Tần Hoài nhìn các ông các bà trong phòng đông đúc hệt như mọi ngày, người không có chỗ đứng thậm chí còn chen chúc sang tận nhà Cung Lương, trong chốc lát hắn chỉ cảm thấy vô cùng cảm động.
Có đồ khó ăn, các ông các bà của Vân Trung Thực Đường là ăn thật luôn nha!
Âu Dương cũng rất cảm động, cảm động đến mức nước mắt chực trào ra. Lúc thấy Tần Hoài nhắn tin trong nhóm cậu ta đã lạnh toát cả tim, cứ tưởng tối nay mình phải đại chiến với một nồi Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm, sau đó anh dũng hy sinh, trở thành một huyền thoại.
Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm đã ra lò.
Nhìn bánh trôi trong nồi, Âu Dương bỗng ý thức được một vấn đề.
Hôm nay Tần Hoài không làm nhiều bánh trôi như mọi ngày, làm ít hơn hắn, bây giờ lại có đông người đến như vậy, không đủ chia rồi.
Mỗi người sẽ không được chia đủ 4 viên bánh trôi.
Âu Dương liền nói ra vấn đề này.
Tần Hoài kinh ngạc: "Bánh trôi nhân Bách Quả Hãm mà cậu muốn ăn tận 4 viên á?"
Tinh thần hy sinh cao cả quá đấy người anh em, chỉ là ăn thử thôi, không cần thiết phải vậy đâu, sau này tháng ngày ăn bánh trôi nhân Bách Quả Hãm vẫn còn dài lắm.
Cuối cùng, xét thấy các ông các bà tuổi đã cao không chịu nổi sự tra tấn này, mỗi người chỉ được chia một viên bánh trôi Bách Quả Hăm.
Mọi người bưng bát, đồng loạt múc bánh trôi lên, cắn một miếng.
Dở tệ!
Khó ăn quá đi mất!
Vẫn duy trì được độ khó nuốt y như hồi trước!
Kẹo bí đao vừa ngọt vừa ngấy, trộn lẫn với đống hạt và hoa quả khô ăn chăng thấy thơm ngon gì, chỉ rặt một vị ngọt gắt đến mức khiến người ta sôi máu xộc thắng lên não, cắn một miếng là bất giác nhíu chặt mày.
Âu Dương ăn ở trong bếp.
Tần Hoài vẫn chưa ăn.
"Thế nào?" Tần Hoài hỏi.
"Ngọt quá." Âu Dương cau mày đáp, "Ngọt đến phát ngấy, ngấy đến mức buồn nôn luôn."
Tần Hoài chuẩn xác chắt lọc được thông tin mấu chốt từ những từ ngữ miêu tả vô nghĩa của Âu Dương: "Chỉ thấy ngọt thôi à? Không có cảm giác gì khác sao? Chẳng hạn như lúc trước vị nho khô quá rõ nên không ngon, hay mùi của mấy loại mứt hoa quả trộn lẫn vào nhau tạo ra một mùi kỳ quái, hoặc ăn vào có cảm giác như cháu gái 4 tuổi của bà Đinh ném tất cả nguyên liệu và gia vị trong bếp vào nồi nấu thành một đống bầy hầy đen thưi ^“ 2m ấy?
Cách miêu tả của Tần Hoài quá đỗi chuẩn xác, khiến Âu Dương nhớ lại vô số những mùi vị thảm họa không dám nhìn lại trước đây.
"Không có." Âu Dương kiên định lắc đầu, "Chỉ là ngọt thôi, cái vị ngọt của kẹo bí đao, rặt một mùi kẹo bí đao. Chính là cái vị dở tệ của kẹo bí đao, ngọt đến mức khó nuốt."
Tần Hoài trong lòng đã hiểu rõ, hắn cảm thấy bí quyết của Bách Quả Hãm Thang Đoàn chắc chắn là như vậy không trượt đi đâu được, kẹo bí đao chỉ cần đủ lượng thì quả thực có thể lấn át được mùi vị của các loại hạt và mứt khác.
Nguyên lý thì là như thế, nhưng cụ thể phải làm sao để nhân Bách Quả Hãm này trở nên ngon miệng thì còn phải xem thao tác thực hành.
Bách Quả Hăm Thang Đoàn bình thường thực ra cũng vậy, kẹo bí đao là nguyên liệu chính, phải khống chế lượng kẹo bí đao, cùng lắm chỉ làm nổi bật được hương vị của hai loại mứt hoặc hoa quả khô mà thôi.
Bách Quả Hãm Thang Đoàn bình thường chỉ cần dùng nguyên liệu hợp lý thì có thể làm ra cực kỳ ngon.
Bản Bách Quả Hãm nâng cấp Plus này chắc cũng cùng một nguyên lý, chỉ có điều độ khó cao hơn một chút mà thôi.
Tần Hoài lại ra ngoài hỏi một vòng.
Đánh giá nhận được đều na ná nhau, tất cả đều chê quá ngọt, ngọt đến mức không chịu nổi.
Một số ít các ông các bà do tuổi cao nên vị giác có chút thoái hóa, cực kỳ thích ăn đồ ngọt cũng không ngấm nổi, đánh giá thì có đỡ hơn những người khác một chút, nhưng vẫn cảm thấy cái lượng kẹo bí đao này đúng là gây chết người, cả viên Bách Quả Hăm chỉ ăn ra được mỗi vị kẹo bí đao, mấy thứ phụ gia khác cho vào coi như phí công.
Hỏi xong, Tần Hoài quay lại bếp, bưng bát Bách Quả Hãm Thang Đoàn của mình lên.
Trong bát này có chễm chệ tận hai viên bánh trôi.
Hai viên bánh trôi đại diện cho thái độ và quyết tâm của Tần Hoài.
Tần Hoài múc bánh trôi lên, cắn một miếng.
Ôi trời đất ơi, quá đở tệ, đúng là ngọt đến phát ngấy, ngọt đến mức muốn chết đi cho xong, ngọt đến nỗi chỉ muốn dùng mũi giày da đá thật mạnh vào mông gã đầu bếp làm ra cái viên bánh trôi này.
Cũng may là hắn định tự mình lén lút chế tác, không kể cho Trịnh Tư Nguyên nghe trước, nếu không Trịnh Tư Nguyên chắc chắn sẽ nghĩ hắn điên mất rồi.
Bên ngoài, Cung Lương gõ gõ cửa bếp.
Tần Hoài cố gắng điều chỉnh cơ mặt để trông bớt dữ tợn đi một chút, mở cửa bếp ra rồi hỏi: "Chú Cung, sao thế ạ?"
Cung Lương trước tiên chìa cái bát không của mình ra, sau đó hỏi: "Còn nữa không cháu?"
"Chú thấy ăn một viên thì không thể thưởng thức kỹ được, phải ăn hai viên mới bỡ."
Ngoa Thú à, ông có nghị lực và quyết tâm nhường này thì làm việc gì cũng sẽ thành công thôi.
Cuối cùng, Cung Lương và Tần Hoài đều ăn hai viên Bách Quả Hãm Thang Đoàn.
Tình hình của Cung Lương có ổn hay không thì Tần Hoài không biết, nhưng nói chung là hắn sắp bị hai viên bánh trôi này tiễn đi Tây Thiên luôn rồi.
Ngày hôm sau, Tần Hoài vừa tới Hoàng Ký, việc đầu tiên không phải là ăn sáng, mà là tóm lấy Đàm Duy An, bắt cậu ta hệ thống lại cho mình một lần nữa quy trình làm Bách Quả Hãm Thang Đoàn bình thường, nguyên liệu kết hợp và tại sao lại dùng tỷ lệ nguyên liệu đó.
Đàm Duy An sợ hết hồn, còn tưởng hôm nay Tần Hoài đến kiểm tra đột xuất thành quả bài tập của cậu ta.
LVQ8371