Nhưng hắn đang bận nặn bánh trôi, lực bất tòng tâm chẳng thể nào ngăn cản được.
Mà có muốn cản cũng chẳng cản nổi, năm nào cứ đến dịp Tết là y như rằng tiết mục thưởng thức tranh lại lên sóng. Đám học sinh cũ về thăm cô nhi viện, thăm Tần Viện Trưởng hay những nhà hảo tâm đến làm tình nguyện đều được mời vào văn phòng bà ấy chiêm ngưỡng một chập, cái văn phòng viện trưởng sắp biến thành phòng triển lãm nghệ thuật đến nơi rồi.
Tần Hoài đành ngậm ngùi cắm mặt nặn bánh trôi, quyết định cho Tần Viện Trưởng ăn thật nhiều bánh trôi bình thường, ra năm bánh ngon thì bớt phần bà ấy lại một chút, coi như là một cách để bày tỏ sự bất mãn của mình.
10 rưỡi tối, Tần Hoài chính thức kết thúc cuộc chiến.
Tần Lạc cắm mặt chơi điện thoại suốt một tiếng đồng hồ, lúc ngẩng lên phát hiện Tần Hoài đã nặn xong xuôi đống bánh trôi thì sợ ngây người, kinh hô không biết hắn vào cái trại huấn luyện nào ở Cô Tô mà hiệu suất làm việc tự dưng lại bùng nổ đến mức này.
Tần Hoài chỉ có thể thở dài thườn thượt, mọi người đúng là chẳng biết cái quái gì về lượng khách khủng bố ở Hoàng Ký cả.
10 giờ 36 phút, Tần Tòng Văn đóng gói cẩn thận chỗ bánh trôi định mang về chia cho hàng xóm láng giềng, rồi nổ máy lái xe về nhà.
10 giờ 58 phút, người nhà họ Tần đã về đến dưới sảnh khu chung cư.
Trước cửa tòa nhà đông nghẹt người.
Các gương mặt hàng xóm láng giềng thân quen đang rồng rắn xếp thành một hàng dài, ai nấy đều hớn hở ra mặt. Người biết chuyện thì hiểu đây là đang xếp hàng nhận bánh trôi lúc nửa đêm, kẻ không biết lại tưởng các cụ đang chầu chực trước cửa siêu thị xếp hàng nhận trứng gà khuyến mãi từ lúc tờ mờ sáng ấy chứ.
Khoảnh khắc Tần Hoài bước xuống xe, nhìn thấy dòng người xếp hàng dài dằng dặc, hắn bỗng có cảm giác như mình đang đứng trước cửa Hoàng Ký vậy.
Tần Hoài đã kết thúc chuyến giao lưu ở Hoàng Ký, nhưng xem ra dư âm vẫn chưa hoàn toàn kết thúc.
Thấy nhóm người Tần Hoài về tới, hàng xóm láng giềng đều xúm lại nhiệt tình chào hỏi.
"Hoài Hoài, cháu về rồi đấy à, tiệm ăn sáng nhà cháu có mở bán lại không thế?"
"Hoài Hoài, trên Sơn Thị có vui không cháu, tính bao giờ thì về hẳn thế?"
"Hoài Hoài, Tứ Hỷ Thang Đoàn là cái món gì thế? Cô tra trên mạng, hình như là bánh trôi to có bốn vị khác nhau đúng không, có phải bên Sơn Thị địp Tết người ta toàn ăn món này nên năm nay cháu mới nặn không? Thế năm nay cháu còn làm Tứ Hỷ Giảo để bán không?”
"Hoài Hoài gầy đi rồi này, làm việc vất vả quá nên gầy sọp đi đúng không? Bươn chải ở thành phố lớn cực lắm, vẫn là ở cái huyện lẻ của chúng ta sướng hơn!"
"Lạc Lạc dạo này cao lên nhiều rồi đấy!"
"Hoài Hoài..."
"Đây chú Mã, Tứ Hỷ Thang Đoàn của chú đây ạ."
“Nhà chú sáu miệng ăn một túi không đủ 4á? Chú cứ yên tâm, một túi này có tận 8 viên cơ, đủ ăn mà.”
"Đây dì Lưu, Tứ Hỷ Thang Đoàn của dì đây ạ."
"Em gái dì hôm nay sang ăn Tết cùng, tận 12 người nên 8 viên không đủ chia á?"
Triệu Dung đứng bên cạnh lập tức chống nạnh bật chế độ chiến đấu: "Lưu Tiểu Quyên, bà ăn được thì ăn, không ăn được thì lượn. Hoài Hoài nhà tôi xuống tàu cao tốc từ lúc hơn 5 giờ chiều, cắm mặt nặn bánh trôi đến tận bây giờ, vốn dĩ định mang biếu hết cho Tần Viện Trưởng ở cô nhi viện, nể tình hàng xóm láng giềng mới chia cho bà một túi, thế mà bà còn dám chê ít à."
"Chỉ có một túi thôi, có lấy không? Không lấy thì tôi đưa túi này cho Tần Mộc Đầu nhé."
Người hàng xóm họ Tần xếp ngay sau lưng Lưu Tiểu Quyên nghe vậy thì mừng như bắt được vàng.
Lưu Tiểu Quyên vội vàng giật lấy túi bánh trôi, cười hề hề làm hòa: "Lấy lấy lấy, đương nhiên là phải lấy rồi, Hoài Hoài vất vả quá, dịp Tết lúc nào rảnh nhớ sang nhà dì Lưu ăn lạc rang nhé."
Người hàng xóm họ Tần hụt hẫng ra mặt.
Tiết mục phát Tứ Hỷ Thang Đoàn kéo dài đến tận 11 giờ 31 phút mới xong, túi thứ nhất của ông Kiều đã được lấy đi trong lúc phân phát bình thường, túi thứ hai thì 11 giờ 48 phút ông mới rón rén mò xuống lấy.
Giao dịch ngay trước cửa vô cùng lén lút, Tần Lạc phải dán mắt vào lỗ nhòm cửa, xác nhận đúng là ông Kiều đội mũ lụp xụp xách túi Tứ Hỷ Thang Đoàn đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
` .^ ^* ` r$ K4 ` . ^ˆ ` ^ # 3 ˆ # z Hoàn thành nhiệm vụ xong xuôi, Tần Lạc vẫn còn đắm chìm trong niềm hân hoan vì hôm nay vớ bở, cô bé nhảy chân sáo đến cửa phòng ngủ hỏi Triệu Dung: "Mẹ ơi, sáng mai mình ra ngân hàng đổi séc ạ?”
"Thế đổi séc xong, nhà mình đi xe bánh mì về nhà ông bà nội, hay là bắt xe khách về ạ?"
"Ra bến xe bắt xe khách đi con, đường về nhà ông bà nội thế nào con còn lạ gì nữa, đi cái xe bánh mì cà tàng của bố con khéo xóc rụng rời cả khung xe mất."
"Vậy tối mai con mừng tuổi cho ông bà nội, mẹ không được khai trước với ông bà đâu đấy, con muốn lấy ra ngay trên bàn cơm tất niên để cho ông bà một sự bất ngờ!"
"Được rồi được rồi, nghe theo ý con tất. Mau đi ngủ đi, anh hai con đã ngủ say từ đời nào rồi, ngày mai còn phải về nhà ông bà nội làm Điểm Tâm, con còn phải phụ giúp anh hai nữa đấy." Triệu Dung đang buồn ngủ díp cả mắt, trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, con gái đòi gì bà cũng gật đầu cái rụp.
Tần Lạc hí hửng tung tăng về phòng ngủ.
Ba mươi Tết, trời quang mây tạnh.
Phát xong Tứ Hỷ Thang Đoàn, Tần Hoài tắm rửa sạch sẽ rồi leo lên giường đánh một giấc ngon lành. Lúc ngủ dậy, hắn liếc nhìn hai chiếc vali đã được thu dọn gọn gàng ngoài phòng khách, rồi ôm bộ quần áo đỏ chóe Triệu Dung mua sẵn cho mặc dịp Tết ngồi chầu chực ở phòng khách để xếp hàng chờ đến lượt tắm.
LVQ8371