Hơn tám giờ tối, Tần Hoài xách hộp cơm đóng gói về nhà. Trần Huệ Hồng thấy hắn về, liền dẫn Tuệ Tuệ - người đã làm xong bài tập từ đời nào và đang mải mê xem phim hoạt hình - đi về. Trước khi đi, chị ấy còn không quên tiện tay "chôm” hai quả trái cây và chia một nửa phần đồ ăn mang theo.
"Mẹ ơi, mai mình lại đến nhà chị Lạc Lạc làm bài tập nữa nhé?" Lúc ra về, Tuệ Tuệ vừa nhai phô mai que vừa hỏi Trần Huệ Hồng.
"Có chứ, từ giờ ngày nào mình cũng tới, Tuệ Tuệ có thích làm bài tập cùng chị Lạc Lạc không nào?" Trần Huệ Hồng dịu dàng đáp.
"Dạ thích, cơ mà chị Lạc Lạc nhiều bài tập lắm mẹ ạ, con làm xong từ lâu rồi mà chị ấy vẫn chưa xong."
Ngồi bên bàn ăn, Tần Lạc với vẻ mặt đau khổ đang cặm cụi giải xấp đề thi thầy Hóa giao, ngoài mặt thì tỏ ra bình thản, nhưng con người nhỏ bé trong lòng thì vừa rơi nước mắt ròng ròng vừa gật đầu điên cuồng.
Anh xem kìa, đến Tuệ Tuệ còn nhìn ra bài tập của em nhiều thế cơ mà, anh có thể bớt đi hai môn học thêm được không?
Tần Hoài tỏ thái độ bớt học thêm là chuyện không bao giờ có, hồi hắn học cấp ba thì lịch học thêm kỳ nghỉ còn kín hơn nhiều, cơ bản là ngày nào cứ mở mắt ra là cắp sách đi học thêm.
Xét về một phương diện nào đó, kỳ nghỉ đông hồi cấp ba của Tần Hoài lại chính là khoảng thời gian hắn đam mê nghiên cứu Điểm Tâm nhất. Chẳng cần đợi Tần Lạc phải chủ động vòi vĩnh, ngày nào đi học thêm về, việc đầu tiên hắn làm là hỏi con bé xem TV có tia được món nào thèm ăn không.
Con người một khi đã bắt đầu vòng xoáy học tập và làm việc, thì chỉ cần không phải học và làm, làm cái quái gì cũng thấy thú vị.
"Thầy giáo giao bài tập à?" Tần Hoài liếc mắt nhìn tờ đề kiểm tra.
Rất tuyệt, tốt nghiệp bao năm rồi, giờ hắn nhìn vào chẳng hiểu cái mô tê gì cả.
"Giao rõ nhiều anh ạ, cả ba thầy đều giao. Cả buổi chiều em mới cầm điện thoại được có một tiếng, tối nay cũng chả có thời gian mà chơi điện thoại nữa." Tần Lạc rơm rớm nước mắt.
"Mai là được chơi rồi, mai chỉ học hai môn thôi, mỗi môn cũng có một tiếng." Tần Hoài an ủi.
Tần Lạc: QAQ
"Cứ từ từ mà làm, anh vào phòng nghiên cứu công thức đây, có gì thì nhắn tin nhé, đừng vào làm phiền anh." Tần Hoài dặn dò rồi đi thẳng vào phòng.
Tần Lạc nhìn tờ đề chưa giải xong, nghĩ tới việc ngày mai chỉ phải học hai môn, thấy cũng không có vấn đề gì to tát, thế là quyết định nghịch điện thoại một lúc đã.
Tần Lạc lôi đống đồ ăn vặt ăn dở hôm qua trong tủ ra, chính thức bật chế độ xõa hết mình.
Tần Hoài tất nhiên không phải vào phòng để cày công thức nấu ăn.
Hắn là muốn sờ vào công thức cơ.
Nhịn ròng rã cả một ngày không xem ký ức của Cung Lương, bắt nhịn nữa thì Tần Hoài cũng chịu thua. Hôm nay hắn còn cố tình xin nghỉ một bữa trong group ăn thử, lấy cớ tối nay không làm Điểm Tâm, hẹn mọi người tối mai tiếp tục.
Các ông các bà nhao nhao bày tỏ sự thấu hiểu, bảo Tiểu Tần sư phụ ban ngày đi làm, tối lại tăng ca quả thực quá vất vả, mấy thân già này nhịn ăn hai hôm cũng chắng hề hấn gì.
Xương cốt mọi người vẫn còn dẻo dai lắm, dư sức xếp hàng, không được ăn ké suất riêng thì sáng sớm cứ vác ghế nhựa ra trước cửa Hoàng Ký mà xếp hàng thôi.
Tần Hoài cũng lờ mờ đoán được nội dung đoạn ký ức lần này của Cung Lương, nếu không có gì bất ngờ thì chắc chắn là về bữa tiệc sinh nhật nọ.
Tần Hoài gửi tin nhắn vào group [Gia đình Tướng Thân yêu thương nhau] báo cáo rằng hắn chuẩn bị xem ký ức của Cung Lương, vài phút nữa sẽ kể lại cho mọi người nghe hắn đã thấy gì.
Trần Huệ Hồng rep tin nhắn trong vòng một nốt nhạc: 1, đã xí sẵn ghế đầu hóng chuyện.
Có thể thấy đạo gần đây Trần Huệ Hồng lướt mạng hơi bị nhiều đấy.
Tần Hoài không chút do dự, nhấn vào [Một đoạn ký ức của Cung Lương], chọn "Đồng ý".
Đập vào mắt hắn, chính là khung cảnh nhà Cung Lương.
Y hệt như những gì nhìn thấy trong ký ức lần trước, phòng khách nhỏ hẹp và đơn sơ, bếp than củi đặt ở góc nhà. Mẹ Cung Lương đang ngồi xổm trên sàn dùng bếp than nấu cháo loãng, trên chiếc bàn gỗ nhỏ xíu bày một đĩa dưa chuột muối tương trông cực kỳ kém sắc.
Cung Lương thì đang ở trong phòng ngủ của bố mẹ, cõng bố mình ra ngoài rồi đặt ông ngồi lên chiếc ghế bập bênh.
Nhìn qua là biết chiếc ghế bập bênh này mới được đóng, là món đồ nội thất mới nhất trong nhà họ Cung.
Bố Cung Lương cố gắng dùng tay bám chặt lấy cánh tay hắn, để con trai bớt phải dùng sức, nhưng vô ích, ông chỉ đành buông tiếng thở dài thườn thượt.
"Bố, bố lại thở dài nữa rồi." Cung Lương nói.
"Bố sai, bố sai rồi, không nên thở dài mới phải." Bố Cung Lương liên tục xin lỗi, vẻ mặt trông đã rạng rỡ hơn rất nhiều, tốt hơn hẳn cái bộ dạng nằm bẹp trên giường dở sống dở chết mà Tần Hoài thấy trong ký ức lần trước.
"Nhưng mà Tiểu Lương này, bác sĩ ở Kim Lăng có đáng tin không? Trong xưởng mình người bị tai biến liệt giường, bố cũng chưa nghe nói có ai có thể khỏi bệnh đi lại được, đừng để đến lúc đó tốn bao nhiêu tiền chữa trị mà lại chẳng có hiệu quả gì."
"Con vất vả lắm mới chốt được đơn hàng lớn ở hội chợ triển lãm, trong xưởng đặc cách phát 800 tệ tiền thưởng, phòng kinh doanh còn trợ cấp thêm 400 tệ. Chỗ tiền này trả hết nợ xong, phần còn lại vốn dĩ nên giữ lại để cho con kết hôn, con xem trong nhà bao nhiêu năm nay cũng không sắm sửa thêm được món đồ gì tử tế, con được lên nhân viên chính thức rồi mà cũng chẳng có lấy một chiếc đồng hồ."
LVQ8371