn nhanh mà mới chỉ ăn đến viên Thang Đoàn thứ hai, hắn quyết định vào bếp ăn trước một bát, rồi mới ra lấy thêm cho Tần Lạc.
LVQ8371