Vương đại gia kinh ngạc, lẩm bẩm: "Hóa ra bàn lươn đó lợi hại như vậy. Lúc đó tôi còn thấy lạ, dù gì cũng là tiệc sinh nhật của con trai xưởng trưởng, sao lại chỉ nấu chút lươn chứ. Lươn thì có gì ngon mà ăn, ngoài ruộng đầy ra đấy, trẻ con ở quê nếu không phải đói quá thì cũng chẳng buồn bắt."
Trần Quyên: ...
Không hiểu sao, bây giờ Trần Quyên lại hơi muốn "thực thi công lý" với ông bạn già của mình.
"Con trai của xưởng trưởng nào? Ông còn quen cả con trai xưởng trưởng cơ à? Đứa con nào? Sao tôi chưa từng thấy?" Trần Quyên truy hỏi.
Sắc mặt Vương Căn Sinh hơi đổi, có vẻ không muốn nói lắm, ông hàm hồ đáp: "Thì là con trai út của xưởng trưởng Hứa ở xưởng dệt bông của chúng ta đấy. Bà không biết đâu, lúc bà vào xưởng thì Tiểu Hứa đã..."
Trần Quyên cũng sững người, không nói gì nữa.
Vương Căn Sinh có chút cảm khái nhìn những đĩa thức ăn trống không trên bàn: "Giá như bây giờ Tiểu Hứa vẫn còn sống thì tốt. Cậu ấy thích ăn uống nhất, nếu hôm nay cậu ấy được ngồi ở đây ăn một bữa thế này, không chừng sẽ vui vẻ suốt bao nhiêu ngày liền."
Mọi người đều im lặng, chỉ có Hoàng An Nghiêu ngốc nghếch lên tiếng: "Năm đó chắc chắn vị xưởng trưởng Hứa kia có quan hệ rất tốt với sư công của cháu. Cho dù là Trường Ngư Yến phiên bản rút gọn thì nấu một bữa cũng cực kỳ phiền phức, ít nhất phải chuẩn bị trước ba bốn ngày. Chỉ là tiệc sinh nhật mà cũng sẵn lòng làm Trường Ngư Yến, không có giao tình thì tuyệt đối không làm được đâu."
Tần Hoài đột nhiên hiểu ra cảm giác bất lực của Hoàng Thắng Lợi mỗi khi nhìn Hoàng An Nghiêu đàm phán với nhà cung cấp.
Thiếu Đông Gia mà chịu chia một nửa cái khiếu ăn nói bán hàng lúc thuyết minh món ăn sang EQ đối nhân xử thế, thì hắn cũng chẳng đến mức làm cái phương án marketing ra nông nỗi này.
Mãi cho đến khi bữa cơm kết thúc hoàn toàn, Hoàng An Nghiêu mới chậm chạp nhận ra, bèn quay sang hỏi Tần Hoài: "Có phải vừa rồi tôi lỡ lời rồi không? Con trai út của xưởng trưởng Hứa kia có phải đã xảy ra tai nạn rồi không, có phải tôi không nên nói leo câu đó không?”
Tần Hoài an ủi: "Không sao đâu, nói thêm hai câu mọi người sẽ biết cậu không cố ý mà."
Bữa cơm này bắt đầu từ 2 giờ 45 phút, ăn mãi đến hơn 4 giờ mới xong. Âu Dương nhắn trong nhóm, đề nghị rằng hiếm khi đông đủ mọi người tụ họp thế này, chi bằng tối nay cùng đi Quan Hạc Lâu ăn thêm một bữa, hắn có phiếu giảm giá của Quan Hạc Lâu ngày mai là hết hạn rồi.
Mọi người trong nhóm rôm rả hưởng ứng, chủ nhiệm Lưu càng hào hứng cho biết bây giờ vẫn còn sớm, chi bằng đạp xe vận động một chút cho tiêu thực. Cô biết một chỗ đạp xe rất tuyệt ngay gần nhà, từ đây thuê xe đạp công nghệ đạp qua đó chỉ mất nửa tiếng, sau đó đạp thêm một tiếng nữa, cuối cùng đạp nửa tiếng tới Quan Hạc Lâu ăn cơm là vừa đẹp.
Vừa hay cô ấy có thể đưa con gái về nhà làm bài tập, rồi mới đi đạp xe.
Hứa Đồ Cường và Tiền đại gia bên nhóm chạy bộ buổi sáng tỏ vẻ đồng ý.
Bác sĩ Chu - người ngày nào cũng khổ luyện tốc độ đạp xe trong những tháng ngày không được ăn ở Hoàng Kí - tích cực hưởng ứng.
Khuất Tĩnh bày tỏ vận động sau bữa ăn cũng rất tốt.
Âu Dương chợt nhận ra hình như mình vừa tự lấy đá đập vào chân mình rồi.
Đinh Nãi Nãi viện cớ lớn tuổi chân cẳng không tiện nên uyển chuyển từ chối đạp xe, nhưng buổi tối vẫn có thể đi ăn tiếp.
Trần Huệ Hồng lấy cớ phải đưa con gái về ngủ để chuồn êm, đồng thời giơ hai tay ủng hộ kèo ăn tối.
Trần Quyên rất hứng thú với vụ này, còn Vương đại gia thì lấy cớ bây giờ đang có chút việc nên sẽ qua đó muộn hơn một chút.
Tần Hoài ngồi ở cửa bếp, vừa lướt tin nhắn trong nhóm vừa nghe Đổng Sĩ cập nhật tin đồn hóng hớt mới nhất. Khóe mắt hắn còn liếc thấy Hoàng An Nghiêu đang mang vẻ mặt đầy hâm mộ, kể với Hoàng Thắng Lợi chuyện trưa nay có một ông lão cùng bàn lại từng được ăn Trường Ngư Yến do đích thân sư công nấu.
Giờ nghỉ ngơi ở Hoàng Kí lúc nào cũng vô cùng náo nhiệt.
Tốc độ nói của Đổng Sĩ cực kỳ nhanh, chỉ còn 10 phút nữa là đến giờ làm, hắn phải tranh thủ từng giây từng phút để kể cho xong chuyện hóng hớt.
Zx „+. ⁄ ~ ẨY, Dù cho cái tin đồn này chưa chắc đã chuẩn xác.
Vương Tuấn hình như lại yêu rồi, mùa xuân của Lục sư huynh đã quay trở lại.
Ngay lúc Đổng Sĩ đang khua môi múa mép văng cả nước bọt, kể chuyện cô bạn gái mà Vương Tuấn mới quen lần này có vẻ không quá quan trọng ngoại hình, ít nhất là yêu cầu về lượng tóc của đối phương không cao lắm, thì một nhân viên phục vụ từ bên ngoài thò đầu vào, lanh lảnh gọi:
"Tần sư phụ, có một ông bác đang tìm anh kìa."
Câu chuyện hóng hớt của Đổng Sĩ bỗng im bặt.
"Lát nữa kể tiếp nhé." Tần Hoài bỏ lại một câu rồi đi ra ngoài, không hề chú ý tới ánh mắt bi thương của Đổng Sĩ.
Đổng Sĩ: Lát nữa là vào ca làm rồi, Lục sư huynh cũng về luôn, sao tôi dám buôn chuyện yêu đương của anh ấy ngay trước mặt chính chủ chứ, tôi chán sống rồi chắc?
Tần Hoài bước ra khỏi bếp, phát hiện người tìm mình lại là Vương Căn Sinh.
Đây quả là chuyện hiếm lạ. Lần trước Vương Căn Sinh đến tìm riêng Tần Hoài đã là chuyện từ hồi ở Vân Trung Thực Đường rồi. Dạo gần đây, Tần Hoài cũng không cố ý làm đồ ăn riêng cho Vương Căn Sinh, sợ ông ấy thấy đường đột. Thế nên, dù Tần Hoài khá hiểu về Vương Căn Sinh, nhưng thực tế hai người lại không tiếp xúc với nhau nhiều lắm.
LVQ8371