Vị Tiểu Hứa này, con trai út của xưởng trưởng xưởng dệt bông, có lẽ chính là người thanh niên ngồi trong nhà hàng quốc doanh mà Tần Hoài từng nhìn thấy trong ký ức của Cung Lương. Đồng thời, vì quá ghiền món Bánh Bao Gạch Cua Kép nên cậu ta mới bỏ giá cao mua công thức đưa cho Tỉnh sư phụ, nài mi Tỉnh sư phụ làm nhiều một chút, đúng là một tên tâm hồn ăn uống chính hiệu.
Chuyện gì xảy ra với Tiểu Hứa sau này, Tần Hoài chẳng cần hỏi Vương đại gia, cứ đi hỏi Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt là ra, hai người bọn họ kiểu gì cũng biết.
"Vương đại gia, phiền ông gửi bức ảnh này cho cháu nhé. Dạo này cháu sẽ nghiên cứu thử xem, có tiến triển gì cháu sẽ báo cho ông ngay." Tần Hoài cười nói.
"Được được được, vất vả cho Tiểu Tần sư phụ rồi."
"Không vất vả đâu ạ, đây là công thức bản giới hạn đấy. Nếu bây giờ ông đem bán công thức này cho Tri Vị Cư, kiểu gì cũng thu về một cục tiền lớn. Bây giờ ông cho cháu xem miễn phí, tính ra cháu còn được hời to ấy chứ."
Vương Căn Sinh cười cười, không nói gì rồi rời đi.
Tần Hoài quay lại bếp, còn 5 phút nữa mới đến giờ làm.
Vương Tuấn vẫn chưa về.
Chắc là yêu đương thật rồi, đang tranh thủ từng giây từng phút hẹn hò bên ngoài đây mà.
Đổng Sĩ đặt cốc nước xuống, lao một mạch đến trước mặt Tần Hoài, định tranh thủ thời gian kể nốt chuyện hóng hớt.
Tần Hoài mở lời trước, phá vỡ luôn nhịp độ của Đổng Sĩ.
"Đổng Sĩ, tôi muốn nhờ anh một việc." Tần Hoài nói.
"Chuyện gì vậy?"
"Tôi muốn nhờ anh đi dò hỏi Hoàng sư phụ hoặc Trịnh sư phụ về một người họ Hứa. Người này là bạn thời trẻ của một ông lão, tên gì thì không rõ, chỉ biết cậu ta là con trai út của xưởng trưởng xưởng dệt bông, cũng chính là nhân vật chính của bữa Trường Ngư Yến mà Hoàng An Nghiêu vừa kể, là tiệc sinh nhật của cậu ta đấy."
"Anh cứ coi như là tôi viết tiểu thuyết cần tích lũy tư liệu, lấy lý do đi lấy tư liệu để hỏi thăm nhé, tôi muốn biết toàn bộ thông tin về người này."
Đổng Sĩ giật mình: "Cậu định viết tiểu thuyết á?”
"... Tôi không có ý đó, tôi chỉ lấy ví dụ thế thôi."
"Ok." Tuy Đổng Sĩ không hiểu tại sao Tần Hoài bỗng dưng lại có hứng thú với một người mà tính ra đến giờ tuổi tác cũng phải ngang hàng các ông các bác, nhưng hắn biết Tần sư phụ làm thế ắt có lý do riêng. Với tư cách là chuyên gia hóng hớt được Hoàng Kí chính thức "bổ nhiệm", giao chuyện này cho hắn là chuẩn bài rồi.
"Cậu cứ chờ đấy, trong vòng hai ba ngày tôi chắc chắn sẽ moi ra được thông tin cho cậu."
Nói xong, Đổng Sĩ liền cắm đầu chạy về phía Hoàng Thắng Lợi.
"Sư phụ, sư phụ, con hỏi thăm sư phụ chuyện này chútl”
"Cái người mà ban nãy anh An Nghiêu kể là được sư công nấu Trường Ngư Yến cho vào dịp sinh nhật ấy, sư phụ có biết là ai không ạ?"
Đi dò hỏi mà đi thẳng vào vấn đề ghê.
Quả không hổ danh là anh, Đổng Sĩ.
Đổng Sĩ có moi được thông tin gì về Tiểu Hứa từ chỗ Hoàng Thắng Lợi và Trịnh Đạt hay không thì Tần Hoài không rõ. Nói chung là kỳ hạn hai ngày đã đến, mà bên Đổng Sĩ vẫn chưa thấy sủi tăm gì.
Tần Hoài cũng chẳng thèm hỏi, hắn đang mải mê làm Tứ Hi Thang Đoàn vui gần chết.
Làm Tứ Hỉ Thang Đoàn cho tới tận bây giờ, Tần Hoài bỗng dưng hơi hiểu ra tại sao năm đó lúc Cung Lương tổ chức sinh nhật, Tỉnh sư phụ lại nấu một nồi Tứ Hỉ Thang Đoàn chẳng thèm nặn hình thù gì.
Bởi vì cảm giác mở hộp mù thực sự rất vui.
Nhất là khi có đông người tụ tập lại ăn bánh trôi, nhìn mọi người mở hộp mù, niềm vui lại càng nhân đôi.
Hiện tại ban ngày Tần Hoài đi làm, cứ nặn đủ số lượng Quả Nhi là lại bắt đầu làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, trước tiên là cho đám người ở bếp sau Hoàng Kí mở một đợt hộp mù đã.
Buổi chiều hắn theo Hoàng Thắng Lợi luyện canh lửa, tối đến lại tiếp tục làm việc. Sau khi tan ca về nhà, hắn sẽ nấu thêm một mẻ Tứ Hi Thang Đoàn nữa, để cho các thực khách quen của Vân Trung Thực Đường mở nốt một đợt hộp mù.
Về cơ bản, cứ đến tám giờ tối mỗi ngày là phòng khách nhà Tần Hoài lại chật kín các ông các bà đang ngồi chờ ăn hộp mù Tứ Hỉ Thang Đoàn. Nhà Tần Hoài hết chỗ thì lại sang nhà Cung Lương ngồi, dù sao thì hai vợ chồng Cung Lương chắc chắn cũng đang chầu chực ở nhà Tần Hoài rồi.
Bộ dụng cụ nhà bếp vốn đã phong phú của nhà Tần Hoài nay lại được nâng cấp thêm một đợt nữa, hắn vừa mới tậu một cái nồi lớn, một cái nồi to chuyên dùng để luộc bánh trôi.
Từng viên bánh trôi tròn vo lăn lộn trong nồi nước sôi sùng sục, Tần Hoài nhẩm đếm thời gian trong đầu. Luộc bánh trôi lâu như vậy, hắn cũng coi như rút ra được chút kinh nghiệm. Nếu bảo phải luộc bánh trôi đạt đến độ hoàn hảo, từ màu sắc, độ trong suốt, hương vị cho đến độ dai đều ở trạng thái đỉnh nhất thì với trình độ hiện tại của hắn chắc chắn là chưa làm được.
Nhưng để đạt đến trình độ luộc bánh trôi cơ bản của đại chúng, hơn nữa còn nhỉnh hơn một chút, đồng thời vượt xa Viện trưởng Tần, bỏ xa trình độ luộc bánh trôi nhân vừng của mẹ Tần tới tận sáu con phố, thì vẫn hoàn toàn không thành vấn đề.
Những viên bánh trôi nóng hổi đã được vớt ra khỏi nồi.
Âu Dương ở bên cạnh ân cần đưa bát, một chồng bát nhỏ xếp cao ngất ngưởng, Tần Hoài nhanh nhẹn múc bánh trôi ra bát, mỗi bát bốn viên, chan thêm chút nước luộc rồi đặt một chiếc thìa nhỏ vào.
Một bữa ăn khuya hoàn hảo.
Chỉ có điều đồ nếp hơi nặng bụng, buổi tối nếu đã ăn quá no mà còn ăn thêm món này thì rất dễ bị đầy bụng đến mức mất ngủ.
Đương nhiên, những thực khách ăn bánh trôi ngày hôm nay sẽ không gặp phải vấn đề này.
LVQ8371