"Đúng đúng đúng, đều tại sinh nhật anh rơi vào tháng năm." Cung Lương nghe lời hùa theo, "Đi thôi, đi ăn cơm nào. Anh bí mật nói cho em biết nhé, Tỉnh sư phụ chắc chắn đã làm một món Điểm Tâm cực kỳ ngọt, em cam đoan sẽ thích mê cho xem, bác ấy dùng nhiều mứt bí đao lắm."
Hai người sánh bước bên nhau, tay không nắm cũng chẳng khoác, nhưng bóng của họ lại hòa quyện vào nhau.
Tần Hoài lẽo đẽo theo sau, âm thầm nuốt trọn một mồm cẩu lương.
Trước cửa nhà hàng quốc doanh, đám trẻ con bưng bát ra hít mùi thơm ăn chực đều đã ăn xong về nhà. Cánh cửa khép hờ, lúc Cung Lương và Quách Minh Châu đẩy cửa bước vào, chị phục vụ đang dọn dẹp chiếc bát mình vừa ăn xong.
"Tan ca rồi tan ca rồi, lần sau muốn ăn cơm thì đến sớm chút nhé." Chị phục vụ căn bản chẳng thèm nhìn xem người tới là ai, cứ thuận miệng nói theo bản năng. Lúc ngẩng đầu lên phát hiện là Cung Lương và Quách Minh Châu, chị ta liền nặn ra một nụ cười, giọng điệu cũng nhiệt tình hơn hẳn: "Tiểu Cung đấy à, Tỉnh sư phụ giữ phòng bao cho cậu rồi đấy, đi thẳng vào rồi rẽ phải nhé."
"Ây da, đây là người yêu của Tiểu Cung đúng không, da trắng ghê cơ." Chị phục vụ tấm tắc khen, khiến Quách Minh Châu hơi ngượng ngừng cúi đầu.
Chị phục vụ còn định nói thêm gì đó, thì cậu thanh niên mà Tần Hoài từng gặp trong ký ức lần trước - khả năng cao chính là Hứa Nặc - đã lạch bạch chạy từ trong bếp ra.
"Chị Trương này, Tỉnh sư phụ bảo bác ấy làm hơi dư mấy viên Thang Đoàn, hỏi chị có muốn mang vài viên về không."
Mắt chị Trương lập tức sáng rực lên, nụ cười tươi rói cứ như vừa nhặt được tiền: "Có chứ có chứ, tất nhiên là có rồi, mấy cái tiểu quỷ nhà chị thích ăn Thang Đoàn nhất đấy."
"Tiểu Hứa, cậu đứng ngoài trông chừng một lát nhé, chị vào chọn Thang Đoàn đây."
Nói xong, chị Trương liền bưng bát đũa chuồn thắng vào bếp.
Hứa Nặc cười với Cung Lương: "Anh Cung phòng kinh doanh đúng không? Nghe nói xưởng dệt lụa của các anh vừa chốt được đơn hàng lớn ở hội chợ triển lãm, trên tỉnh còn đặc biệt biểu dương nữa, chúc mừng anh nhé."
"Không dám không dám, chỉ là nghe đâu được lãnh đạo trên tỉnh khen ngợi vài câu thôi, chứ chưa tính là biểu dương đâu."
"Anh cứ khiêm tốn, bố tôi ở nhà cũng khen suốt, bảo xưởng dệt lụa có nhân viên sale như anh đúng là nhặt được vàng, lụa dệt ra sau này chắc chắn không lo ế." Hứa Nặc cười nói, "Phòng bao ở bên trong, Trịnh sư phụ đang đợi trong đó rồi đấy."
Cung Lương gật đầu, cùng Quách Minh Châu đi vào phòng bao.
Quách Minh Châu tòâm hỏi nhỏ: "Người vừa nãy có phải là con trai út của xưởng trưởng Hứa không anh? Em nghe đồn cậu ta vì thích ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà tem phiếu lại không đủ, thế là vác hắn 20 cân bột mì từ nhà đến đưa cho Tinh sư phụ, nhờ bác ấy làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng cho mình ăn đấy."
"Làm xưởng trưởng Hứa tức điên lên, vác gậy rượt đánh cậu ta chạy khắp xưởng dệt bông luôn, chuyện này có thật không anh?"
Quả nhiên, dù có là diễn viên múa của đoàn văn công đi chăng nữa thì cũng mang trong mình niềm đam mê hóng hớt vô tận.
"Hình như là thật đấy." Cung Lương cũng không dám chắc, "Có vác đủ 20 cân hay không thì anh không rõ, nhưng cậu ta quả thực đã nhờ Tỉnh sư phụ làm Bánh Bao Tửu Nhưỡng suốt một thời gian dài, ăn ròng rã hơn hai tháng trời đến mức phát ngán rồi mới thôi."
Quách Minh Châu hít một ngụm khí lạnh, thầm nghĩ quả không hổ danh là con trai út của xưởng trưởng Hứa, đúng là chơi sộp thật, ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà còn có thể ăn đến mức phát ngán cơ đấy.
Cứ cho cô ấy ăn Bánh Bao Tửu Nhưỡng cả đời đi, cô ấy cũng chắng bao giờ thấy ngán!
Hai người bước tới cửa phòng bao, đẩy cửa đi vào.
Cách bài trí trong phòng bao rất đơn sơ, chỉ kê đúng một chiếc bàn tròn nhỏ, được cái không gian tương đối yên tĩnh. Chẳng có món đồ trang trí nào, cũng không bày vẽ rườm rà, trên bàn thậm chí còn không trải khăn trải bàn, nhưng bát đũa thì đã được dọn sẵn từ trước.
"Đến rồi đấy à." Trịnh Đạt vẫy tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống, "Hai người mà không đến là tôi đi tìm đấy, dọn cơm đến nơi rồi."
Trịnh Đạt vừa dứt lời, tiếng gào của Hoàng Thắng Lợi đã vang lên từ trong bếp: "Trịnh Đạt! Trịnh Đạt cậu đâu rồi? Mau ra bưng Thang Đoàn đi."
“Tới đây." Trịnh Đạt chạy tót ra ngoài, một phút sau hắn đã khệ nệ bưng một nồi Thang Đoàn siêu to khổng lồ vào phòng bao.
To tuyệt đối luôn, còn bự hơn cả cái nồi đựng Thang Đoàn hôm ăn cơm ở nhà Trịnh Đạt nữa.
"Sư phụ bảo mấy món kia phải đợi thêm lát nữa, bảo chúng ta cứ ăn trước một ít Tứ Hỉ Thang Đoàn lót dạ đi."
Một nồi Tứ Hỉ Thang Đoàn siêu to khổng lồ đã định hình luôn phong cách cho bữa tiệc sinh nhật.
Ăn no ngập mặt!
Mặc dù Tinh sư phụ bảo mấy người Cưng Lương cứ ăn trước Thang Đoàn lót dạ đi, nhưng Cung Lương đường đường là nhân viên sale hạng vàng của xưởng đệt lụa, đương nhiên không thể thiếu tinh tế đến mức cắm mặt vào ăn một mình cho được.
Cung Lương rướn cổ nghía nồi Thang Đoàn một cái, hơi kỳ lạ hỏi: "Tứ Hỉ Thang Đoàn không phải là 4 loại Thang Đoàn mang hình dáng khác nhau sao? Sao trong nồi này toàn là viên tròn xoe thế?"
Cung Lương bày tỏ tuy hắn chưa được ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn bao giờ, nhưng chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy rồi, Tứ Hỉ Thang Đoàn đại khái trông như thế nào hắn vẫn nắm được sương sương.
"Sư phụ không rảnh mà nặn thành bốn hình dáng khác nhau đâu, còn cả một bàn thức ăn phải nấu kìa." Trịnh Đạt nói, "Cậu yên tâm đi, loại nào cũng ngon hết sẩy, nhất là loại nhân Bách Quả Hãm đấy."
LVQ8371