Chiếc bánh bao này vừa đẹp mắt lại vừa ngon miệng, lúc cắn miếng đầu tiên còn hơi tiếc nuối, cảm thấy bánh bao đẹp thế này mà ăn thì phí quá. Nhưng đợi đến khi miếng bánh đầu tiên chui vào miệng bắt đầu nhai thì chẳng còn mấy cái suy nghĩ vớ vẩn ấy nữa, trong đầu chỉ còn đúng một chữ ăn, ngon, thích ăn, ăn được.
Cái gì mà đẹp quá không nỡ ăn chứ, không hề tồn tại nhé, đồ ăn trôi vào bụng mới là chân lý!
Trịnh Tư Nguyên đã ăn xong, bắt đầu quay sang tìm Tần Hoài buôn chuyện.
"Chiều nay rảnh không?" Trịnh Tư Nguyên hỏi.
"Sao thế?" Tần Hoài vừa gặm bánh bao vừa nhồm nhoàm hỏi lại.
"Dạo này tôi luyện Đại Phiên Chước cũng rút ra được chút tâm đắc, cậu chăng phải cũng đang luyện canh lửa sao? Hôm qua lúc cậu xào thịt tôi thấy cậu cũng biết lật chảo rồi đấy, chiều nay có muốn ở lại nhà tôi giao lưu chút kinh nghiệm không?" Trịnh Tư Nguyên ném cành ô liu mang tên học tập giao lưu về phía Tần Hoài.
Tần Hoài kinh ngạc vô cùng, không ngờ Trịnh Tư Nguyên vẫn chưa chịu từ bỏ Đại Phiên Chước, cái này rốt cuộc là đam mê mãnh liệt đến mức nào chứ, một đầu bếp bếp bánh mà lại đi luyện tuyệt kỹ của bếp mặn.
"Cái Đại Phiên Chước này... có liên quan gì đến cú lật chảo ngày hôm qua của tôi à?" Tần Hoài hơi ngơ ngác.
Trời đất chứng giám, hôm qua quả thực là do Tần Hoài hóng hớt nhiệt tình quá, dẫn đến lúc lật chảo hắn không cẩn thận hất luôn cả một miếng cà rốt ra ngoài, nhưng đó hoàn toàn là lỗi kỹ thuật rành rành, là một pha lật xe siêu to khổng lồ, chứ có giống với việc lỡ tay hất đồ ăn ra ngoài khi dùng Đại Phiên Chước đâu.
Thế này thì có gì mà giao lưu cơ chứ, khác nào nghiên cứu sinh đi tìm học sinh tiểu học để đàm đạo về vật lý lượng tử không?
"Tôi thấy cậu lật chảo cũng tệ lắm, Đại Phiên Chước tôi luyện cũng chăng ra sao, nên mới muốn hỏi xem cậu lấy động lực đâu mà kiên trì được như vậy." Trịnh Tư Nguyên thành thật đáp.
Tần Hoài cảm thấy dạo này Trịnh Tư Nguyên cãi nhau với Trịnh Đạt nhiều quá nên cái mỏ cũng tẩm đầy nọc độc luôn rồi.
Cậu có tí lịch sự nào không thế?
Thôi được rồi, Tần Hoài lật chảo quả thực chẳng ra sao thật.
Nhưng Tần Hoài cảm thấy chuyện này cũng không thể đổ hết lỗi cho hắn được, canh lửa vốn là kỹ năng cơ bản cực kỳ chuẩn mực, mà kỹ năng cơ bản đồng nghĩa với việc không có đường tắt, không được phép lười biếng, chỉ có thể cắm đầu vào khổ luyện. Trong vỏn vẹn mấy tháng trời mà hắn có thể luyện canh lửa được đến trình độ này đã là xuất sắc lắm rồi, ít nhất thì Hoàng Thắng Lợi cũng khen hắn như vậy.
Mấy người thuộc hệ Chiến Binh Lục Giác toàn năng các cậu có thể tỏ ra thân thiện với dân tay ngang học lệch một chút được không hả?
"Không có thời gian đâu." Tần Hoài cũng thành thật từ chối, "Chiều nay tôi phải về nhà ngủ."
Trịnh Tư Nguyên trưng ra vẻ mặt "không ngờ Tần Hoài cậu cũng là cái loại ru rú ở nhà ngủ nướng vào ngày nghỉ đấy".
Nhưng ngay giây tiếp theo Trịnh Tư Nguyên đã nghĩ thông suốt, Tần Hoài ngày nghỉ muốn ở nhà ngủ nướng cũng là chuyện tình có thể nguyên, dạo gần đây thời gian làm việc của hắn quả thực rất dài, hoàn toàn khác xa với cái loại lười biếng chảy thây thuần túy như bố hắn.
"Trường của Lạc Lạc cho nghỉ sớm rồi." Tần Hoài giải thích, "Vốn dĩ mùng 19 mới được nghỉ đúng không? Kết quả là kỳ thi cuối kỳ bị đẩy lên sớm, hôm nay thi xong luôn rồi. Cái ranh con ấy vốn không chịu ngồi yên một chỗ, cộng thêm mấy tháng nay chắc cũng chẳng được ăn uống gì tử tế, nên cứ nằng nặc đòi tới đây ngay hôm nay. Mẹ tôi mua vé chuyến tối cho con bé rồi, 11 giờ đêm là tới ga tàu cao tốc, tôi phải đi đón nó."
Trịnh Tư Nguyên bừng tỉnh ngộ: "Lạc Lạc tới rồi à, vậy chiều nay tôi làm ít Tô Bính với Bánh Trưng Thu Thịt Tươi rồi nhờ Hoàng An Nghiêu mang qua cho cậu nhé.”
Cậu thực sự muốn làm anh cả của Lạc Lạc đấy à?
Cậu bày vẽ hết Tô Bính lại đến Bánh Trung Thu Thịt Tươi thế này, làm thằng anh ruột chỉ biết chuẩn bị sẵn mấy que phô mai miễn phí trong tủ lạnh cùng 4 giáo viên dạy kèm cho ngày mai như tôi trông có vẻ chẳng thương em gái chút nào vậy.
Gì cơ? Tần Lạc hôm nay mới thi cuối kỳ xong, điểm còn chưa có nên chưa biết thi kém môn nào á?
Tần Hoài tỏ vẻ, dựa theo sự hiểu biết của hắn đối với Tần Lạc, thì kiểu gì cũng có vài môn chắc chắn phải học bù. Cho dù trong mấy tháng hắn vắng mặt ở Sơn Thị, Tần Lạc có treo tóc lên xà nhà dùi đâm vào đùi, học hành khắc cốt ghi tâm, phấn đấu quên mình đi chăng nữa, thì điểm số của mấy môn đó cũng chẳng thể nhích lên được bao nhiêu.
Tần Hoài có niềm tin mãnh liệt vào em gái mình.
Sau khi ăn xong mọi người lại ngồi buôn chuyện thêm một lúc, chủ yếu là nghe Trịnh Đạt chém gió. Khó khăn lắm mới tập trung tinh thần làm ra được một mẻ Kiềm Hoa Cung Đăng Bao, hắn đương nhiên phải ra oai cho bõ công sức bỏ ra cả buổi sáng chứ.
Dù sao thì Trịnh Đạt cũng hiếm khi được dịp ra oai một lần, mọi người đều sẵn lòng phối hợp để hắn phổng mũi cho đã đời.
Ngồi buôn dưa lê hơn một tiếng đồng hồ, Tần Hoài lại một lần nữa hóa thân thành tài xế Tiểu Tần, lái xe đưa mọi người về.
Suốt dọc đường đi Cung Lương vô cùng hào hứng, cứ kéo tay Quách Minh Châu lải nhải không ngừng về những chuyện ngày xửa ngày xưa, nào là hắn chốt được đơn hàng chấn động tại buổi giao lưu, rồi lại đến Kim Lăng giành được hợp đồng lớn, sau đó đến Ma Đô cướp miếng ăn ngay trước miệng cọp, rồi lại hoàn thành nhiệm vụ bất khả thi ở Bắc Bình.
Quả thực còn ly kỳ hơn cả truyện sảng văn.
LVQ8371