Đó là kiểu vui mừng như thể "tôi biết ngay cậu đối với mấy món Điểm Tâm khác chỉ là chơi bời qua đường thôi, giờ trong lòng cậu quan trọng nhất vẫn là Bách Quả Hãm'.
"Có chút ý tưởng, tôi định tối về luyện thử. Chẳng phải Âu Dương đang ở nhà sao, cậu ta có thể giúp ăn thử." Tần Hoài thành thật đáp.
"Ý tưởng gì thế?" Trịnh Tư Nguyên gặng hỏi.
"Đợi có thành quả rồi tôi nói cho cậu biết."
Trịnh Tư Nguyên nghe Tần Hoài nói vậy thì không gặng hỏi nữa, đi sang một bên ăn Hoành Thánh. Ngược lại, Đàm Duy An vẫn đứng đực ra đó, do dự một lát rồi lên tiếng hỏi:
"Vậy Tần Hoài, chiều nay anh định luyện món gì?”
Tần Hoài không có thói quen nghỉ trưa, ngày nào ăn cơm xong hắn cũng làm Điểm Tâm một lúc, sau đó theo Hoàng Thắng Lợi luyện canh lửa, nghỉ ngơi mười phút rồi lại bắt đầu ca bán hàng buổi tối.
Thực ra tính toán kỹ lại, thời gian Tần Hoài luyện tập mỗi ngày cũng không hề ít hơn đám "thánh cày cuốc" của Tri Vị Cư.
Buổi tối Tần Hoài về nhà còn phải làm thêm một mẻ nữa cơ mà.
Nhưng bản thân Tần Hoài lại không cảm thấy mệt mỏi. Đối với hắn mà nói, có món Điểm Tâm là công việc, có món là nhiệm vụ, lại có món là để thư giãn.
Tuy từ sáng đến tối đều làm Điểm Tâm, nhưng những món Điểm Tâm này mang ý nghĩa khác nhau, bao hàm cả công việc lẫn giải trí.
"Bánh bao nhím, cậu không thấy tôi xách cả túi dụng cụ đến đây sao?" Tần Hoài đáp.
Tần Hoài có một bộ dụng cụ chuyên dùng để tạo hình cho Điểm Tâm.
Tuy kỹ năng nhào nặn của hắn mới vừa đạt mức trung cấp, nhưng đúng kiểu "học sinh kém thì lắm đồ dùng học tập", bàn về các loại dụng cụ làm bánh thì Tần Hoài chẳng thua kém gì đầu bếp chuyên nghiệp được đào tạo bài bản.
Kẹp nhỏ, dùi nhỏ, chày nhỏ tạo hình, còn có đủ thứ đồ nghề kỳ lạ và các loại khuôn đúc, Tần Hoài đều có đủ.
Dạo trước hắn còn bị Trịnh Đạt nhiệt tình xúi mua kẹp tạo viền hoa, thế là lại sắm thêm mấy món dụng cụ nữa.
"Sao tự dưng anh lại bắt đầu luyện bánh bao nhím thế?" Đàm Duy An hơi tò mò.
Theo sự hiểu biết của Đàm Duy An về Tần Hoài, nếu một ngày nào đó Tần Hoài đột nhiên luyện một món Điểm Tâm, thì có thể là do nhất thời hứng thú. Nhưng nếu hắn luyện liên tục hai ngày cùng một món Điểm Tâm, thì chứng tỏ hắn đang thực sự tập luyện đàng hoàng.
Mặc kệ hắn luyện cụ thể mấy ngày, dù chỉ luyện hai ngày thì đó cũng là có chủ đích luyện tập.
"Luyện kỹ năng tay để tìm cảm giác, tôi định ít bữa nữa sẽ luyện Kiềm Hoa Cung Đăng Bao." Tần Hoài đặt bát xuống, tiện tay cản một đầu bếp Tri Vị Cư đi ngang qua lại: "Hôm nay có ai làm tiểu long bao không?"
"Có có có, Tần sư phụ, để tôi đi lấy cho anhl”
Từ ngày các đầu bếp Tri Vị Cư sang Hoàng Ký phụ giúp, thực đơn bữa sáng của Hoàng Ký ngày càng phong phú.
"Lại luyện Điểm Tâm mới à." Đàm Duy An lầm bầm, ngay sau đó cất cao giọng: "Tần Hoài, rốt cuộc tại sao anh lại muốn luyện nhiều loại Điểm Tâm kỳ quái đến vậy?"
Đàm Duy An hỏi thẳng luôn vấn đề đã làm Trịnh Tư Nguyên thắc mắc bấy lâu nay.
"Vì có bạn bè muốn ăn mà." Tần Hoài vẫn cảm thấy hơi khô miệng, bèn với lấy một quả cà chua ở chỗ rau củ đã rửa sạch rồi cắn luôn: "Giống như Tứ Hỉ Thang Đoàn ấy, là do Cung tiên sinh muốn ăn."
“Niên Cao là món bác sĩ Khuất thích ăn.”
"Song Giải Bao là do Vương đại gia muốn ăn."
"Bao gồm cả món Quả Nhi ngày nào tôi cũng làm, là vì một người bạn không thích ra ngoài mà cậu không biết thích ăn."
"Rất nhiều Điểm Tâm nhân thịt, lại còn có Điểm Tâm cung đình thì khỏi phải nói, đều là do Lạc Lạc em gái tôi muốn ăn."
"Chỉ vì bạn bè muốn ăn mà anh luyện như vậy sao? Muốn luyện là luyện luôn Tứ Hỉ Thang Đoàn ấy hả?" Đàm Duy An sốc nặng.
"Đúng thế." Đương nhiên Tần Hoài không thể nói thăng với Đàm Duy An rằng có những món Điểm Tâm là để hoàn thành nhiệm vụ hệ thống, hắn chỉ đành đổi cách nói khác: "Điểm Tâm chẳng phải làm ra là để cho người ta ăn sao?”
"Chỉ là rất nhiều đầu bếp làm Điểm Tâm cho khách, còn rất nhiều món Điểm Tâm tôi làm là cho bạn bè ăn."
"Đối với tôi mà nói, chỉ cần người thân, bạn bè ăn Điểm Tâm tôi làm mà thấy vui vẻ, thì đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn rồi. Huống hồ tiện thể còn kiếm được tiền, làm Điểm Tâm gì mà chẳng là làm, sao không làm những món mình muốn, những món Điểm Tâm có thể khiến người thân và bạn bè vui vẻ chứ."
Đàm Duy An vẫn giữ vẻ mặt kinh ngạc, nhưng trong sự kinh ngạc lại xen lẫn chút bừng tỉnh và giác ngộ.
"Sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện này?" Tần Hoài hỏi.
"Tôi chỉ là sau khi đến Hoàng Ký tự dưng cảm thấy rất hoang mang." Đàm Duy An buột miệng, "Tôi đã học qua rất nhiều công thức Điểm Tâm, cũng có rất nhiều công thức xịn, thậm chí còn có cả bí phương, nhiều đến mức học không xưể.”
"Cho nên hai năm qua tôi thật sự không biết mình nên luyện món nào, làm cái gì, bắt đầu học từ đâu, luyện từ đâu. Có quá nhiều lựa chọn khiến tôi chẳng biết cái nào mới là tốt nhất, làm món khó nhất thì không làm nổi, làm món sở trường nhất thì lại không cam lòng."
"Tôi thấy anh ngày nào cũng kiểu 'đông một búa tây một gậy' như vậy, còn tưởng anh cũng giống tôi, hóa ra anh và tôi hoàn toàn khác nhau."
Hắn vừa nghe thấy cái lời phát biểu "flex" khoe khoang gì thế này?
Thế nào gọi là công thức Điểm Tâm nhiều quá học không xuể? Trong cái túi bách bảo của Đàm Duy An cậu rốt cuộc chứa bao nhiêu công thức Điểm Tâm mà lại nhiều đến mức học không hết cơ chứ.
"Tần Hoài, anh thấy tôi nên bắt đầu luyện từ món Điểm Tâm nào?" Đàm Duy An bày ra vẻ mặt như đã tìm được người dẫn đường soi lối.
LVQ8371