"Thôi đi ông ơi, ông còn không biết ngượng mà khoe à, trưa nay ông xào rau mặn chát, không thì chiều nay bọn trẻ đã chăng khóc lóc ầm ï hỏi sao anh Bao Bao còn chưa tới, có phải là không cần bọn chúng nữa rồi không, có phải Tết năm nay không có bánh bao ăn rồi không." Tần Viện Trưởng người chưa tới mà tiếng đã vang lên từ xa.
Nhìn theo hướng phát ra âm thanh, Tần Viện Trưởng khoác vội chiếc áo khoác bên ngoài, trên áo vẫn còn nếp nhăn, rõ ràng là vừa mới bế trẻ con xong, đang cười híp mắt đi về phía nhóm người Tần Hoài.
"Đứng ngoài sân nói chuyện làm gì? Vào bếp đi chứ, sao thế, Hoài Hoài lâu ngày không về cô nhi viện, nên quên luôn cả đường xuống bếp rồi à?" Tần Viện Trưởng cười nói.
"Thì lâu lắm rồi con không gặp Tần đại gia, nên muốn đứng lại hàn huyên với ông ấy một lát mà." Tần Hoài cười đáp.
Tần Viện Trưởng nhìn sang Tần Lạc: "Lạc Lạc lại cao lên rồi này, lên cấp ba rồi nhỉ. Thoáng cái đã bao nhiêu năm trôi qua, bác nhớ hồi bé bố mẹ cháu đưa cháu đến cô nhi viện nhờ bác trông hộ, lúc ấy cháu mới chỉ là một nhóc tì bé xíu."
Tần Lạc ngượng ngừng mỉm cười.
"Đi thôi, vào bếp rồi nói chuyện tiếp." Tần Viện Trưởng đi trước dẫn đường, "Đèn ngoài sân bị hỏng một cái chưa kịp thay bóng, phía trước hơi tối lại có bậc thềm, mọi người đi đứng cẩn thận chút nhé."
"Bọn trẻ đói không chịu nổi nên ăn tối hết rồi. Hoài Hoài, lát nữa con làm cái món Tứ gì gì Đoàn thì đừng tự tạo áp lực quá nhé, đi xe cả ngày chắc mệt lử rồi, cứ làm đại chút gì đó cho ngày mai bọn trẻ có cái ăn là được."
"Bọn nó ồn ào quá mức quy định, ngày nào cũng thế, đến mức tối đi ngủ mẹ còn nghe thấy có đứa gọi anh Bao Bao trong mơ nữa kìa."
Tần Viện Trưởng dẫn mọi người đi về phía nhà bếp.
Xét về quy mô, cô nhỉ viện Tam Mã Lộ chắc chắn không thể sánh bằng cô nhỉ viện nơi Khuất Tĩnh lớn lên. Sơn Thị là thành phố, còn Cầu Huyền chỉ là một huyện lẻ, vào thời điểm Tần Hoài còn chưa được nhận nuôi, trong cô nhi viện vẫn còn một số đứa trẻ khỏe mạnh bình thường.
Khi đó, Tần Viện Trưởng thay vì gọi là viện trưởng cô nhi viện Tam Mã Lộ, thì gọi là viện trưởng nhà trẻ nghe có vẻ hợp lý hơn. Lúc bấy giờ điều kiện của các hộ gia đình đều khó khăn, mức sống của trẻ con nhà bình thường chưa chắc đã khấm khá hơn trẻ con ở cô nhi viện là bao, đám trẻ con chơi chung với nhau, mới nhìn qua chưa chắc đã phân biệt được đứa nào là trẻ mồ côi.
Trong khu dân cư Tam Mã Lộ có rất nhiều người vì công việc bận rộn, ban ngày liền gửi con cho Tần Viện Trưởng trông hộ, dăm bữa nửa tháng lại mang chút gạo, mì và đồ ăn đến để bù đắp, bà ấy cũng coi như mình đang làm thêm một công việc khác.
Tần Hoài vẫn còn nhớ rõ cái hồi mình chưa được nhận nuôi, hắn thường xuyên dụ dỗ đám trẻ con trong khu dân cư đi cuốc đất trồng rau cùng mình.
Trước khi bước vào bếp, Tần Hoài ngoái lại nhìn tòa nhà cũ nát một cái.
Hiện tại, chắc đám trẻ ở cô nhi viện Tam Mã Lộ chắng thể nào cảm nhận được cái thú vui đi lừa trẻ con của hắn năm xưa nữa rồi, cô nhi viện chuyển ra ngoại ô đã đành, mà những đứa trẻ bình thường khỏe mạnh cũng cơ bản là tuyệt tích. Năm đó Tần Hoài được vợ chồng Tần Tòng Văn nhận nuôi, cũng đánh dấu việc bé trai khỏe mạnh cuối cùng của cô nhi viện Tam Mã Lộ đã được đón đi.
Nếu như nói hồi Tần Hoài còn nhỏ, do yếu tố thời đại nên trong cô nhi viện vẫn còn không ít trẻ mồ côi khỏe mạnh, dễ dàng được nhận nuôi, thì hiện tại, số lượng trẻ em bình thường trong cô nhi viện đã vô cùng hiếm hoi.
Đến mức những đứa trẻ bị điếc bẩm sinh ở đây đã được coi là có điều kiện thể chất khá khẩm lắm rồi.
Giờ đây, kỳ vọng của Tần Viện Trưởng dành cho bọn trẻ đã thay đổi, từ việc mong mỏi chúng tìm được một gia đình tốt để được nhận nuôi, chăm chỉ học hành thi đỗ đại học, chuyển thành việc học lấy một cái nghề để tự lo liệu cuộc sống, lớn lên không bị chết đói là tốt rồi.
Tương lai của lũ trẻ ở cô nhi viện vô cùng mờ mịt, số lượng tình nguyện viên thì giảm dần qua từng năm, ngay cả đầu bếp cũng bị sa thải vì dính líu đến đường dây lừa đảo. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy, nửa cuối năm Tần Hoài bỗng như thiên thần giáng thế, giới thiệu cho cô nhi viện hai nhà hảo tâm có tiềm lực tài chính cực khủng. Việc Tần Viện Trưởng không dẫn theo đám trẻ ra làm lễ chào mừng hoành tráng cho hắn, đã được coi là bà ấy nương tay cho hắn lắm rồi.
Trong bếp đang có hai tình nguyện viên hì hục băm nhân thịt, nhìn tỷ lệ nạc mỡ là biết ngay đang làm nhân bánh bao.
"Dì Lưu với dì Trần của con đang bận chăm sóc bọn trẻ bên kia nên không qua phụ được, sắp Tết rồi nên thiếu người lắm. Hoài Hoài con cứ liệu sức mà làm nhé, không làm hết đống nhân này thì cứ để đấy, mai mẹ bảo Tần đại gia nấu canh thịt băm cho bọn trẻ cũng được." Tần Viện Trưởng nhẹ nhàng an ủi.
Tần Hoài quét mắt nhìn một lượt các nguyên liệu bày trên bàn bếp, cảm thấy vấn đề không lớn. Trải qua mấy tháng giao lưu học hỏi ở Hoàng Ký, hắn đã không còn là hắn của ngày xưa nữa rồi.
Hiện tại hắn là một Tần Hoài với hiệu suất làm việc tăng gấp đôi.
Khối lượng Tứ Hỷ Thang Đoàn và Quả Nhi khổng lồ mỗi ngày hắn đều cân tất, tối nay chẳng qua chỉ là làm chút Tứ Hỷ Thang Đoàn và bánh bao, chuyện nhỏ như con thỏ.
tt ^ ^ ` „ r. Xe z ^ˆ đ ^ ^ Không sao đâu ạ, con làm xong được." Nói đoạn, Tần Hoài xắn tay áo lên bắt đầu trộn nhân.
LVQ8371