Tần Hoài đang múc Thang Đoàn, nghe vậy liền gật đầu: "Cũng coi như là thế, đúng là nhân bánh chuyên dùng cho Thang Đoàn, nhưng thực ra hương vị cũng không thay đổi quá nhiều, chủ yếu là cải thiện về mặt kết cấu, đồng thời tăng độ hòa hợp giữa nhân và lớp vỏ nếp."
Trịnh Tư Nguyên cắn một miếng Thang Đoàn, bình thản nhai nhóp nhép, hỏi: "Cậu nghiên cứu được trong thời gian gần đây sao?"
"Đúng thế." Tần Hoài trả lời không cần suy nghĩ.
Hai ngày nay tính ra cũng nằm trong "thời gian gần đây" mà.
Sau đó Tần Hoài bắt đầu màn chém gió của mình: "Tứ Hỉ Thang Đoàn vốn dĩ phải có 4 loại hương vị, trước đây chúng ta cứ chăm chăm luyện nhân Bách Quả Hãm, là do chưa tìm ra manh mối nên mới phải liên tục thử nghiệm. Bây giờ đã luyện ra được công thức nhân Bách Quả Hãm phù hợp rồi, thì đương nhiên cũng phải luyện tập những loại nhân Thang Đoàn khác nữa, 4 loại hương vị kết hợp hoàn chỉnh thì mới ra dáng Tứ Hỉ Thang Đoàn chứ."
"Nếu chỉ theo đuổi một hương vị Thang Đoàn duy nhất, làm nổi bật một thứ mà bỏ qua ba loại kia, thì sẽ biến thành cảnh một cành hoa khoe sắc, khiến ba loại Thang Đoàn còn lại bị lu mờ thành vai phụ.”
"Nhưng trên thực tế, 4 viên Thang Đoàn đó là một tổng thể thống nhất, đương nhiên không thể bên trọng bên khinh được."
Trịnh Tư Nguyên cực kỳ tán thành gật gù: "Đúng thật, là tôi sơ suất."
"Dạo này tôi cứ dồn hết tâm trí vào nhân Bách Quả Hãm, hoàn toàn ngó lơ 3 loại nhân còn lại. Thực ra hôm cậu đến nhà tôi làm Thang Đoàn tôi mới sực nhận ra, trưa hôm đó lúc ăn đủ 4 vị Thang Đoàn, tôi chợt nhận ra đã lâu lắm rồi mình không được ăn một bát Tứ Hỉ Thang Đoàn đúng nghĩa."
"Ngày nào tôi với bố cũng cặm cụi làm nhân Bách Quả Hãm, nặn Thang Đoàn Bách Quả Hãm, rồi lại ăn Thang Đoàn Bách Quả Hãm. Mẹ với chị tôi đã cằn nhằn không biết bao nhiêu lần là ăn Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm đến phát ói luôn rồi, thế mà hai bố con tôi chẳng thèm để tâm. Thực ra lúc đó mẹ và chị đã nhắc khéo rồi, chỉ ăn mỗi Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm thì chán phèo, Tứ Hỉ Thang Đoàn phải hội tụ đủ 4 vị mới trọn vẹn."
"Vốn đĩ mấy hôm nay tôi định nói chuyện này với cậu, nhưng hôm qua thấy cậu cắm cúi làm nhân bánh chứ không nặn Thang Đoàn nên tôi lại thôi, không ngờ cậu đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi."
Những lời bộc bạch này của Trịnh Tư Nguyên làm Tần Hoài nghe xong cũng phải ngớ người, Tần Hoài thầm nghĩ hắn còn chưa kịp chém gió tiếp, mà Trịnh Tư Nguyên đã tự biên tự diễn giúp hắn xong xuôi cả rồi.
Tần Hoài đành phải nói: "Cậu có muốn tôi đưa công thức nhân đậu đỏ với nhân vừng đường mới cho không?"
"Nhân thịt thì tôi thấy mình làm vẫn chưa ưng ý lắm, cậu đợi tôi nghiên cứu thêm vài ngày nữa nhé."
Sáng nay lúc gói Thang Đoàn, Tần Hoài đã cảm thấy Thang Đoàn nhân thịt không được mượt tay bằng 3 loại nhân ngọt kia, hắn quyết định tối nay về sẽ cày lại video hướng dẫn thêm vài lần nữa, mấy đêm tới trước khi ngủ cũng lôi ra xem, xem đến khi nào thuộc làu làu mới thôi.
Toàn là kiến thức trọng tâm cả, phải cày thôi
Thầy giáo kiểu gì cũng kiểm tra đấy.
Đàm Duy An cảm thấy hình như hắn đã ngộ ra rồi.
Dạo gần đây Tần Hoài mang tiếng là chỉ tập tành làm Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm, nhưng thực chất ngày nào về nhà hắn cũng cày cuốc khổ luyện 3 hương vị Thang Đoàn còn lại.
Trong khi Đàm Duy An hắn đây còn đang vò đầu bứt tai nghĩ xem đống nguyên liệu của Bách Quả Hãm phải mix thế nào để bớt lật xe thảm hại. Thì Tần Hoài đã sớm phóng tầm mắt bao quát toàn cục, ráo riết chuẩn bị cho sự bùng nổ của Tứ Hỉ Thang Đoàn rồi.
Đến lúc hắn tưởng quá trình nghiên cứu Tứ Hi Thang Đoàn đã hái quả ngọt, nhân Bách Quả Hãm đã ngon nghẻ không còn lật xe nữa. Thì Tần sư phụ lại tiếp tục trăn trở xem 4 hương vị Thang Đoàn phải kết hợp với nhau ra sao để cùng nhau thăng hạng.
Tần Hoài lúc nào cũng đi trước hắn một bước, à không, đâu chỉ một bước.
Quả nhiên, là do tầm nhìn của hắn quá thiển cận.
Vẫn là Tần sư phụ nhìn xa trông rộng!
Trong khoảnh khắc này, Đàm Duy An bỗng nảy sinh lòng kính trọng sâu sắc với Tần Hoài.
Hắn cảm thấy hình như mình đã vỡ lẽ ra rất nhiều điều, thấu hiểu được rất nhiều thứ.
Hóa ra đợt trước Tần Hoài đang luyện Tứ Hỉ Thang Đoàn nhân Bách Quả Hãm lại đột nhiên bỏ ngang, không phải vì hắn có mới nới cũ, cũng chẳng phải vì hắn cả thèm chóng chán với món Điểm Tâm mới, mà là hắn đang âm thầm nghiên cứu thứ khác, đang dọn đường để nâng tầm cho Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Tần Hoài chưa từng lơ là, cũng chẳng hề lười biếng, hắn vẫn luôn âm thầm nỗ lực, để rồi lặng lẽ tung ra cú chốt khiến tất cả mọi người phải lác mắt!
"Tần Hoài, cậu đỉnh thật đấy!" Đàm Duy An cảm thán từ tận đáy lòng.
Thằng chả Đàm Duy An lại tự suy diễn cái gì trong đầu thế nhỉ?
Tần Hoài không đáp lời, chỉ im lặng ăn Thang Đoàn.
Ngon nhức nách.
Video hướng dẫn của Tỉnh sư phụ quả nhiên xịn xò thật.
Ở một diễn biến khác, Đổng Sĩ cũng đã tìm ra lý do bao biện giúp Tần Hoài.
Đổng Sĩ bưng bát, khom người, bày ra cái dáng vẻ lén lút như đang hoạt động tình báo ngầm, sáp lại gần Đổng Lễ thì thầm: "Anh, hình như em phát hiện ra quy luật thăng hạng tay nghề làm Điểm Tâm của Tần Hoài rồi!"
Đổng Lễ hiếm khi tỏ vẻ hứng thú với thói hóng hớt của cậu em trai: "Ô?"
Khả năng làm Điểm Tâm của Tần Hoài thăng hạng mà cũng có quy luật sao? Chẳng phải hắn cứ làm bừa rồi tự nhiên trình độ lên hương à? Chẳng có tí logic hay đạo lý nào sất.
"Anh còn nhớ lần trước Tần Hoài từ Sơn Thị về, tự dưng tay nghề làm Tam Đinh Bao tăng vọt, ăn ngon xuất sắc luôn không?" Đổng Sĩ hỏi.
LVQ8371