"Chuyện ăn uống không cần lo, tối anh sẽ mang cơm về cho em, sáng và trưa chị Hồng sẽ dẫn em qua Hoàng Ký ăn cơm, chỉ là ăn trong bếp thì phải đứng ăn thôi, nhưng cơm rất ngon em cứ yên tâm."
"Nghe rõ chưa? Nghe rõ rồi thì gật đầu xem nào."
Tần Lạc gật đầu như mổ tỏi.
Trong đầu Tần Lạc bây giờ toàn là Tô Bính, Bánh Trung Thu Thịt Tươi, đồ ăn vặt, nước ngọt và WiFi.
Hoàn toàn bỏ qua mất cái trọng tâm thực sự.
Gia sư đầu tiên.
Một con người nhỏ bé vui vẻ đang chạy nhảy tung tăng trong lòng Tần Lạc.
Có ăn có chơi, cuộc sống kỳ nghỉ này đúng là tuyệt vời ông mặt trời!
Tần Lạc vừa về đến nhà là bật ngay chế độ ăn ăn ăn.
Cân nhắc đến chuyện Tần Lạc đã quất hai suất ăn trên máy bay, coi như là đã ăn bữa chính rồi, Tần Hoài cảm thấy để em gái ăn chút đồ ăn vặt, Điểm Tâm tráng miệng cũng tốt, nên hắn không nấu mì gói cho cô bé nữa.
Còn về phần tại sao nhà Tần Hoài lại có mì gói...
Là do Âu Dương mua từ trước, dưa muối hũ sành, thịt bò kho tàu, trứng gà cà chua, thịt bò sốt tiêu xanh, mì ramen xương hầm, canh gà hầm, canh chua thịt bò, mì Shin, mì gà cay... đủ các loại hương vị trên đời, nhãn hiệu và chủng loại còn đầy đủ hơn khối cửa hàng tiện lợi trước cổng chung cư.
Nửa đêm nửa hôm lúc Âu Dương lướt điện thoại, cậu ta rất thích làm bát mì gói.
Tần Hoài vào bếp nấu bánh trôi cho Tần Lạc.
Bánh trôi là do Trịnh Đạt và Trịnh Tư Nguyên nhét cho Tần Hoài, Bách Quả Hãm Thang Đoàn nhân đậu phộng hạt dưa và hạnh nhân óc chó.
Ban đầu là lúc Trịnh Tư Nguyên gói bánh trôi cho Cung Bảo Châu, cậu ta tiện tay gói luôn một túi cho Tần Hoài, để hắn nấu cho Tần Lạc ăn. Trịnh Đạt nhìn thấy thế cảm thấy nhân đậu phông hạt dưa cũng không thể chịu lép vế, bèn lập tức gói một túi cho Tần Hoài, tiện thể dọn sạch tủ lạnh luôn.
Tần Hoài thuận tay nhận lấy, trên đường lái xe về nhà hắn mới muộn màng phản ứng lại, hai bố con này khéo là cố tình cũng nên, bọn họ đơn thuần chỉ muốn dọn sạch tủ lạnh mà thôi.
Trịnh Đạt làm gì có nhiều khách quen trung thành chịu ngày nào cũng đến nhà ăn thử bánh trôi như vậy, mẻ bánh trôi mà ông ấy và Trịnh Tư Nguyên ngày nào cũng luyện ở nhà chỉ có thể tự xử lý nội bộ, ăn đến mức Trịnh Tư Thấm và mẹ Trịnh Tư Nguyên đều mắc hội chứng PTSD với bánh trôi luôn rồi.
Khó khăn lắm mới có người chủ động tới cửa chịu tiêu thụ đống bánh trôi này, hai bố con nhà đó làm sao mà không điên cuồng gói đem cho, dọn sạch sành sanh đống hàng tồn kho cho được.
Cung Bảo Châu còn đang hớn hở lắm, cảm thấy Trịnh Tư Nguyên và Trịnh Đạt đúng là người tốt, cô ấy chỉ tiện miệng nói một câu thích ăn bánh trôi mà đã gói cho cô ấy hẳn hai túi to, cái loại túi siêu to khổng lồ ấy chứ.
Trong nồi đang luộc bánh trôi, trong lò nướng đang hâm nóng Bánh Trung Thu Thịt Tươi, Tần Hoài vừa canh chừng độ lửa của nồi bánh trôi, vừa thò đầu ra khỏi bếp dặn đò Tần Lạc đừng có buông thả bản thân mà ăn quá nhiều.
Cho dù Tần Lạc có cái dạ dày sắt đi chăng nữa, ăn quá nhiều quá tạp thì vẫn bị viêm dạ dày ruột cấp tính như thường, trước kia đâu phải chưa từng xảy ra chuyện này.
Tần Lạc đã ngồi yên vị trên sofa vui vẻ xem tivi rồi.
Trên bàn trà đặt một đĩa Tô Bính, một đĩa hoa quả và một đĩa đồ ăn vặt Thanh Cay, một túi phô mai que đã bóc dở, ba gói bim bim khoai tây đủ vị, một gói snack vòng hành, một gói bánh gạo, một gói bỏng ngô bơ, hai thanh socola, một gói thịt bò khô, một gói thịt lợn khô cùng một đống bánh quy nhỏ các loại.
Tần Lạc đang chia đều tình thương cho các món, tay trái cầm Thanh Cay, tay phải cầm Tô Bính. Quả cam trong đĩa hoa quả đã bị bóc một quả, không dùng dao, mà chỉ dùng răng gặm tung lớp vỏ ra, đủ để khẳng định thực lực của cô bé.
Phô mai que đã bốc hơi mất nửa túi, túi bim bim khoai tây và snack vòng hành đều đã bị xé tưng, thanh socola một thanh còn nguyên, một thanh chỉ còn lại một nửa.
Người biết chuyện thì rõ là Tần Lạc đã quất tận hai suất cơm hộp trên máy bay, người không biết khéo lại tưởng con bé bị bỏ đói hai ngày chưa được ăn hạt cơm nào ấy chứ.
Tần Lạc vui sướng vặn mở một chai Coca không đường.
"Muộn thế này rồi ăn ít đồ ăn vặt thôi, đống còn lại cấm được bóc nữa, lát nữa lấy kẹp kẹp chặt mấy gói bim bim lại, còn phải để bụng ăn bánh trôi với Bánh Trung Thu Thịt Tươi nữa đấy." Tần Hoài lớn tiếng quát.
Tần Lạc không biết bánh trôi là gì, liền nhảy phắt từ trên sofa xuống, lạch bạch chạy tới cửa bếp, hỏi: "Anh ơi, bánh trôi là gì thế? Ngon không? Ngọt hay mặn? Có thịt không anh?"
"Là phiên bản bánh trôi nước siêu to khổng lồ." Tần Hoài ngắn gọn súc tích đáp, "Chỉ luộc cho em hai viên thôi, Bách Quả Hăm, nhân ngọt.”
"Không có thịt ạ." Tần Lạc hơi thất vọng.
"Nhân thịt mai anh làm cho. Em ra xem lò nướng còn bao lâu nữa, Bánh Trung Thu Thịt Tươi anh cũng chỉ hâm nóng cho em một cái thôi đấy."
Tần Lạc hớn hở chạy ra xem lò nướng.
Hai phút sau, Tần Hoài bưng bánh trôi lên cho Tần Lạc đang ngồi bên bàn ăn cắn từng miếng Bánh Trung Thu Thịt Tươi to tướng.
Nhìn viên bánh trôi có kích cỡ đích thị là phiên bản siêu to khổng lồ, Tần Lạc vô cùng tòâm, cô bé đặt nửa chiếc Bánh Trung Thư Thịt Tươi đang gặm đở xuống, cầm thìa múc lên cắn luôn một miếng.
Mẻ bánh trôi lần này Tần Hoài luộc xong không để nguội theo nguyên tắc 3 phút 50 giây, mà chỉ để yên hơn một phút. Rõ ràng nguyên tắc 3 phút 50 giây không áp dụng được với Tần Lạc, con bé không hề bị nóng đến mức nhảy cẫng lên, mà chỉ vui vẻ nhai nhóp nhép.
LVQ8371