"Thậm chí hồi nhỏ ở cô nhi viện chắc cô cũng từng gặp họ rồi, trong cô nhi viện của các cô có một lô sách thiếu nhi chính là do mẹ cô quyên tặng.”
"Cô có ấn tượng gì không?" La Quân nhìn chằm chằm Khuất Tĩnh.
Khuất Tĩnh cứ như thể não bộ vừa mới nổ tung, mãi vẫn không đưa ra được phản hồi nào, ngây người đứng chết trân tại chỗ như đang cố nhớ lại.
"Cô không nhận ra cũng là chuyện bình thường, lúc đó cô chưa khôi phục ký ức, sau khi khôi phục ký ức rồi thì họ đối với cô mà nói cũng chỉ là những người khách qua đường trong cuộc đời mà thôi."
"Thật ra sau khi cô tỉnh lại, lúc cô kể cho chúng tôi nghe những trải nghiệm trong kiếp đầu tiên, tôi đã nghĩ, cái kiếp nạn này của cô đúng là quá khó vượt qua rồi. Cô chỉ là Khuất Cư chứ đâu phải Loan Điểu, độ khó này quả thực chẳng khác nào phạm phải luật trời."
"Tôi độ kiếp thất bại thì coi như tự làm tự chịu, Trần Huệ Hồng độ kiếp thất bại thì coi như do đầu óc bà ấy kém cỏi, chứ cô mà độ kiếp thất bại thì oan uổng quá."
"Trước khi Tần Hoài xem xong ký ức của cô, tôi cũng không nghĩ ra kiếp cuối cùng này cô phải làm thế nào mới độ kiếp thành công. Cô bảo Tần Hoài là cọng rơm cứu mạng của cô, lúc đó tôi đã cảm thấy không phải, bây giờ thì tôi càng thêm chắc chắn."
"Cọng rơm cứu mạng của cô vẫn luôn ở bên cạnh cô."
"Ngạo mạn thì cần phải trả giá, ích kỷ có thể dùng sự nhiệt tình để xóa bỏ, oán hận có thể bị tình yêu hóa giải, vậy bản thân tình yêu thì dùng cái gì để giải đây?"
"Đáp án là càng nhiều tình yêu hơn."
"So với đại đa số Tỉnh Quái độ kiếp, mỗi một kiếp tình yêu mà cô nhận được thực sự nhiều đến mức hơi vô lý."
"Ngay cả cọng rơm cứu mạng của cô, bao nhiêu năm nay vẫn luôn treo rành rành ngay bên cạnh cô, chỉ chờ cô vươn tay ra mà thôi."
"Tôi đã giúp cô nghe ngóng rõ ràng rồi, cô Trần của cô thích ăn đào trơn, con gái cô Trần thích cherry, bố cô thích cam rốn, mẹ cô chuộng táo, chú ba chỉ thích hồng sấy, chú hai thì nghiện dưa lưới."
"Lúc nghỉ lễ về nhớ ghé nhà tôi lấy hộp quà hoa quả, tôi tin là cô Trần sẽ rất vui mừng khi thấy cô học trò năm xưa vì vấn đề tâm lý tự hành hạ bản thân phải chuyển trường, nay đã lột xác thành người mới, thân thể khỏe mạnh, công việc ổn định, tiền đồ xán lạn, xách theo hộp quà hoa quả mà cả nhà bà ấy đều thích đến chúc Tết."
La Quân kết thúc màn diễn thuyết của mình.
Khuất Tĩnh lằng lặng nghe xong, sau đó nở một nụ cười, không nói thêm gì nhiều mà chỉ để lại một câu: "Cảm ơn La tiên sinh, tôi sẽ xin nghỉ để về sớm."
Rồi thoát khỏi cuộc gọi video để tự đi tìm không gian bình tĩnh lại.
Sau khi Khuất Tĩnh thoát khỏi cuộc gọi video, Trần Huệ Hồng mới bắt đầu cắn hạt dưa lại, vẻ mặt có chút lo lắng: "La Quân, ông kể tuốt tuồn tuột những tin tức nghe ngóng được ra như vậy có ổn không? Nhỡ đâu Tĩnh Tĩnh vất vả lắm mới độ kiếp thành công, gặp được bố mẹ kiếp trước lại sinh thêm tâm ma, độ kiếp thất bại lần nữa thì làm sao? Tần Hoài đâu thể moi thêm ký ức mới làm món ăn để vớt con bé lên nữa."
La Quân bực bội nói: "Trần Huệ Hồng cô có thể động não chút được không, không phải vừa rồi tôi đã nói rồi sao, bố mẹ kiếp trước của cô ấy mới là cọng rơm cứu mạng chân chính của cô ấy. Cô từng thấy Tinh Quái nào vì cọng rơm cứu mạng mà độ kiếp thành công rồi lại thất bại chưa?"
"Phương thức độ kiếp kiểu đầu cơ trục lợi vốn đã không thể dùng được, trừ phi ngày mai Khuất Tĩnh đi chết luôn, nếu không trong lòng cô ấy mà vẫn còn chấp niệm, thì không chừng ngày nào đó lại thất bại thôi."
"Cũng đúng." Trần Huệ Hồng cực kỳ tán thành, "Ở lại nhân gian rủi ro lớn quá, chỉ bằng chết quách đi cho xong.”
Ánh mắt La Quân lập tức tràn ngập vẻ cạn lời: "Cô còn không biết ngượng mà nói à? Không phải bây giờ cô đang sống sờ sờ ra đấy sao?"
"Trường hợp của tôi không giống vậy, tôi chắc chắn phải nhìn Tuệ Tuệ nhà tôi khôn lớn, để lại cho con bé một khối di sản kếch xù, tôi còn chưa thể chết được." Trần Huệ Hồng đáp.
Đám Tinh Quái độ kiếp thành công các người hở tí là treo chữ đi chết ở cửa miệng, đúng là nể thật.
Có kinh nghiệm đầu thai chuyển thế mấy kiếp trước rồi nên chết quen tay lắm đúng không.
"Hóa ra... Tỉnh Quái không phải kiếp nào cũng dùng chưng một cái tên nhi." Tần Hoài thu lại lời oán thầm trong lòng, cảm thán, "Tôi còn tưởng kiếp nào Khuất Tĩnh cũng tên là Khuất Tĩnh cơ.”
"Đương nhiên là không thể rồi, trong tình huống bình thường chỉ có tên của kiếp đầu tiên và kiếp cuối cùng là giống nhau thôi. Đây cũng coi như là một gợi ý nhỏ của ông trời, để Tinh Quái dùng cùng một cái tên hóa giải chấp niệm." Trần Huệ Hồng giải thích, "Kiếp thứ hai của tôi thậm chí còn chẳng có tên, cái kiếp đột tử kia tôi tên là Vương Nhị Viện, chị tôi tên là Vương Đại Viện."
"Nhưng nói đi cũng phải nói lại, La Quân, ông đặt cái tên này cũng ổn đấy. Hồi tôi còn chưa độ kiếp, trong tộc chúng tôi có một vị tiền bối kiếp đầu tiên tự đặt tên cho mình là Lý Cẩu Thặng, kiếp cuối cùng vác cái tên đó độ kiếp thành công. Vị tiền bối đó sau khi độ kiếp thành công cứ dặn đi dặn lại, bảo chúng tôi đặt tên nhất định phải thận trọng, nhỡ đâu độ kiếp thất bại thì kiếp cuối cùng còn có cái kết được được một chút."
La Quân: "... Đám Thảo Mộc Tinh Quái các cô có thể đừng truyền đạt mấy thứ linh tinh lộn xộn này được không, dạy chút gì có ích đi."
"Bên các ông không có tiền bối nhắc nhở chuyện này à?" Trần Huệ Hồng hỏi vặn lại.
"Có."
LVQ8371