Đúng là không ngờ tới, thím Vương sang phụ việc chẳng những tự xách theo dao phay, mà còn thủ sẵn cả túi rilon nhỏ nữa chứ.
Phân phát Điểm Tâm xong xuôi, trong bếp vắng vẻ hẳn đi.
Thành phần phụ bếp mang hiềm nghi ăn vụng nghiêm trọng như Tần Lạc đã bị tống cổ ra ngoài, chạy sang gian bếp nhỏ phụ giúp bà nội Tần rồi.
Bà nội Tần đang nấu mâm cơm tất niên bên đó.
Tần Hoài bước vào công đoạn chuẩn bị cuối cùng.
Viên Mộng Thiêu Bính, ra lòI
Trường Thọ Diện, ra lò!
Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao và Quả Nhi, ra lò!
Bình Quả Diện Quả Nhi, hoàn thành!
Tứ Hỷ Thang Đoàn, ra lò!
Thịt xào bắp cải, ra lòI
Toàn bộ Điểm Tâm đã sẵn sàng lên mâm!
Đúng 18 giờ chẵn, nhà họ Tần chuẩn bị khai tiệc.
Cả nhà quây quần bên chiếc bàn tròn, chễm chệ ngay chính giữa bàn là đủ loại Điểm Tâm rực rỡ sắc màu, vòng ngoài bày la liệt một bàn tiệc hải sản trông thì sang chảnh đấy, nhưng căn bản là sẽ chẳng có ai thèm động đũa.
Trước mặt mỗi người đều đặt sẵn hai chiếc bát, một bát Trường Thọ Diện, một bát Tứ Hỷ Thang Đoàn.
Trường Thọ Diện sực nức mùi nước dùng gà, nước canh hơi váng mỡ một chút, nhưng không thành vấn đề. Bà nội Tần không biết cách lọc nước dùng gà cho trong, nồi canh hầm ra có màu vàng trơm chuẩn chỉ của canh gà, nhưng chuyện đó cũng chẳng sao cả.
Nước dùng được ninh nhừ từ 7 con gà mái già cơ mà, đỉnh của chóp luôn!
Hà Thành đã say đắm lắm rồi.
Cậu chàng có thể soi vòng bạn bè của Tần Lạc để biết hơn nửa năm qua bà chị họ ăn uống sung sướng cỡ nào, nhưng cậu chẳng thể ngờ lại ngon đến mức này!
Tần Tú Lệ cũng mê mẩn không kém, tự dưng năm nay cô lại chẳng mặn mà gì với vụ đi ăn hiệp hai nữa.
Tần Hoài là Bếp Trưởng, nhưng muốn khai tiệc thì vẫn phải đợi Tần lão gia tử - người có vai vế cao nhất lên tiếng.
Tần lão gia tử xưa nay vốn không thích vòng vo, ông cụ cầm đũa lên, dõng dạc hô: "Năm nay Hoài Hoài lại vất vả rồi, chúc cả nhà năm mới vui vẻ! Mì phải ăn lúc còn nóng, Hoài Hoài bảo rồi, ăn mì trước!"
"Xì xụp." Đây là tiếng Tần lão gia tử húp mì.
"Xì xụp!" Còn đây là tiếng tất cả mọi người cùng nhau húp mì.
Nhất thời, trên bàn ăn chỉ còn vang lên tiếng xì xụp húp mì không ngớt.
Cái tầm này thì mấy câu kiểu như chúc mừng năm mới, anh hai anh quá đỉnh, anh hai nấu mì ngon bá cháy bọ chét, anh hai ơi năm sau em tình nguyện lên Sơn Thị học kèm... đều bay sạch sành sanh không thốt nên lời.
Lúc miệng bị nhét đầy mì thì đến tiếng "ưm" cũng chẳng phát ra nổi.
"Ực ực ực ực ực." Tần Lạc đã bắt đầu húp nước dùng.
Húp cạn một hơi.
"Anh ơi!" Tần Lạc hét siêu to, "Kê Thang Diện anh nấu ngon nhức nách luôn á!"
Niềm vưi sướng của nhà họ Tần mới chỉ vừa bắt đầu.
Trường Thọ Diện chỉ là món khai vị thôi.
Xét thấy không phải ai cũng giống Tần Lạc, đả xong một bát Kê Thang Diện vẫn có thể xơi thêm một bữa cơm nữa, nên Trường Thọ Diện Tần Hoài nấu hôm nay là phiên bản đặc biệt đêm ba mươi, bản thanh xuân mini, khẩu phần vô cùng nhỏ.
Người có sức ăn bình thường húp trọn một bát cả mì lẫn nước, thì cũng chỉ no được một nửa.
Tần lão gia tử và bà nội Tần tuổi cao sức yếu, dạ dày xẹp lép kém xa hồi trước, nên Trường Thọ Diện bản thanh xuân mini của hai ông bà lại càng bị cắt giảm khẩu phần thê thảm hơn.
Không chỉ Trường Thọ Diện là bản thanh xuân mini, mà Tứ Hỷ Thang Đoàn cũng là bản thanh xuân mini nốt.
Đương nhiên, cái trò ăn bớt nguyên liệu cỏn con này mọi người sẽ chẳng mảy may phát hiện ra. Tần Lạc thì chả thèm bận tâm, Tần Tòng Văn và Triệu Dung lại càng mù tịt, chẳng hề nhận ra bát mì ngon tuyệt cú mèo trước mặt chính là món Kê Thang Diện mà Tần Hoài từng làm ở Vân Trung Thực Đường, cứ ngỡ nó cũng giống Tứ Hỷ Thang Đoàn, là món mới học mót được ở Cô Tô.
Đám người Tần Tú Lệ và bà nội Tần thì lại càng khỏi phải bàn, họ chỉ đinh ninh rằng Điểm Tâm ở thành phố lớn món nào cũng lèo tèo tí xíu như vậy.
Hà Thành là đứa ăn chậm nhất.
Chẳng phải vì sức ăn yếu, mà bởi vì Hà Thành - cậu nhóc học lớp mười giống hệt Tần Lạc - mới là cái máy xúc cơm khủng nhất nhà họ Tần, sức ăn của cậu chàng còn nhỉnh hơn Tần Lạc một bậc.
Về phần tại sao Tần Hoài lại biết sức ăn của Hà Thành nhỉnh hơn Tần Lạc một chút, đó là bởi vì dịp Tết năm ngoái Hà Thành đã ăn nhiều hơn Tần Lạc nửa cái bánh bao.
Hơn nữa đó mới chỉ là hiệp một, Hà Thành ăn xong hiệp một ở nhà họ Tần, còn phải lượn sang nhà ông nội ăn lấy lệ vài miếng cho xong hiệp hai, sức ăn quả thực không thể coi thường.
Tuổi đang lớn, ăn sập nhà. Đang ở cái tuổi ăn tuổi lớn, Hà Thành mà gắp đũa thì cũng khí thôn sơn hà, như hổ đói vồ mồi, chẳng chịu nhường ai.
Hà Thành ăn chậm, hoàn toàn là bởi vì hắn không nỡ.
Đứa nhỏ này đáng thương lắm.
Suốt cả học kỳ một lớp mười, không ăn ở nhà thì cũng ăn ở căng tin. Trường cấp ba của Hà Thành tuy nằm trên thành phố, nhưng cơm nước ở trường cấp ba trên đó cũng chắng ngon hơn dưới huyện là bao, thi thoảng buổi tối ra quán ăn vặt Sa Huyện trước cổng trường làm hai lồng sủi cảo hấp đã được coi là cải thiện bữa ăn rồi.
Suốt hơn nửa năm qua, Hà Thành có thể nói là mong sao mong trăng, mong mặt trời mọc từ núi sâu, cuối cùng cũng trông mong được ông anh họ Tần Hoài thân yêu của hắn trở về.
Lúc ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng hồi sáng, Hà Thành còn bị Tần Lạc cố tình nhắm vào, chia cho hai cái bé nhất.
LVQ8371