"Cậu giúp chuẩn bị nguyên liệu làm Tứ Hi Thang Đoàn đi. À không, chuẩn bị giúp tôi nguyên liệu làm nhân vừng đường và nhân đậu đỏ, hôm nay tôi sẽ làm hai loại nhân này trước." Tần Hoài nói.
Cổ Lực không mảy may nghi ngờ, chỉ nghĩ là Tần Hoài vừa mới sực nhớ ra nhân vừng đường và nhân đậu đỏ không còn nhiều. Hai loại nhân này thực ra trong bếp Hoàng Kí lúc nào cũng có sẵn quanh năm, chỉ là Tần Hoài cũng giống Trịnh Đạt, lúc làm Điểm Tâm đều thích dùng nhân do chính tay mình tự làm.
Nhân đậu đỏ và nhân vừng đường đều không tính là loại nhân phức tạp gì, chỉ là cần một khoảng thời gian ủ nhất định, thông thường là hôm nay làm ngày mai mới dùng. Hai loại nhân này đối với Cổ Lực mà nói được xem như một dạng kỹ năng cơ bản, là loại nhân ngọt nhập môn của đầu bếp bếp bánh, nên lúc chuẩn bị nguyên liệu hắn làm vô cùng thuần thục.
Tần Hoài làm nhân vừng đường trước.
Thực ra mà nói, cách làm nhân vừng đường vô cùng đơn giản, chỉ cần giã nát vừng đã rang chín, thêm lượng đường trắng vừa đủ rồi đun nóng, sau đó đổ dầu thực vật, một ít tinh bột và nước vào khuấy điên cuồng cho đến khi hỗn hợp sền sệt lại, để nguội là có thể dùng được.
Trong đó điểm khó duy nhất là phải kiểm soát được lượng nước khi thêm vào, để đảm bảo độ kết dính. Cụ thể lượng vừng và lượng đường bao nhiêu thì phải tùy thuộc vào độ ngọt mà đầu bếp mong muốn, các món Điểm Tâm khác nhau sẽ có yêu cầu về độ ngọt của nhân vừng đường khác nhau.
Từ video hướng dẫn tối qua, Tần Hoài học được rằng điểm khó của nhân vừng đường không chỉ nằm ở lượng nước, mà lực đạo và tốc độ khi khuấy cũng là một thử thách.
Cái trước giúp nhân vừng đường không bị lật xe, cái sau giúp nhân vừng đường được nâng lên một tầm cao mới.
Rất nhanh, Tần Hoài đã làm đến bước khuấy.
Trước đây lúc làm nhân vừng đường, để tránh việc nhiệt độ giảm làm thay đổi độ kết dính, Tần Hoài luôn cố gắng khuấy điên cuồng với tốc độ nhanh nhất có thể.
Bây giờ học được kỹ năng mới thực sự hữu dụng, Tần Hoài bắt đầu thử kiểm soát tốc độ khuấy. Chỉ cần khống chế tốt lượng nước, chia làm nhiều lần thêm một ít nước ấm, là có thể kiểm soát nhiệt độ một cách hiệu quả.
Cổ Lực vốn đã quay lại bàn bếp để tiếp tục làm Như Ý Quyển, nhưng thấy tốc độ khuấy của Tần Hoài không nhanh, hơn nữa hắn còn cố tình kiểm soát tốc độ, chăm chú quan sát trạng thái của nhân vừng đường cứ như đang thử nghiệm điều gì đó, nên Cổ Lực không nhịn được lại dừng tay, đứng xem Tần Hoài làm nhân vừng đường.
Lần đầu thử phương pháp mới, Tần Hoài áp dụng cách làm chia nhỏ làm nhiều lần.
Khi Tần Hoài làm đến mẻ thứ hai, Đàm Duy An và vài đầu bếp Tri Vị Cư khác cũng đến đi làm.
Đàm Duy An thấy Tần Hoài đến sớm để làm nhân vừng đường cũng không nghĩ ngợi nhiều, cứ tưởng nhà Tần Hoài hết nhân vừng đường nên hắn mới đến sớm làm mẻ mới ——
Đàm Duy An biết đạo này buổi tối tan làm Tần Hoài sẽ về nhà làm Tứ Hi Thang Đoàn, có điều hắn không rõ cụ thể là làm những vị nào.
Đợi Tần Hoài sắp làm xong mẻ thứ hai và chuẩn bị bắt tay vào mẻ thứ ba, thì Trịnh Tư Nguyên đến.
Trịnh Tư Nguyên thấy Tần Hoài lại đang làm nhân vừng đường thì hơi lấy làm lạ, hỏi: "Chỗ cậu làm lần trước chẳng phải vẫn còn dư kha khá sao? Sao lại làm mẻ mới rồi?"
"Dạo này cậu định nghiên cứu Điểm Tâm nhân vừng đường à?"
"Không có, món Tứ Hỉ Thang Đoàn này tôi còn chưa làm xong hẳn hoi mà. Bây giờ chắc chắn là phải thừa thắng xông lên tiếp tục nghiên cứu Tứ Hỉ Thang Đoàn rồi, tôi làm gì có nhiều thời gian rảnh rỗi thế để đi nghiên cứu món Điểm Tâm khác chứ. Hai ngày nay tôi đã ngẫm nghĩ kỹ về Tứ Hỉ Thang Đoàn, cảm thấy không thể chỉ chăm chăm vào mỗi Bách Quả Hãm được, tứ hỉ này có 4 loại hương vị, nhân đậu đỏ, nhân vừng đường và nhân thịt cũng không thể lơ là được."
"Nhân vừng đường làm trước đó ít nhiều cũng hơi không hợp với Tứ Hi Thang Đoàn, hôm nay tôi định nghiêm túc làm một mẻ thật chuẩn bài." Tần Hoài nói.
Nghe Tần Hoài nói vậy, Trịnh Tư Nguyên vô cùng ấm lòng, liền bước tới xem mẻ thứ nhất và mẻ thứ hai mà Tần Hoài vừa làm.
"Hình như mịn hơn trước một chút đấy." Trịnh Tư Nguyên gật gù tán thưởng nhân vừng đường, "Như vậy Thang Đoàn nấu ra ăn sẽ ngon hơn, là do tôi sơ suất, dạo này cứ chăm chăm vào Bách Quả Hãm mà quên béng mất Tứ Hỉ Thang Đoàn đâu phải chỉ có mỗi loại nhân này."
"Tôi làm cùng cậu nhé?" Trịnh Tư Nguyên đề nghị.
Tần Hoài xua tay ý bảo không cần: "Bây giờ cứ để tôi làm là được, anh đi làm Hoành Thánh trước đi, sáng nay Lạc Lạc sẽ qua đây ăn sáng đấy. Nhỡ con bé đến mà phát hiện vừa không có Kê Thang Diện, lại chẳng có Trứu Sa Hoành Thánh hay Phao Phao Hoành Thánh, khéo lại khóc lóc đi học thêm mất."
Nghe Tần Hoài nói thế, Trịnh Tư Nguyên lập tức ý thức được tầm quan trọng của Hoành Thánh, liền đi về phía bàn bếp bắt đầu nhào bột.
Vừa đổ bột mì xong, Trịnh Tư Nguyên như sực nhớ ra điều gì đó bèn nhìn về phía Tần Hoài, vẻ mặt có chút ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Tuy Trịnh Tư Nguyên không hé răng nửa lời, nhưng Tần Hoài biết rõ hắn định nói gì.
Trịnh Tư Nguyên thèm ăn Trường Thọ Diện.
Tần Hoài cảm thán khẩu vị của mỗi người quả nhiên rất khác biệt, xét về cấp bậc Điểm Tâm, thì xếp hạng của Quả Nhi chắc chắn phải cao hơn Trường Thọ Diện, Quả Nhi là Điểm Tâm cấp A cơ mà.
Thế nhưng Trịnh Tư Nguyên - một đầu bếp bếp bánh chuyên nghiệp với vị giác hoàn toàn bình thường, thậm chí còn xuất sắc hơn người thường rất nhiều - nếu bắt hắn chọn, hắn kiểu gì cũng chọn Trường Thọ Diện.
Đơn giản là vì khoái ăn.
LVQ8371